Chương 16: Hệ thống cấp điện thành phố dần tê liệt.
Bước vào sân, Hướng Dư châm lửa đống than củi còn sót lại trước đó, đặt lên trên một cái giá sắt, rồi để lên đó mấy xiên nướng đã mua ở phố ẩm thực trước đây.
Vừa nhâm nhi đồ nướng vừa ngắm cảnh tuyết, nghĩ về những cảnh tượng đã thấy lúc dọn tuyết gần đây, khóe miệng Hướng Dư từ từ nhếch lên.
Dù là người miền núi chất phác đến đâu, khi bụng đói cồn cào, ai mà nhịn được không ra tay chứ.
Cầm điện thoại chụp một tấm hình mấy xiên nướng, Hướng Dư như thường lệ gửi cho Thường Minh. Chẳng mấy chốc, tin nhắn hồi âm từ Thường Minh đã tới.
Anh ta hỏi cô đến đâu rồi, hình như thành phố A đã phong tỏa rồi, hỏi Hướng Dư còn về được không.
Hướng Dư tiếp tục lừa anh ta, chỉ nói là sắp tới rồi.
Từ chiếc giường bên cạnh vọng lại tiếng sột soạt, tấm rèm che giường Thường Minh bị kéo lên một góc, một bàn tay luồn qua chiếc chăn mỏng mùa hè và đống quần áo bừa bộn trên giường, thò vào trong.
Vì trời quá lạnh, Thường Minh đã đem hết quần áo lên giường trải ra, còn có thể đắp thay chăn.
Bàn tay đó nhanh chóng chạm vào người Thường Minh, nhiệt độ băng giá lập tức khiến anh ta giật mình tỉnh giấc, ngồi bật dậy giật phăng tấm rèm.
Liền phát hiện Trương Lỗi đứng cạnh giường mình với khuôn mặt cười toe toét, "Mày làm cái quái gì thế..." Thường Minh tức giận đến nghẹn lời, mặt đỏ bừng vì xúc động.
Trương Lỗi cũng chẳng nói gì, chỉ nhìn chằm chằm Thường Minh, nhưng nụ cười trên mặt hắn khiến Thường Minh cảm thấy lạnh sống lưng.
Trương Lỗi dùng tay phải mò mẫm trong túi, cuối cùng lôi ra một miếng bánh quy nén, khi đưa cho Thường Minh, tay kia của hắn vẫn cố chạm vào người anh ta.
Thường Minh lập tức hiểu ra ý đồ của hắn, người co rúm lại phía sau, "Tao không cần, cút đi," ánh mắt Thường Minh nhìn Trương Lỗi giờ đây chẳng còn chút thân thiện nào như trước.
Thay vào đó toàn là sự ghê tởm, anh ta không ngờ, Trương Lỗi lại ôm ấp ý đồ đê tiện như vậy với mình.
Trong lòng dâng lên cảm giác buồn nôn, Thường Minh cũng làm thật, chỉ thấy anh ta nhanh chóng trườn khỏi giường, chạy về phía nhà vệ sinh trên ban công, rồi ọe khan trong đó.
Trương Lỗi lập tức thu lại nụ cười trên mặt, ánh mắt âm hiểm nhìn về phía nhà vệ sinh.
Ngồi trên ghế bập bênh, Hướng Dư một tay cầm xiên nướng, một tay cầm điện thoại lướt tin tức.
Thành phố L và thành phố C, cùng một số thị trấn xung quanh, hình như đã mất điện rồi. Những cư dân còn chút pin điện thoại cuối cùng,
giờ đang đăng bài cầu cứu, hy vọng đội cứu hộ có thể nhanh chóng tới đó. Vốn dĩ không có đồ ăn đã khiến họ tuyệt vọng lắm rồi.
Giờ nếu hệ thống cấp điện thành phố mà ngừng hoạt động, máy sưởi và điều hòa đều không thể bật, họ không chỉ phải chịu đói, mà còn phải chịu rét.
Như vậy liệu còn ai sống sót nổi.
Nhưng tin giật gân nhất lại không phải là mất nước mất điện, mà là một thị trấn nhỏ ven thành phố M, đội cứu hộ tự phát của dân chúng đã phát hiện không ít người chết ở đó.
Do địa thế nơi đó xa xôi hẻo lánh, không có xe ủi tuyết, dân trong thị trấn cũng không tự tổ chức đội dọn tuyết.
Mặt đường từ khi bão tuyết bắt đầu đã bị tắc nghiêm trọng, siêu thị cũng bị cướp phá, khi đội cứu hộ của họ tới siêu thị,
phát hiện xác nhân viên thu ngân ở quầy đã bốc mùi, nhưng đồ đạc trong siêu thị thì đã bị cướp sạch.
Những ngôi nhà của người già neo đơn trong thị trấn cũng bị phá cửa, thức ăn trong nhà họ bị lấy đi, có người bị đói suốt một tuần trời, chỉ dựa vào nước tuyết đun sôi để chờ cứu viện.
Sự việc ở thị trấn nhỏ vừa bị phơi bày, lập tức thu hút sự quan tâm của nhiều người. Thỏ chết, cáo buồn, họ đã có thể tưởng tượng ra.
