Chương 27: Săn Lợn Rừng.
“Chị Dư, chị về rồi à,” Hướng Thành đứng phắt dậy, mặt mày hớn hở. Cả ba đứa đều mặc những bộ áo bông dày cộm.
“Các em tới tìm chị đấy à,” Hướng Dư tháo găng tay ra, mở cửa.
Ba đứa trẻ có vẻ ngại ngùng, cuối cùng lấy ra một cái túi vải, đưa cho Hướng Dư, “Chị Dư, tụi em mang tặng chị.”
Hướng Dư mở túi ra, bên trong là một con thỏ chết, dường như vẫn còn cảm nhận được hơi ấm của nó, rõ ràng là vừa mới chết không lâu.
“Em bắn được…?” Hướng Dư nhìn cậu thiếu niên đang đứng trước mặt, không ngờ chỉ trong thời gian ngắn vậy, cậu ta đã có thể dùng ná cao su bắn được thỏ rồi, đúng là một mầm non tốt.
“Chị Dư, nếu không có chị dạy em cách bắn, đến giờ em vẫn chỉ đang bắn cho vui thôi, đây là mang đến để cảm ơn chị.”
Hai đứa bạn đi cùng Hướng Thành, rõ ràng cũng rất phấn khích về việc cậu ta bắn được thỏ, “Con thỏ là mày bắn được, mày cứ mang về mà ăn đi.”
“Còn việc chị dạy em chơi ná cao su, lần trước chúng ta đã thanh toán xong xuôi rồi,” hơn nữa, giờ cậu ta có thu hoạch, đó cũng là do bản thân cậu ta nỗ lực luyện tập mà có.
Hướng Dư nhất quyết không nhận, ba đứa Hướng Thành cứ ngại ngùng ép chị nhận lấy. Thực ra, chúng mang thịt thỏ đến, cũng là muốn Hướng Dư có thể dạy thêm cho chúng vài thứ.
Nhận ra ý của ba đứa trẻ, cuối cùng Hướng Dư cũng nhận con thỏ. Từ đó về sau, mỗi lần lên núi, phía sau chị luôn có ba cái đuôi nhỏ đi theo.
Nhà chú Hướng sau khi thu hoạch hết lương thực trên ruộng, rõ ràng cũng định sẽ không ra ngoài trong một thời gian dài.
Thường xuyên vẫn có thể thấy họ ở nhà dùng cối đá xay bột ngô, ước đoán là đang chuẩn bị để tiết kiệm lương thực cho những ngày sau.
Một giờ chiều, ba đứa Hướng Thành xuất hiện đúng giờ trước cửa nhà Hướng Dư. Hôm qua chúng phát hiện ra dấu vết của lợn rừng trong núi, ba đứa rõ ràng rất hào hứng với hành động hôm nay.
Sau khi giúp Hướng Dư nhặt một ít củi, cả bọn liền tiến sâu vào rừng. Lợn rừng rất nhạy cảm với mọi âm thanh trong rừng.
“Lát nữa giữ im lặng tuyệt đối, nhìn tay chị ra hiệu mà hành động,” Hướng Dư dặn dò, ba đứa gật đầu.
Cây cung composite cầm trong tay, mũi tên lúc nào cũng sẵn sàng phóng ra. Hướng Dư đi đầu, ba đứa trẻ dẫm lên dấu chân chị trên nền tuyết, thận trọng từng bước.
Cửa vào một cái hang đá rộng chừng hai mét, một đám lợn rừng đen nhánh đang nằm trong đó ngủ khò khò.
Ước chừng phải có bảy tám con. Mặt ba đứa Hướng Thành tràn ngập vẻ mừng rỡ khó tả, nhưng Hướng Dư lại nhíu mày.
Lợn rừng không chỉ nhạy cảm, mà tính tấn công còn rất mạnh. Bị nó húc một cái, ước chừng phải nằm liệt giường nửa tháng.
Ở đây xuất hiện một lúc bảy tám con, nếu lát nữa chúng bị kích động nổi điên lên, ước tính việc giải quyết chúng sẽ có chút khó khăn.
“Leo lên cây…,” Hướng Dư hai tay bám cẩn thận vào thân cây, rồi trèo lên. Ba đứa trẻ đi theo sau, cũng leo lên cây.
Ngồi xổm trên cành cây, Hướng Dư giương cung lên. Ba đứa trẻ cũng nạp đá vào ná cao su.
“Nhắm cho kỹ, con ở tận cùng bên phải kìa,” Hướng Dư ra hiệu cho ba đứa. Vút! Một tiếng, mũi tên thẳng tắp đâm vào mắt con lợn rừng bên phải.
“Éc~~~” Con lợn rừng phát ra tiếng kêu thảm thiết. Những con lợn khác đang ngủ bị đánh thức, đồng loạt chạy trốn ra khỏi hang.
Con lợn bị tên bắn trúng định đứng dậy chạy trốn, thì ba viên đá bay thẳng vào chân phải của nó. Không chống đỡ nổi, con lợn ngã vật xuống đất.
Hướng Dư nhìn những con lợn chạy ra khỏi hang, nắm bắt thời cơ, lại phóng một mũi tên nữa, “Bắn con có lông trắng trên lưng kia.”
