Chương 32: Ngày tới rồi
----------------
Một khu tái định cư ở thành phố J.
Căn phòng ngủ nhỏ tối om bốc lên mùi khói xông khét lẹt.
Trong chậu sắt, một xấp giấy vàng đang cháy.
Lửa lúc cháy lúc tắt, khuôn mặt đầy nếp nhăn của bà lão toát ra vẻ kỳ quái khó tả.
Vương Quế Chi thắp mấy nén nhang, vòng qua vòng lại trong không trung.
Miệng lẩm bẩm: “Trình Trọng Thần, nếu mày còn coi là đàn ông, thì tránh xa em gái mày ra một chút!”
“Mày còn dám động vào nó, tao sẽ đào bố mẹ mày dưới mộ lên mà quạt! Mày không phải hiếu thảo nhất sao, hồi tao lấy bố mày, mày suốt tám năm không chịu gọi tao một tiếng ‘mẹ’, tao vất vả nuôi mày lớn, cuối cùng đến ngày cưới mới chịu đổi miệng!”
Đáy mắt Vương Quế Chi trào lên căm hận: “Bố mày lúc chết vẫn nhớ hợp táng với mẹ mày, chưa từng nghĩ đến tao, tao cũng đẻ cho ổng một đứa con gái, dựa vào đâu!”
Bà liếc nhìn con gái nằm trên giường, toàn thân quấn băng, bó bột, môi run run: “Mày chết cũng đừng trách Vi Vi, lúc đó nó mới 18 tuổi, bé biết gì đâu, rơi xuống nước thì không hoảng sao! Mày bảo nó cứu mày kiểu gì!”
“Tóm lại, mày gọi tao một tiếng ‘mẹ’, ngày lễ ngày Tết, tao vẫn đốt vàng cho cả nhà ba đứa mày, phần thằng cháu tao tao cũng không quên, coi như nể mặt già này, đừng hành hạ em gái mày nữa, nghe chưa...”
Bà lão lẩm bẩm, liếc mắt nhìn.
Trình Vi Vi nằm trên giường, mắt khép hờ, trán đầy mồ hôi lạnh, mặt tái nhợt, nói mê sảng quỷ quái.
Năm đó sau khi Trình Trọng Thần gặp chuyện, Vi Vi liên tục gặp ác mộng, nhưng lúc đó mơ thấy Trình Phong.
Vi Vi nói Trình Phong không thì bóp cổ cô trên giấc mơ, hoặc kéo mắt cá chân cô xuống vực thẳm.
Ban đầu bà tưởng Vi Vi áp lực tâm lý quá lớn.
Thế rồi một hôm, thực sự thấy trên mắt cá chân nó có năm dấu tay trẻ em rõ mồn một!
Vương Quế Chi lúc ấy mới bắt đầu tin trên đời này có ma.
Nhớ lại khoảng thời gian đó, hai mẹ con họ gặp chuyện gì cũng đen đủi.
Trường đại học đỗ bỗng nhiên phát hiện bằng chứng gian lận của Vi Vi, hủy kết quả.
Con gái muốn ôn thi lại, Vương Quế Chi lại bị lừa mua quỹ đầu tư, mất sạch tiền tiết kiệm.
Sau đó con gái đi làm cũng toàn bị đuổi, cuối cùng làm việc nửa năm cho một ông chủ, ổng lại cuỗm tiền bỏ trốn.
Cho tới khi Vi Vi quen một người đàn ông hơn cô hai mươi tuổi.
Người đàn ông hàm răng vàng ấy, trong nhà thờ cúng bàn thờ, biết ‘xem việc’.
Từ lúc ở bên hắn, quả nhiên yên ổn được vài tháng, không gặp ác mộng nữa.
Tiếc thay ai ngờ thằng đó có vợ, Vi Vi bị đánh vì là tiểu tam, sau đó cắt liên lạc.
Cách thức hiện tại, cũng là do người đó dạy.
Lời ổng nói, có loại quỷ không thể nể, mày càng sợ thì nó càng hung.
Chỉ cần tìm được điểm yếu khi sống của con quỷ đó, viết bát tự, đốt giấy vòng nhang, báo lời đe dọa, nếu nó còn kiêng nể, tự nhiên không dám hại người nữa.
Và cách này không thể để Vi Vi tự tay làm, chỉ có Vương Quế Chi mới được.
Bà lão lau tro bám trên trán, mắt giật giật.
Trước kia mỗi lần vừa đốt giấy, Vi Vi lập tức ngừng ác mộng, ít nhất yên ổng nửa năm.
Nhưng lần này không giống.
Bà đốt hết hai xấp rồi, Vi Vi vẫn nói mê.
Phù ~
Một luồng gió âm từ ngoài cửa sổ thổi vào, tro giấy trong chậu sắt bỗng xoáy lên.
