Chương 48: Có Bằng Chứng Không, Ai Thấy Rồi.
Nói là cả làng ra quân cũng không quá lời, không những đào được huyệt, mà còn dựng lên bia mộ, khắc tên cả nhà bà Vương lên đó.
“Trưởng thôn, nhà bà Vương đều chết cả rồi, vậy thì… ông xem cái này…,” người đàn ông đó xoa xoa hai tay, đứng cạnh trưởng thôn ấp a ấp úng, nửa ngày cũng không thốt nên lời một câu trọn vẹn.
Một lúc sau mọi người cũng hiểu ra anh ta muốn nói gì, nhà bà Vương đều chết hết rồi, vậy chẳng phải là đồ đạc trong nhà họ đều thành vô chủ sao.
“Trưởng thôn, dù sao bây giờ cũng là thời điểm rất đặc biệt, nhà nào nhà nấy cũng khó khăn, chi bằng cứ lấy đồ trong nhà bà ấy chia cho mọi người, như vậy còn có thể cứu được mạng người ta.”
“Đúng đấy, coi như là tích đức cho họ vậy…,” liên quan đến lợi ích của bản thân, dù là cướp đoạt đi chăng nữa, mọi người cũng phải tranh thủ một phen.
“Họ chết thì đã chết, nhưng người sống rốt cuộc vẫn phải sống.”
Không biết là ai hô lên câu nói ấy, một số dân làng còn đang do dự cũng đều nhìn về phía trưởng thôn.
Trưởng thôn nhìn ánh mắt tham lam trên khuôn mặt mọi người, “Tôi sớm đã không còn là trưởng thôn nữa rồi, các người không cần phải hỏi ý tôi….”
Nhớ lại cảnh mọi người bầu cử Hướng Vũ lần trước, ông trưởng thôn già đã không còn dễ dàng gánh vác trách nhiệm này lên vai nữa.
Thấy ông không lên tiếng, một bà thím trực tiếp xông vào trong nhà bà Vương, trước đây bà ta hẳn đã từng đến nhà bà Vương, vừa bước vào cửa đã quen thuộc sải bước vào bếp.
Hai tay ôm được bao nhiêu thì ôm bấy nhiêu, bà ta ôm đống củi chất ở góc bếp ra khỏi cửa, không một lúc sau lại quay trở lại.
Bà thím đó hành động rất nhanh, một số dân làng còn ngại ngùng vẫn đang đứng nhìn, nhưng vẫn có không ít người hùa theo xông vào.
Khiêng nổi cũng được, khiêng không nổi cũng được, giữa những người quen biết giúp đỡ lẫn nhau, cùng nhau chuyển đồ đạc đi.
Trưởng thôn bất lực nhìn theo, cũng không ngăn cản hành động của mọi người, trong khoảng thời gian này ông đã đi thăm các trưởng thôn của mấy làng lân cận.
Cũng từ miệng họ mà biết được một số tin tức, trận bão tuyết nhiệt độ thấp này ngay cả cấp trên cũng không có cách nào dự đoán được, nó khi nào mới ngừng.
Hơn nữa họ còn nói cho ông một tin khác, cho dù sau này băng tuyết có tan đi, có lẽ vẫn còn những kiểu thời tiết nguy hiểm hơn đang chờ đợi họ.
Đây có lẽ mới chỉ là khởi đầu mà thôi.
Răng rắc, răng rắc~~
Cây cột chống trên xà nhà nhà bà Vương cũng bị tháo xuống, theo tiếng răng rắc không ngừng vang lên, ngôi nhà của họ ầm ầm đổ sập.
Bụi khói mù mịt bốc lên, nhưng dân làng đối với điều này hoàn toàn không mảy may để ý, từng người một tranh nhau xông lên trước nhặt những thanh củi ấy.
Sợ rằng mình chậm một bước, thì chẳng vớ được thứ gì.
Chỉ hơn một tiếng đồng hồ, hiện trường chỉ còn lại một vài bức tường đổ nát.
Dân làng tản đi khắp nơi, đều đắm chìm trong thành quả thu hoạch tối nay, hoàn toàn quên mất hoàn cảnh của gia đình bà Vương.
Chẳng mấy chốc một tuần trôi qua, lúc đầu Hướng Dư vẫn còn nghe thấy họ bàn tán hung thủ là ai, nhưng dần dần, chuyện này trong lòng mọi người cũng phai nhạt đi.
Tháng thứ năm của bão tuyết…………
Nạn nhân thứ hai trong làng đã xuất hiện, cách chết của họ gần như giống hệt nhà bà Vương, ước đoán là cùng một kẻ gây án.
Những dân làng vốn còn hơi bình tĩnh giờ đây không còn bình tĩnh nữa, lúc đầu họ còn tưởng là nhà bà Vương trêu chọc ai đó.
Nhưng giờ mới phát hiện, hung thủ hình như là hành động ngẫu nhiên, nhất thời lòng người hoang mang, ra đường ngoài phố, họ nhìn ai cũng giống hung thủ.
Quan hệ láng giềng cũng không còn thân thiết như trước nữa.
