Chương 5: Bán công việc, Mã Lục
Chẳng bao lâu, cả nhà bà chủ nhiệm Ngưu đã tới.
Chồng bà chủ nhiệm Ngưu họ Cao, đeo cặp kính gọng đen, thân thiện chào hỏi Minh Đại.
Sau lưng ông là một cô gái tết hai bím tóc, trông mười bảy mười tám tuổi, tò mò nhìn cô.
Né tránh mọi người, tới một chỗ vắng vẻ, chủ nhiệm Cao hỏi Minh Đại cần những thứ gì rồi đẩy xe đi vào trước.
Bà chủ nhiệm Ngưu thì dẫn Minh Đại và con gái mình tới tòa nhà hành chính.
Bà ấy quen biết rộng, chẳng mấy chốc đã chạy xong thủ tục, cầm được giấy tờ mới yên tâm, cô gái hai bím cũng cười khanh khách.
Bảo cô con gái về nhà trước, bà chủ nhiệm Ngưu kéo Minh Đại tới phòng làm việc của chủ nhiệm Cao.
Chủ nhiệm Cao cũng đã lấy được đồ Minh Đại cần, còn tìm cho cô một chiếc hòm thuốc nhỏ tróc sơn, trông cũng ra dáng lắm.
“Minh Đại à, đây là 750 đồng, cháu giúp dì Ngưu một việc lớn đấy, số tiền này cháu cầm lấy!”
Không ngờ bà chủ nhiệm Ngưu cũng khá nghĩa khí, đưa thêm 50 đồng.
Minh Đại định từ chối, chủ nhiệm Cao cũng khuyên theo, bảo cô cứ cầm lấy.
Thấy vậy Minh Đại cũng hiểu ý người ta, thoăn thoắt cầm tiền và hòm thuốc rồi đi.
Nhìn dáng vẻ nhanh nhẹn của cô gái nhỏ, bà chủ nhiệm Ngưu còn có chút ghen tị. Nếu con gái bà có được cái sự tinh ý và tâm cơ này, bà cũng không phải lo chuyện nó có xuống nông thôn hay không, mấy ngày nay thật sự làm bà mệt muốn chết.
Chủ nhiệm Cao nhấp ngụm trà: “Con gái chúng ta có cha có mẹ, cần gì phải nghĩ nhiều như vậy?”
Bà chủ nhiệm Ngưu đứng dậy cười: “Cũng phải, tôi nghĩ nhiều rồi. Được rồi, việc xong rồi, tôi cũng nên nghỉ ngơi, ông làm việc đi.”
Minh Đại xách hòm thuốc đi ra, tìm một nhà vệ sinh công cộng, nhân lúc không có ai liền bỏ hòm thuốc vào không gian.
Cô cầm sổ tiết kiệm đi rút hết tiền ra, mượn ba lô che chắn bỏ vào không gian.
Trong chiếc túi vải nhỏ ba để lại cho cô còn không ít tem phiếu, đều có giới hạn về địa phương và thời gian, cô lại không định quay về trong thời gian ngắn, nên dự định dùng hết.
Mục tiêu tiếp theo là thẳng tiến tới cung tiêu xã.
Giờ này đang là giờ đi làm, trong cung tiêu xã không đông người lắm.
Cô cầm phiếu đi qua từng quầy một.
Chậu tráng men, lấy hai cái;
Ca tráng men, lấy hai cái;
Kẹo sữa Thỏ Trắng, lấy ba cân!
Vải bông, lấy chín thước!
Lúc đi ra, trên tay túi lớn túi nhỏ, đặc biệt là bông, cô gần như mua sạch hàng tồn của cung tiêu xã.
Nơi bác dâu đăng ký cho cô là ở quê nhà bác ấy, ở đó có thằng con ngốc đang chờ lấy vợ, đương nhiên cô không muốn đi.
Cô dự định tới Hắc tỉnh, nơi đó tuy trời giá rét, nhưng trời cao hoàng đế xa, chính sách rộng rãi, sản vật phong phú.
Nhưng trước khi đi, cô còn phải giải quyết xong chuyện căn nhà, cho ai thì cô đã nghĩ sẵn rồi.
Xách túi lớn túi nhỏ trở về, vừa bước vào đại viện đã bị người ta chặn lại.
Mấy người hàng xóm không đi làm đang tụ tập tán gẫu dưới gốc cây, thấy cô về liền vây lại, xem cô mua những gì.
“Minh Đại, sao cháu mua lắm bông thế?”
Minh Đại giả vờ buồn bã cúi đầu: “Nơi cháu xuống nông thôn là Hắc tỉnh, cháu sợ bị chết cóng nên mua nhiều bông một chút.”
“Hắc tỉnh! Xa thế cơ à, bác dâu cháu đúng là độc ác thật đấy!”
“Đúng thế, nhà Minh Trường Giang thật không biết xấu hổ, rõ ràng là định nuốt trọn gia sản nhà tuyệt tự rồi còn gì?”
“Minh Đại, ba cháu để lại cho cháu bao nhiêu tiền vậy, cháu mua thế này thì còn dư không?”
Minh Đại lắc đầu: “Không còn nhiều nữa, mua sắm xong lần này là cũng gần hết rồi.”
