Chương 82: Lều Bơm Hơi.
Bộ trang bị trên người Hướng Dư quả thực là chuẩn bị để di chuyển dưới nhiệt độ cao, cô không muốn lặp lại cảnh tượng của kiếp trước nữa.
Bị phơi nắng đến mức da thịt tơi tả.
Người đàn ông chống tay đuổi theo phía sau Hướng Dư, "Này, đợi đã, đợi một chút...", anh ta hô to. Năm người bạn phía sau cũng nhanh chóng bước tới.
Hướng Dư nhìn mấy người họ, vẻ mặt đầy bất mãn, trong miệng vẫn ngậm cục nước đá đã tan một nửa.
"Tôi dùng thức ăn đổi lấy bộ quần áo trên người cô, đổi không?" Người đàn ông vừa nói vừa lấy ra ba túi bánh mì, đưa ra trước mặt Hướng Dư.
Hướng Dư nhìn mấy ổ bánh mì kẹp nhân trong tay hắn, cái nhân kia chắc đã thiu rồi, huống chi cô cũng chẳng thiếu đồ ăn.
"Không đổi..." Hướng Dư vượt qua hắn tiếp tục bước đi. Dù sao thì ánh nắng buổi chiều cũng vẫn còn rất gay gắt, đứng dưới nắng thêm một lúc nữa thôi cô đã thấy khó chịu rồi.
"Bạn gái tôi thực sự rất cần bộ quần áo này. Vậy đi, tôi thêm ba ổ bánh mì nữa, đây là giới hạn rồi đấy..."
Hắn ta còn tưởng Hướng Dư chê ít, nhưng Hướng Dư thậm chí chẳng thèm liếc mắt nhìn.
"Trịnh Hạo, cô ấy không đổi thì thôi, em chịu được mà..." Người phụ nữ nhìn hắn với vẻ mặt yếu đuối. Trịnh Hạo nghiến răng, lại lấy thêm một chai nước.
"Này, thêm một chai nước nữa." Cái áo này nếu là trước kia, hắn nhìn còn chẳng thèm nhìn.
Hướng Dư bị hắn làm cho phát bực. "Tôi đã nói rất rõ rồi. Tôi không đổi, cũng chẳng muốn đổi. Đừng quấy rầy tôi nữa."
Ánh mắt Hướng Dư chứa đầy cảnh cáo. Trịnh Hạo cảm thấy mình vừa bị đe dọa, trên mặt cũng hiện lên vẻ khó chịu.
Đặt vào thời điểm trước kia, làm gì có ai dám nói chuyện với hắn như vậy. Nhưng từ khi cái thời tiết chết tiệt này xuất hiện, những người xung quanh cứ thế mà dám vả mặt hắn.
Sau khi bị Hướng Dư làm mất mặt, hắn hoàn toàn nổi điên. "Con đĩ khốn, cho mặt mà không biết giữ mặt." Lúc nãy hắn còn định dùng lương thực để đổi.
Còn bây giờ, hắn trực tiếp cướp luôn. Dù sao hiện tại khắp nơi đều là xác chết, ai mà quản được đến đầu hắn chứ.
"Anh thật là ồn ào..." Con dao găm trượt xuống lòng bàn tay, Hướng Dư trực tiếp một nhát đâm xuyên ngực hắn.
Trịnh Hạo trong miệng phát ra những tiếng "khò... khò...", nhìn Hướng Dư với vẻ mặt kinh hãi. Hắn không ngờ Hướng Dư lại có dao, càng không ngờ Hướng Dư ra tay nhanh đến vậy.
Trên mặt đầy vẻ không cam lòng, hắn không muốn chết, không muốn chết chút nào.
Âm thanh lưỡi dao rút ra vang lên bên tai. Thân thể Trịnh Hạo đổ gục xuống. Năm người bên cạnh nhìn Hướng Dư bằng ánh mắt khiếp sợ.
Nhưng Hướng Dư lại vô cùng bình thản, ánh mắt quét qua mặt từng người. Thấy không ai lên trả thù, Hướng Dư liền quay người rời đi.
Mấy người kia nhìn nhau, ngây người nhìn thi thể Trịnh Hạo một lúc. Bạn gái của Trịnh Hạo thấy vậy liền bước tới nhặt chiếc ba lô đã bị hắn mở ra.
Nhưng một người khác nhanh hơn cô ta, tay đã thọc vào trong ba lô, lấy ra hai ổ bánh mì.
Mấy người lập tức tranh giành nhau một đống. Cặp vợ chồng già đi tới từ phía sau nhìn thấy thi thể trên mặt đất, thở dài rồi nhanh chóng bước đi.
Suốt dọc đường, Hướng Dư đều trong trạng thái bổ sung thể lực, cũng luôn chú ý đến tình trạng cơ thể. Chẳng mấy chốc, cô đã kéo dài khoảng cách với những người kia.
Trước khi trời tối, nhìn những ngọn núi trọc lóc xung quanh, Hướng Dư trèo qua lan can cao tốc, tìm thấy một cống cầu, rồi chui vào trong đó.
Phía dưới cống cầu còn có một ít sỏi cuội, chắc trước kia nơi này có một con sông.
Nhân lúc còn ánh sáng, Hướng Dư lấy chiếc lều bơm hơi ra, bung lên là thành một căn phòng nhỏ, người bên trong cũng có thể đứng thẳng được.
Tấm đệm bơm hơi cũng được lấy ra đặt vào chỗ. Trong không khí tĩnh lặng, lúc này chỉ còn lại âm thanh xì xào của máy bơm.
Sau khi dựng xong lều bơm hơi, Hướng Dư từ trong không gian lấy ra hai cục nước đá, đặt sát bên cạnh giường. Nằm trên giường, Hướng Dư chỉ cảm thấy mát mẻ hơn hẳn.
Buổi chiều đi bộ mấy tiếng đồng hồ dưới cái nắng như thiêu như đốt, cô gần như chẳng còn cảm giác thèm ăn.
Bữa tối ăn toàn đồ nguội và cháo. Ăn no, Hướng Dư liền nằm lên chiếc giường bơm hơi.
Nửa đêm về sau, dưới cầu vẫn có thể nghe thấy tiếng gió ào ào. Hướng Dư tỉnh dậy rồi lại ngủ tiếp.
Sáng hôm sau, cô bị nóng bức đánh thức. Những cục nước đá trong thùng không biết đã tan chảy từ lúc nào, nước cũng chỉ còn âm ấm. Hướng Dư dùng chỗ nước đá tan đó,
trực tiếp tắm một cái.
Không xả hơi chiếc lều, Hướng Dư ăn sáng xong, khi rời đi liền thu nó thẳng vào không gian.
Chiếc lều này, dự là trong thời gian tới khi lưu trú ngoài trời, cô sẽ phải dựa vào nó rồi.
Gần đến trưa, Hướng Dư không tin tà, lấy ra một chiếc mô tô địa hình. Chạy được một lúc thì lốp xe cũng nổ, mà so với chiếc trước còn hỏng triệt để hơn.
Đã vậy thì đập luôn, Hướng Dư trực tiếp lái chiếc mô tô hỏng đi thêm một đoạn nữa, cho đến khi nó hoàn toàn tàn tạ.
Nhưng dù sao cũng mạnh hơn là đi bộ bằng đôi chân.