Lần này chết là nhà Vương quả phụ, nhưng trong nhà bà ta cũng chỉ có bà và đứa con nhỏ, đứa con lúc đó nhịn đau chạy ra khỏi nhà.
Nhưng rốt cuộc vẫn chết dưới tay hung thủ, thức ăn trong nhà cũng bị lục soát cướp sạch.
Lần này ông trưởng thôn già không tới, mọi người nhìn thi thể hai mẹ con dưới đất, cũng không đào hố chôn cất hai người.
Mà thờ ơ xông vào trong nhà bà ta, tranh già nhau chuyển đồ đạc đi, đốt lên còn có thể dùng để sưởi ấm.
Củi trên núi gần đó đã bị họ đốn sạch, nếu muốn đi đến nơi xa hơn để chặt củi, ít nhất cũng phải đi bộ hơn một tiếng đồng hồ đường núi.
Nhưng hiện giờ nhiệt độ âm hơn bốn mươi độ, e rằng vừa đến nơi đã chết cóng mất rồi.
Hướng Thành và A Hoa hai người cầm xẻng, bên cạnh đào hai cái hố lớn, chôn hai mẹ con Vương quả phụ vào trong.
“Anh, tiểu Linh Đảng thật sự chết rồi sao?” Em gái của Hướng Thành tay cầm đồ chơi của bạn, tay áo nhanh chóng lau giọt nước mắt nơi khóe mắt.
Cô bé và con gái Vương quả phụ từ nhỏ đã là bạn chơi với nhau.
Hướng Dư liếc nhìn những người có mặt tại chỗ, phát hiện không ít người đang lén đưa ánh mắt về phía mình.
Thậm chí ngay cả Hướng Nghị và chú Hướng cũng liếc nhìn cô vài lần, trong lòng Hướng Dư rõ ràng, dân làng đang nghi ngờ mình rồi.
Tối hôm sau, chuông cửa treo trên cổng sắt vang lên, tiếp theo là mấy tiếng đập đập.
Hướng Dư đứng dậy mở cửa bước ra, liền ngửi thấy một mùi hôi thối, nhăn mặt mở cửa sắt ra, liền thấy trên con đường nhỏ mấy cái bóng lưng tháo chạy hớt hải.
Trên cổng sắt đông cứng mấy vết màu nâu đen, dưới đất còn có mấy cái vỏ trứng, cô bị người ta ném trứng thối.
Hướng Dư nhìn về hướng mấy người kia bỏ chạy, trực tiếp lấy xe trượt tuyết từ trong không gian ra, tăng tốc đuổi theo mấy người kia.
Xe trượt tuyết trực tiếp húc ngã một người chạy phía sau, sau đó liền húc về phía người khác.
Tổng cộng bốn người, sau khi húc ngã hai người Hướng Dư liền đuổi theo hai người còn lại, cuối cùng dùng dây thừng trói cả bốn người lại, đầu dây kia buộc vào xe trượt tuyết.
Kéo mấy người kia về sau, Hướng Dư túm cổ áo một người, ấn thẳng mặt hắn vào vệt bẩn màu nâu trên cửa.
“Đừng giết tôi, đừng giết tôi,” mùi hôi thối xộc vào mũi khiến bụng hắn cồn lên buồn nôn, hai tay đeo găng của hắn dùng sức chống lên cửa.
Nhiệt độ lúc này âm mấy chục độ, thêm nữa đây lại là cửa sắt, mặt hắn mà áp vào, da không tróc ra mới lạ.
“Mấy người, liếm sạch cho tôi đi,” Hướng Dư đứng bên cửa, mùi trứng thối quả thực rất nồng.
Mấy người kia nhìn con dao trong tay Hướng Dư, trong lòng sợ hãi, một người xé ống tay áo ra liền lau chùi, ba người còn lại thấy vậy cũng bắt chước làm theo.
“Lau sạch vào, tại sao lại đến ném trứng thối,” Hướng Dư chiếu đèn pin vào mặt bốn người, ghi nhớ khuôn mặt của bọn họ.
“Trong làng đồn là cô đang giết người cướp lương thực, bọn tôi chỉ muốn dạy cho cô một bài học thôi,” mấy người kia trông tuổi cũng không lớn lắm, tầm tuổi Hướng Thành.
“Các người tận mắt thấy tôi giết người à, họ tận mắt thấy tôi giết nhà bà Vương, hay là tận mắt thấy tôi giết nhà Vương quả phụ….”
“Có bằng chứng không, ai thấy rồi,” Hướng Dư chiếu đèn pin lên cổng sắt, bảo họ lau sạch vào, cho đến khi không ngửi thấy bất kỳ mùi nào nữa.
“Không, không thấy,” mấy người kia trả lời rất nhỏ, hình như đều rất sợ Hướng Dư, rốt cuộc cô ấy nói cô ấy không giết nhà bà Vương, nhưng cô ấy quả thực đã giết Hướng Vũ và những người khác.
Hướng Dư cũng không dễ dàng thả họ đi, vẫn dùng dây thừng trói họ lại, sáng hôm sau khi người thân của họ đi tìm khắp làng.
Mới phát hiện người ở trong tay Hướng Dư.