Theo lệnh của Hướng Dư, ba viên đá lại bay ra, nhưng tốc độ của lợn rừng quá nhanh. Mấy con còn lại nhân lúc Hướng Dư và đám trẻ tấn công đồng loại, đã chạy xa mất rồi.
Con bị bắn trước đó, từ trong hang bò ra, lắc lắc cây tên cắm trong mắt, trong miệng gầm gừ thấp.
Con nằm ở cửa hang thì đang co giật trên mặt đất. Mũi tên Hướng Dư bắn nãy giờ rõ ràng đã trúng huyệt của nó. “Chị Dư, nó chạy tới kia kìa.”
Hướng Thành nhìn con lợn đang lao về phía chúng, cây tên trên mắt lắc lư theo nhịp chạy, trông vô cùng đáng sợ.
Phải chi có súng trong tay thì tốt. Hướng Dư lại thầm than một tiếng, nếu có súng, hôm nay lũ lợn này đứa nào cũng đừng hòng chạy thoát.
“Không sao, đừng xuống đã,” trong mắt Hướng Dư không hề có chút hoảng loạn nào. Con lợn rừng chạy đến gốc cây, hung hăng húc mạnh vào thân cây.
Lập tức, một trận âm thanh xào xạc vang lên, tuyết trên cành cây rơi xuống lộp bộp, đổ ập lên người con lợn.
“Bắn!” Viên đá trong tay Hướng Thành lập tức bắn trúng con mắt còn lại của nó. Hai đứa kia cũng không chịu ngồi yên. Con lợn bị vùi trong đống tuyết, căn bản không có chỗ nào để trốn.
Theo tiếng kêu thảm của nó dần yếu đi, Hướng Dư là người đầu tiên nhảy xuống khỏi cây. Ba đứa trẻ nhảy theo, cùng vây quanh con lợn.
“Minh, em chạy qua kéo con nằm ở cửa hang lại đây,” cậu bé không nói hai lời, chạy ngay đi. Con chết ở cửa hang chỉ nặng khoảng một trăm cân.
Con dưới gốc cây thì mập hơn một chút.
Ước chừng là do lương thực gần đây đều bị chết cóng hết, chúng cũng không tìm được gì ăn, nên mới gầy nhom vậy.
Hướng Dư rút mũi tên ra, rửa trong đống tuyết rồi cất đi. Chỗ này đã thuộc vùng rừng sâu, dân làng đi đốn củi rất ít người tới đây.
Hướng Dư lấy dao rựa ra, “Xử lý ngay tại đây rồi mang về thôi. Cứ thế này mà mang về, sẽ bị người trong làng nhìn thấy.”
Ba đứa trẻ nhất trí gật đầu với đề nghị của Hướng Dư. “Minh, Thao, hai đứa đào một cái hố ở đây đi, không cần quá to.”
Giờ đây, bão tuyết đã qua được một tháng rưỡi, trong làng đã có một số nhà hết thức ăn. Bọn chúng tự nhiên hiểu thức ăn có ý nghĩa gì.
Hướng Thành cầm dao rựa, cắn răng một cái rồi phát một nhát rạch bụng con lợn. Mấy đứa không có dụng cụ gì để hứng tiết lợn, đành phải bỏ phí.
Hướng Dư không động tay, mà chỉ huy ba đứa chúng làm. Ba đứa nhóc này, đứa lớn nhất là Thân Thao đã mười sáu tuổi rồi.
Những cảnh tượng này nếu bản thân ba đứa chúng còn không chịu đựng được, thì những điều tàn khốc hơn vẫn còn đang chờ đợi phía trước.
Hơn nữa, ba đứa nhóc này, mỗi lần đều mang cho chị rất nhiều đồ ăn vặt, mỹ danh là để hiếu kính chị.
Tâm lý của Hướng Thành và Thân Thao còn tạm ổn, còn Hướng Minh thì thỉnh thoảng lại nôn ọe, cho đến khi mổ xẻ con lợn thứ hai, trạng thái của cậu ta mới khá hơn một chút.
Cả ba đều không có kinh nghiệm mổ lợn, chỉ biết vung dao rựa lên mà chém. Hướng Dư chỉ huy ba đứa, bỏ những thứ nội tạng nặng mùi vào túi.
Rồi lại nhét thêm những nắm tuyết vào trong túi, có thể che được phần nào mùi hôi.
Tám cái chân lợn chia đều cho bốn người, mỗi người hai cái. Thịt lợn mỗi người nửa tảng, vừa đủ chia đều. Đầu lợn Hướng Dư lấy riêng một cái, đầu lợn còn lại ba đứa Hướng Thành chia nhau.
Trong ba lô đã đựng được một ít, nhưng bọn chúng căn bản không thể mang hết số này. Cuối cùng, để lại hai đứa ở đây trông, hai đứa còn lại xuống núi khiêng xe đẩy của Hướng Dư lên.
Chất hết thịt lợn lên xe, lại phủ lên trên một lớp tuyết, cuối cùng đặt lên trên cùng một đống củi khô và cành cây.
Thế rồi cứ thế đẩy xe đi xuống núi một cách thong dong. Do dạo gần đây ba đứa Hướng Thành thường xuyên quấn quýt với Hướng Dư, nên khi xuống núi, dân làng trông thấy cũng không nghi ngờ gì.






