Chương 34: Quả Vận Linh Trù
La Soái bận rộn trước máy gọi số, mồ hôi nhễ nhại.
Cái bàn nhỏ đã được thay bằng một chiếc bàn làm việc bằng gỗ hồng đào không biết kiếm từ đâu, bên cạnh còn đặt một cái máy thu ngân.
Thấy Phương Vân đến, Trương Thắng Lợi reo lên: “Ai dà, chị gái, cuối cùng chị cũng đến rồi, nhanh lên, phía trước có thể nhóm lửa rồi!”
Anh ta nhiệt tình kéo Phương Vân đang ngơ ngác: “Xem quán ăn mà chợ chúng tôi cải tạo cho chị thế nào, hài lòng chứ?”
Phương Vân vừa kinh ngạc vừa mừng rỡ: “Giám đốc Trương, bao nhiêu bàn ghế và thiết bị này từ đâu ra, bao nhiêu tiền vậy? Còn phí gian hàng, tôi cũng không thuê nổi chỗ rộng thế này đâu!”
“Ui dào, chị nói thế là khách sáo rồi!” Trương Thắng Lợi mặt mày hớn hở: “Sáng nay lãnh đạo Sở Du lịch đích thân đến thị sát, mấy thứ này đều do cấp trên phê duyệt cho chị dùng miễn phí, không lấy tiền!”
Phương Vân há hốc mồm: “Cái này, cái này không tốt lắm thì phải…”
“Ai dà dà!” Trương Thắng Lợi vỗ đùi: “Chị ơi, bình thường chị không lướt Douyin à?”
Anh ta móc chiếc điện thoại dính đầy dầu mỡ, dí sát mặt Phương Vân, hơi thở cũng trở nên nặng nề: “Chị xem video mà cái hot boy đó đăng đi, lượt thích đã hơn bốn triệu rồi!”
Trong điện thoại, một chàng trai đẹp trai mặc đồ hiệu, nhưng vừa mở miệng ra trông như một cái miệng sâu thăm thẳm.
Con hàu to bằng bàn tay nuốt hai phát là hết, ăn xong liền bắt đầu tấm tắc khen ngợi.
Nói miến ngon, tỏi băm ngon, sau đó ăn đủ loại xiên hải sản, tất cả đều được anh ta hết lời ca ngợi.
Phương Vân lần đầu tiên xem video này.
Phải công nhận, hot boy này quay khéo thật, chọn góc ánh sáng rất tốt, làm món ăn trông tươi ngon, nhìn là muốn ăn.
Trương Thắng Lợi nhìn cô đầy mong đợi: “Bốn triệu đó, tính ra lượt xem phải lên mấy chục triệu, chị có biết khái niệm này là gì không?”
Phương Vân ngơ ngác: “Ơ, khái niệm gì…”
“Chợ đêm Tinh Quang của chúng ta cuối cùng cũng nổi tiếng rồi, à không, thành phố J chúng ta cuối cùng cũng nổi tiếng rồi!” Trương Thắng Lợi vỗ đùi mạnh, phấn khích dậm chân: “Chị có biết không, vé máy bay đến thành phố J trong vòng một tuần đã bị đặt hết sạch! Du khách từ khắp nơi trên cả nước đang đổ về đây! Thành phố sẽ phê duyệt cho chúng ta một khoản kinh phí lớn để mở rộng, bãi đỗ xe và con đường bên ngoài đều phải làm lại!”
Phương Vân há miệng, không tin nổi: “Không, không đến mức đó chứ…”
“Ai dà, những chuyện đó chị không cần lo, chỉ cần mỗi ngày đúng giờ đến đây mở hàng là được! Còn nữa, mấy hải sản nhà chị, tôi nhớ chị nói là do người thân ở thành phố Hạ cung cấp đặc biệt đúng không?”
Phương Vân giật mình, gật đầu.
“Chậc, mỗi ngày gửi hàng qua, chi phí không rẻ đâu, sau này lượng hàng chắc chắn lớn hơn, hay là xin lãnh đạo mở đường xanh một chút?” Trương Thắng Lợi khá lo lắng.
Phương Vân vội xua tay: “Không cần đâu, mấy lô hàng của tôi cũng là đi ghép xe với một ông chủ thủy sản, tài xế tôi đều quen, sau này tự thuê một xe riêng cũng không vấn đề gì, không dám làm phiền các lãnh đạo thêm nữa.”
Trương Thắng Lợi nhìn cô với vẻ tán thưởng, giơ ngón tay cái: “Chị Phương có nhận thức cao quá! À, chị nhớ mai chuẩn bị cho tôi một mẫu hải sản.”
“Làm gì?”
Anh ta chỉ vào giấy phép kinh doanh trong góc: “Giấy phép an toàn thực phẩm sắp hết hạn, thời điểm then chốt này không thể sơ suất được, mai tôi đi giúp chị kiểm tra, với mức độ thành phố coi trọng chúng ta bây giờ, chưa đầy hai ngày là giấy mới xuống…”
Đầu Phương Vân ong ong vì anh ta nói, gật đầu.
