Chương 80: Nhiệt Độ Cao, Xe Cộ Sắp Thành Sắt Vụn.
Sáng sớm, lác đác có vài chiếc xe từ trong làng chạy ra. Chắc họ đều là những người đã nghỉ lại đây đêm qua.
Nhưng ai nấy đều ẩn náu rất kỹ, ngoài tiếng động cơ lúc rời đi vào buổi sáng, suốt cả đêm Hướng Dư không phát hiện được vị trí của họ.
Sau khi tập luyện xong, Hướng Dư lấy máy xay đá ra, cắm điện và tự làm cho mình một phần sinh tố đá. Cô không vội lên đường.
Trước giấc ngủ trưa, cô lại kiểm tra rèm cửa xe nhà. Đây là việc cô đã quen làm mỗi ngày.
Đến ba rưỡi chiều, khi mặt trời đã xế bóng, cô mới khởi động xe rời đi. Lúc này ánh nắng đỡ gay gắt hơn, vừa phải cho việc di chuyển.
Dù đang lái xe, chiếc áo ba lỗ trên người cũng đã ướt đẫm mồ hôi. Hướng Dư cảm thấy đã đến lúc, liền đóng cửa kính lại, bật điều hòa.
Luồng khí lạnh ùa đến trong khoảnh khắc khiến cô cảm thấy tinh thần lẫn thể xác đều sảng khoái hẳn.
Hai tháng nung nóng dưới nhiệt độ cao, nước đọng trên mặt đất đã bốc hơi sạch, giờ chỉ còn rất ít vũng nước là còn nước.
Một số công trình xây dựng kém chất lượng, sau khi bị nước tuyết ngâm rồi lại bị nắng thiêu đốt, đã đổ sập một phần.
Mặt đường bê tông hư hỏng rất nặng, đã bắt đầu nứt nẻ. Chẳng mấy chốc, có lẽ cả đường cao tốc cũng không thể chạy được nữa.
Gần năm giờ, Hướng Dư đỗ xe bên đường, ăn qua loa chút gì đó rồi tiếp tục lên đường. Tính toán thì trước khi trời tối, cô có lẽ sẽ tới được địa điểm muốn nghỉ ngơi.
Vừa ăn, cô vừa đánh dấu vị trí muốn đến trên bản đồ điện tử.
Năm rưỡi, xe khởi hành. Chạy được hơn chục phút thì thấy phía trước có một chiếc xe địa hình màu trắng đang đỗ.
Thân xe không ngừng bốc khói trắng. Bên cạnh xe, bốn người đang hối hả mở những chai nước suối, cố gắng dập tắt đám khói trong xe.
Dưới đất đã có mấy chai nước rỗng. Một người trong số họ ngoái đầu lại thấy xe của Hướng Dư, liền đứng nguyên tại chỗ, giơ hai tay lên cao quá đầu.
Anh ta không ngừng vẫy tay về phía Hướng Dư, miệng còn hô hoán điều gì đó, ánh mắt vô cùng kích động.
Mấy người bên cạnh nghe thấy tiếng gọi của đồng đội, khi nhìn thấy xe Hướng Dư cũng bắt chước làm động tác y hệt.
“Này, làm ơn cho tụi tôi đi nhờ một chặng, xe chúng tôi hỏng rồi…”.
“Chị ơi, dừng xe lại đi.”
Mấy người vẫy tay lia lịa. Hướng Dư liếc nhìn chiếc xe đang bốc khói của họ, không những không dừng lại, mà còn tăng tốc phóng thẳng qua.
Nhìn chiếc xe của Hướng Dư ngay trước mặt mình đổi làn rồi biến mất, bốn người tức giận thất vọng, chửi bới. “Đừng có đổ nước vào nữa, để dành chút nước còn uống chứ!”
Nhìn hành động của đồng đội, người đàn ông tức giận quát.
“Thế cái xe thì tính sao? Rồi tụi mình đi đến Nơi trú ẩn bằng cách nào? Đi bộ à?”
Người phụ nữ lúc này chỉ cảm thấy khô cổ họng, trực tiếp tu ừng ực nửa chai nước còn lại trong tay. Ực vài cái, nửa chai nước đã hết sạch.
Nóng bức, lo lắng, hoảng sợ, cùng cảm giác đau rát trên da, khiến cả bốn người lập tức trở nên cáu kỉnh.
Mấy kẻ không kiềm chế được cảm xúc bắt đầu cãi vã ầm ĩ.
Hướng Dư nhìn mấy bóng người đang xô đẩy nhau trong gương chiếu hậu.
Lúc này nhiệt độ đang tăng rất nhanh. Thời gian cô có thể lái xe trên đường cũng không còn nhiều.
Đợi đến khi nhiệt độ lên khoảng sáu mươi độ, chiếc xe nhà của cô chạy trên mặt đường nóng bỏng, e rằng cũng không trụ được lâu.
Xe nhà chạy thêm một lúc nữa. Gần tối, Hướng Dư cũng thấy bên đường có mấy người đang ra hiệu xin đi nhờ xe.
Lốp xe của họ đã hỏng hẳn. Mấy người rõ ràng đã trải qua vài giờ phơi nắng, giờ trông mặt mày tiều tụy.
Hướng Dư không dừng lại, mà cứ thế phóng thẳng qua. Mấy người kia thậm chí còn chẳng có sức mà chửi cô.
Lan can đường cao tốc đã bị phá hủy một cách thô bạo. Hướng Dư lái xe vượt qua, đỗ xe trong một khe núi.
Lúc này mặt trời đã lặn. Lớp mây đen kịt không thấy một ngôi sao nào.
Bữa tối ăn đơn giản, Hướng Dư chăm sóc đàn gia súc trong không gian một lượt.
Lương thực trồng trên mảnh đất đen lớn rất nhanh, loại chậm nhất cũng chỉ cần hai tháng là chín và ra quả.
Tuy nhiên, trồng nhiều nhất vẫn là cỏ chăn nuôi và cải thảo, ngô và khoai lang – những thứ này đàn gia súc trong không gian đều thích ăn. Thức ăn chính của chúng cũng là những thứ này.
Hướng Dư làm xong việc mới đi ngủ.
Chỗ cô chọn là một khe núi. Khi đổ bể chứa nước thải, Hướng Dư đi về phía con đường nhỏ bên trái, bên trong có một cái hố nước khổng lồ đã cạn trơ đáy.
Phía trên vẫn có thể thấy một ít rêu xanh đã bị phơi khô.
Bên mép hố nước để hơn chục chai nhựa rỗng. Chắc trước đây có người đến đây lấy nước.
Lái xe rời khỏi nơi này, Hướng Dư liếc nhìn đồng hồ nhiệt độ: năm mươi tám độ.