“Mẹ——”
Trình Vi Vi thình lình mở mắt, trừng mắt nhìn ra cửa sổ, hoảng sợ la lên: “Anh ấy... anh ấy tới rồi! A a a, cứu con, cứu con——”
Vương Quế Chi giật bắn, mấy xấp giấy vàng rơi xuống đất.
Nhìn quanh, bà cố trấn tĩnh, lớn tiếng: “Tao, tao nói rồi đấy! Đừng quấn lấy chúng tao! Nếu không tao đi đào tro cốt của lão Trình! Dù có chết, tao cũng bắt tụi mày kiếp sau không yên!”
Lời chưa dứt, bóng đèn trong phòng bỗng “bốp” nổ tung, mảnh thủy tinh bay tung tóe!
Bóng tối nuốt chửng cả căn phòng, ngọn lửa trong chậu sắt lập lòe, phản chiếu cảnh âm u rợn người.
Tiếng thét của Trình Vi Vi im bặt, như bị thứ gì bóp nghẹn cổ họng.
Sau lưng Vương Quế Chi nổi da gà!
Bà thấy rõ trong con ngươi đen của con gái, phản chiếu một bóng người trắng bệch, đang đứng thẳng đơ ngoài cửa sổ!
Nhưng khi bà quay phắt đầu ra, ngoài cửa sổ chỉ có bóng cây bị gió thổi cuồng điên.
Vương Quế Chi hai chân mềm nhũn, quỳ rạp xuống đất: “Ai? Là ai! Trình Trọng Thần, có phải mày không?!”
Kẽo kẹt.
Tiếng ma sát nặng nề vọng ra từ phía sau, Vương Quế Chi vừa ngẩng cái mặt già đầy kinh hoàng.
“Ực——!”
Bà rú lên một tiếng thảm thiết, ngước lên đối diện với một khuôn mặt đầu lâu khổng lồ, hốc mắt trống rỗng nhảy nhót ngọn lửa ma xanh, hàm dưới đóng mở, phát ra tiếng “các các”.
Tiếng tắt nghẹn, cổ họng bà đột ngột bị một bàn tay lạnh toát bóp chặt, miệng phát ra tiếng “khò khè”.
Phía bên kia, Trình Vi Vi cũng hét lên không ra tiếng người: “Mẹ ơi——!”
Lúc này, trên cặp chân bó bột của cô, một con quỷ nhỏ đầu đội mũ cao màu trắng đang ngồi, khuôn mặt non nớt treo nụ cười quái dị, cô sợ đến hồn bay phách lạc!
“Cô... cô út!” Trình Vi Vi run bần bật, đũng quần bỗng dưng ướt một mảng.
“Cô út~”
Nó nghiêng đầu, giọng ngọt xớt: “Ngày của cô tới rồi nha, cháu đến đón cô này!”
“Không, không... tha cho cháu, xin cháu tha cho cháu!” Trình Vi Vi điên cuồng lắc đầu.
Vương Quế Chi bị bóp cổ, mặt tím tái, giơ tay về phía Trình Vi Vi.
Sợ bóp chết bà, bàn tay đầu lâu nới lỏng ra, khiến bà nói đỡ vất vả.
Vương Quế Chi trơ mắt nhìn tay phải Trình Phong dần biến dạng, hóa thành một lưỡi liêm đen ngòm câu hồn.
Bà gắng gượng nói một câu: “Mày, mày dám! Người quỷ khác đường, nó là cô ruột của mày, giết người thân phải đọa làm súc sinh!”
“Hì hì~ Ba ơi, bả biết nhiều thật đó~”
Vương Quế Chi hít một hơi thật mạnh: “Đại, đại sư nói, nhân quả báo ứng, chúng mày là ma cô hồn dã quỷ, không được vô phép!”
“Ha, ha ha ha ha!” Trình Phong cười đến nỗi mũi lệch hẳn.
“Bà già mày già lẫn rồi hả? Cháu đã nói rồi, ngày của cô ấy tới rồi, cháu đến đón cô ấy đó!”
Trình Phong cong ngón tay, một đĩa tròn đen hiện ra giữa không trung.
Ánh bạc lóe lên, trên đĩa đen chiếu rõ cảnh Trình Vi Vi dìm chết Trình Phong.
“Ư, cô út, cái đó mới gọi là giết người thân, hiểu không? Để cháu xem, sau này cô ấy sẽ đầu thai thành heo bò trải qua mười kiếp luân hồi nha, thế nào, vui không?”
Vương Quế Chi ngây ra nhìn cái đĩa tròn, quên cả giãy giụa.
“Không, không phải mày tự chết đuối sao, sao lại là Vi Vi, nó...”
“Hì hì, chính là cô ấy đó, cô ấy đã dìm chết cháu, còn hại chết ba cháu, may mà cháu thông minh, kịp ôm đùi lớn, nếu không thì đâu thấy được cảnh khổ sở của mấy người mấy năm nay đâu~”