Hàng xóm bảy miệng tám lưỡi bàn tán, một bà lão còn định thò tay lục lọi.
Minh Đại trực tiếp xách đồ lên, giả vờ vẻ buồn bã chạy ào về phòng.
Những người này, thấy ba cô chết rồi, một cô gái nhỏ không ai che chở, nhà này thì tiện tay lấy mất chổi của cô, nhà kia thì đổ than tổ ong đã dùng hết trước cửa nhà cô, đều nhìn ra cô không có ai để dựa vào mà ra sức bắt nạt.
Lúc này xúm lại đâu phải là quan tâm cô, mà phần nhiều là xem náo nhiệt, muốn kiếm chút lợi lộc.
Không để ý đến những lời bàn tán bên ngoài, Minh Đại quan sát căn phòng.
Đây là căn phòng lớn nhất trong đại viện, trước kia bị rèm ngăn thành hai gian, giờ rèm đã không còn.
Chủ nhà gặp chuyện gì đó đã bỏ trốn ra nước ngoài, căn nhà bị đem cấn trừ cho chính phủ.
Chính phủ thu hồi lại, chia nhỏ ra bán lại.
Lúc đó ba Minh vừa giải ngũ trở về, phát hiện trong nhà đã không còn phòng cho mình, ông lại nhặt được một bé gái, người nhà vô cùng có ý kiến với ông, thường xuyên ba ngày cãi nhỏ, năm ngày cãi lớn.
Ba Minh rất đau lòng, dù sao năm đó ông là đi lính thay anh cả.
Cuối cùng ông dẫn bé Minh Đại ra ngoài, dùng tiền trợ cấp giải ngũ mua căn phòng lớn nhất ở đây, từ đó không về nhà nữa.
Bởi vì phòng nhà ông là căn lớn nhất trong sân, mà hai cha con lại chỉ có hai người ở, không ít nhà đông người đều muốn đổi với ông. Ba Minh nghĩ trong nhà có con gái, cần có không gian riêng, nên không đồng ý, vì thế hàng xóm đối với nhà họ cũng lạnh nhạt.
Giờ cô sắp đi rồi, cô không tin đám hàng xóm này lại không hứng thú.
Nhưng cô chắc chắn sẽ không bán cho họ, mà đám người này cũng sẽ không trả giá cao.
Bây giờ, cô dự định thu dọn nhà cửa một chút, cái gì mang được thì mang, thu hết vào không gian, như vậy mới yên tâm.
Đầu tiên là sách giáo khoa của cô, những thứ này đều phải mang theo, theo hiểu biết của cô về tiến trình lịch sử của thế giới này, kỳ thi đại học sau này sẽ được khôi phục, cô cần những sách vở này để che mắt.
Tiếp theo là quần áo của cô và ba.
Quần áo của ba cô đều được cất vào một chiếc rương mây, cẩn thận để đó, không định động tới.
Quần áo của mình cũng không bỏ sót, đều cất đi. Ba đối với cô rất hào phóng, nên quần áo Minh Đại thường mua chất lượng đều không tệ, chỉ có màu sắc thì chán ngắt.
Cũng bình thường thôi, thời đại này tất cả đều một màu xanh lam, xám và đen, màu xanh quân đội thì phải tranh nhau mới có.
Dù khan hiếm như vậy, ba cô vẫn chuẩn bị cho cô hai bọc vải xanh quân đội, đây là để dành làm của hồi môn cho cô.
Thu hết tấm lòng của ba lại, sau đó là những đồ vật linh tinh trong nhà, dọn dẹp thành một đống lớn. Với suy nghĩ mang đi là không thiệt, cái gì nhắm được cô đều không để lại cái nào.
Cuối cùng cả căn phòng trống trơn, sạch sẽ còn hơn cả bọn cướp quét qua.
Lúc này cũng đã đến buổi chiều, Minh Đại lách người vào không gian, lấy bò bít tết ra, tự nấu mì Ý cho mình, ăn một bữa ngon lành, rồi lại ngủ một giấc trưa.
Lần nữa tỉnh dậy, đã là 7 giờ tối.
Vươn vai một cái, thật là thoải mái!
Lúc này không đói, cô dự định đi giải quyết chuyện căn nhà. Ngày mốt cô sẽ lên đường xuống nông thôn, giải quyết sớm được thì cô cũng yên tâm.
Cô thu dọn xong liền ra khỏi không gian, đóng cửa lại, vẫn đeo chiếc túi nhỏ, cúi đầu lao ra khỏi đại viện.
Ra khỏi đại viện, đi men theo ngõ mấy phút, cô rẽ vào một con hẻm khác.
Chỗ này còn bừa bộn hơn, trên mặt đất đầy nước bẩn, trước cửa có mấy người đàn ông cởi trần bưng bát húp cháo loãng, nhìn gương mặt lạ đang đi vào.
Minh Đại quan sát kỹ một vòng, tìm được căn nhà trong cùng.
Chưa kịp gõ cửa, bên trong đã truyền ra tiếng cãi vã.
Nghe thấy tiếng bước chân vội vã, cô xoay người né tránh, giây lát sau cửa lớn bị đá tung, một gã tóc vàng từ trong giận dữ bước ra, miệng vẫn chửi bới lảm nhảm.
Đây chính là người cô muốn tìm, Mã Lục.