Nếu trận tuyết lớn cứ mãi không ngừng, họ cứ mãi không đợi được cứu viện, thì kết cục có phải cũng sẽ giống như cư dân thị trấn nhỏ kia không.
Hướng Dư nhìn vào các ID trong bình luận, phát hiện số người hoạt động trên mạng mỗi ngày một ít đi, e rằng còn rất nhiều thành phố đã mất điện nhưng chưa bị lộ tin tức.
Khu vực bình luận chính thức vẫn như mọi khi là những tín hiệu cầu cứu. Hướng Dư thoát khỏi trang tin tức, mở nhóm lớp lâu rồi chưa xem.
Phát hiện Cố vấn học tập, không lâu sau khi cô rời đi, nhân lúc thành phố chưa phong tỏa, cũng đã thu xếp đồ đạc rời khỏi học viện.
Nhiều bạn học trong nhóm đang phàn nàn, lúc đầu Cố vấn học tập còn ở trong đó an ủi tinh thần họ, nhưng từ tuần trước, Cố vấn đã không còn hoạt động trong nhóm nữa.
"Tôi sắp chết đói rồi, ai có đồ ăn không, cho tôi chút được không?"
"Tôi cũng đói lắm, trong căng-tin căn bản không ăn no nổi, mỗi ngày chỉ có một cái bánh bao với dưa muối, trong dưa muối còn có cả sỏi đá."
"Sỏi đá có gì to tát, hôm qua tôi ăn phải một con chuột chết trong đĩa dưa muối."
"Ghen tị."
"Ghen tị."
Phía dưới toàn một màu hồi âp "ghen tị", khiến người kia hoang mang, ăn phải chuột chết có gì mà đáng ghen tị chứ.
Nhóm tân sinh viên càng là một biển than khóc. Trường học trước đó có thông báo cho những sinh viên bản địa thành phố A, có thể về nhà thì về nhà.
Sinh viên sống ở các thành phố lân cận, nếu muốn về nhà thì hãy phòng hộ cẩn thận và về càng sớm càng tốt, số còn lại đều là những người ở xa.
Hướng Dư nhìn mấy chiếc điện thoại để cạnh tay, gần đây dùng ké wifi nhà bên, mấy chiếc điện thoại đều đã tải xuống không ít video, cùng phim ảnh truyền hình.
Gần như đầy bộ nhớ, tiểu thuyết hoàn bản cũng tải xuống cả ngàn bộ, sau này để giết thời gian thì những thứ này cũng đủ dùng rồi.
Còn ba ngày nữa siêu thị trên thị trấn mới mở cửa. Sáng sớm thức dậy, Hướng Dư từ cửa nhà mình xuất phát, chạy bộ vòng quanh thị trấn để rèn luyện thân thể.
"Hướng Dư, tuyết lớn quá, thôi đừng chạy nữa về nghỉ đi, không thì cảm lạnh thì sao," Hướng Linh ôm đứa con nhỏ nhất trong tay, đứng ở cổng sân nhìn Hướng Dư.
"Cũng không sao, tuyết không lớn lắm đâu, em chạy một vòng rồi về," Hướng Dư đáp lời, rồi lại chạy thêm hai vòng quanh làng mới về nhà.
Nhìn thanh đao chặt củi đặt cạnh giường sofa, Hướng Dư cầm đao mài lên đá mài, nghe tiếng sột soạt phát ra khi mài lưỡi đao, Hướng Dư chỉ cảm thấy trong lòng vô cùng tĩnh lặng.
Lưỡi đao đã được cô mài sắc bén vô cùng, cầm trên tay vung thử vài đường, Hướng Dư chỉ cảm thấy vừa tay thuận tiện.
Sáng thứ Hai, Hướng Nghị thu xếp xong xuôi liền tới gõ cửa Hướng Dư. Trong lòng họ, Hướng Dư là một cô gái trẻ độc thân sống một mình, càng cần sự giúp đỡ của họ hơn.
Con đường chính dẫn tới thị trấn, khu vực xung quanh này ngoài dân làng Hướng ra vẫn còn kiên trì dọn tuyết, thì mấy làng còn lại đều không ra dọn tuyết nữa.
Vì vậy xe chạy ra khỏi làng không lâu, Hướng Dư và mấy người kia đã xuống xe đi bộ.
Con trai Trưởng thôn về chắc đã kể không ít về trải nghiệm của họ trong trung tâm thương mại, nên lần này số dân làng lên thị trấn siêu thị rất ít, chỉ có hơn hai mươi người.
Lần này Hướng Linh không đi theo, người tới là chồng cô Triệu Hành Sơn. Triệu Hành Sơn lúc này đang nghe lời dặn của Chú Hướng mà để tiền trong quần lót sát người.
Hướng Dư đeo sau lưng một chiếc ba lô, một người đàn ông trong đám đông từ từ tiến lại gần cô. Anh ta trông có vẻ quen quen, trước đây từng thấy trong đội dọn tuyết.
"Hướng Dư, em định mua gì thế?" Người đàn ông tự nhiên bắt chuyện với Hướng Dư.
"Em mới từ thành phố A về, trong nhà chắc chẳng có gì ăn đâu nhỉ? Nếu không no bụng, lát nữa về có thể qua nhà anh xem thử."