Lúc này, trong quán ăn chỗ nào cũng đông người, không nói to thì không nghe được.
Ba bếp than dài cùng lúc nướng, từng đợt hàu to kêu xèo xèo chảy mỡ, thực khách đều dài cổ chờ.
Phương Vân vừa thanh toán tiền mười thùng bia tươi và năm mươi thùng bia chai to.
Lại tranh thủ chỉ dẫn hai đầu bếp nướng mới đến.
Mấy con hàu này rất tươi non, nhất định không được nướng quá lâu, miến và tỏi băm chín là được.
Bốn nhân viên phục vụ mới cũng đều là sinh viên đại học, làm việc đầy nhiệt huyết, tốc độ dọn món siêu nhanh.
Hai chú mèo thần tài dễ thương được Phương Vân đặt trên bàn thu ngân.
Chúng rất ngoan, quy định phạm vi hoạt động là không chạy lung tung.
Thoắt cái, những thực khách vừa xếp hàng sốt ruột cũng không còn vội nữa, lấy điện thoại ra chụp ảnh lia lịa.
Hai bé bày đủ các kiểu dáng dễ thương, làm các cô gái chàng trai xuýt xoa la hét ầm ĩ.
Chỉ số điểm công đức trên cánh tay tăng vùn vụt, tiền vào túi qua điện thoại không ngừng reo, Phương Vân cười không ngậm được miệng.
Chẳng mấy chốc, lô nguyên liệu đầu tiên sắp hết, cô đạp xe về nhà lấy thêm một chuyến.
Cứ thế đi đi về về tổng cộng bốn lần, làm đến tận một giờ đêm, chợ đêm đóng cửa mới thu dọn về nhà.
Chẳng bao lâu, Trình Quả nhận được mảnh giấy từ mẹ.
[Mẹ ơi, tối nay bán đắt như tôm tươi! Lãi ròng hơn ba mươi nghìn tệ đấy! Con không biết có bao nhiêu khách luôn, mẹ bận muốn điên! Còn hai chú mèo thần tài, riêng chúng nó đã cộng cho mẹ hơn một nghìn điểm công đức rồi!]
Trình Quả cười hì hì: “Thế thì tốt quá vậy, giờ mẹ tích được bao nhiêu điểm công đức rồi?”
[Ờ, còn mười tám điểm, mẹ vừa mua một cái xe bán đồ ăn…]
Trình Quả ngạc nhiên mở to mắt: “Thế mẹ còn viết giấy cho con, trời ơi, mấy trái dừa của con làm sao đây, trong không gian sắp nhét không nổi rồi…”
========
Hiện đại.
Phương Vân đang ngồi bên giường con gái, vẻ mặt đầy lo lắng.
Cô quay đầu nhìn Đại Bạch ở ngoài cửa.
Đại Bạch dựa vào cửa, tay xương ôm trán, ra vẻ rất đau đầu.
Phương Vân vốn nghĩ rằng khách hàng mới cho nhiều điểm công đức, nên định buổi sáng cũng đi bán hàng, dù sao trong nhà có Đại Bạch có thể giúp cô đỡ nhiều.
Chiếc xe điện nhỏ của mình đúng là tồi tàn, cô liền cắn răng, tiêu hết 2800 điểm công đức để đổi lấy một chiếc xe ăn di động cấp sơ cấp.
[Xe ăn di động cấp sơ cấp: “Quả Vận Linh Trù”]
[Hệ thống tự cung cấp điện: tấm pin mặt trời trên nóc xe + đạp phát điện (hết điện thì đạp mười phút là có điện lại)]
[Hệ thống biển hiệu thông minh: dựa trên thực đơn trong ngày của chủ xe để tạo bảng quảng cáo trực quan.]
[Kèm theo toàn xe thiết bị sơ cấp: bàn thao tác *1, tủ chứa 500L *1, máy làm đá *1, máy xay *1, máy thái lát *1, vẹt nhiều chuyện *1, bộ cốc phong cách Tung Của *10…]
Chiếc xe ăn này không chỉ có kiểu dáng dễ thương bắt mắt, mà mấy món đồ điện tặng kèm trên xe, nếu ra cửa hàng mua lẻ chắc chắn không chỉ có 2800!
Phương Vân vì kích động nên chọn mua ngay, sau đó đồng hồ đếm ngược mười giây liền xuất hiện!
Rầm một tiếng, chiếc xe ăn hiện ra trên khoảng đất trống bên cạnh giường.
Phương Vân choáng váng, lại nhìn Đại Bạch: “Anh có cao kiến gì không?”
Chiếc xe ăn dài bốn mét, cao hơn hai mét, đừng nói chở xuống lầu, ngay đến cửa kho cũng không chui ra nổi!
Đại Bạch bóp trán, trong lòng không ngừng phàn nàn.
Đàn bà ngốc, cái tính hấp tấp này bao giờ mới sửa được.
Lúc nào cũng tay nhanh hơn não, lúc bận là sai đủ thứ!
Phương Vân cúi đầu ôm mặt, muốn khóc không ra nước mắt.
Tách~
Đại Bạch bỗng búng tay.
