Chương 65: Lại Là Nó
Phương Vân mặt lộ vẻ nghi hoặc: “Sao thế?”
Đại Bạch vội nhặt cây lau nhà lên, chỉ vào thứ trong lòng cô.
Phương Vân cười: “À, cái này hả, nó tên Mao Cầu, thú cưng mới của con gái tôi, dễ thương không? Nói cho anh biết, nó có tác dụng lớn lắm...”
Ngồi trên ghế sofa, Phương Vân hào hứng kể cho Đại Bạch nghe.
Trình Trọng Thần thầm thở phào: khế ước rồi thì tốt, không thì bị thứ này làm phiền chết mất!
Nhớ năm đó hắn mới xuyên đến dị giới, tâm trạng xuống tinh thần lắm.
Ngày nào cũng không bị quái vật truy sát thì cũng trốn trong hang ẩm ướt nhai trái cây dại, vừa muốn sống sót, vừa nhớ vợ con.
Đúng lúc đó, hắn bị một bầy Phỉ Phỉ để mắt tới.
Không biết bao nhiêu lần, giây trước còn đau khổ vì nhớ gia đình, giây sau đã bị cưỡng chế rút hết cảm xúc tiêu cực, vừa khóc vừa cười như thằng ngốc.
Có lần hắn đang phục kích con mồi, bị một con Phỉ Phỉ đi ngang hút mất sự căng thẳng, cười thành tiếng suýt chết.
“... Cho nên con nhỏ này giúp người ta điều chỉnh cảm xúc, tốt biết bao!” Phương Vân vẫn đang say sưa nói, ngón tay nhẹ nhàng gãi lưng Phỉ Phỉ.
Con nhỏ sướng đến nỗi kêu ư ử, chóp đuôi run lên từng hồi.
Trình Trọng Thần liếc nó, trong lòng cười khẩy.
Hồi đó để đuổi bọn chúng đi, hắn thức trắng đêm.
Ai ngờ khi Phỉ Phỉ cảm nhận được ý định tấn công của hắn, chúng trực tiếp rút đi ba ngày ký ức.
Thế rồi mấy năm sau mới là khởi đầu của đau khổ!
Con mồi săn được không nhớ giấu ở đâu, con đường hôm trước đi qua hôm sau đi lại, phát hiện mình đã từng để lại vô số dấu hiệu!
Mãi đến sau này gặp yêu xà, lũ Phỉ Phỉ mới không dám tới nữa.
Đột nhiên, Trình Trọng Thần trong lòng giật mình!
Đúng cái cảm giác quái dị này!
Hắn quay ngoắt lại, nhe răng cười.
Đồ nhỏ chết tiệt, lại rút đi cảm xúc tiêu cực của hắn rồi...
Đôi mắt tròn xoe của Mao Cầu lấp lánh vẻ tinh ranh, bay tới cọ vào cổ hắn.
Trình Trọng Thần hít sâu một hơi, trong lòng thầm niệm: của con gái, của con gái, không được bóp chết...
“Mao Cầu về đây~” Phương Vân vẫy tay, lại giới thiệu: “Kia là Đại Hoa, cũng giúp nó hút một chút đi.”
Đại Hoa đậu trên nóc tủ lạnh, lập tức cảnh giác nhìn chằm chằm bông lông trắng bay lơ lửng.
Nó đâu có bay nhanh bằng Mao Cầu, trong nháy mắt đã bị đuổi kịp.
Chùm lông sau tai Mao Cầu hơi phát sáng động đậy, Đại Hoa lập tức ngoan ngoãn.
“Ừm~ a~, nói thật, nói thật này~” Nó thoải mái nằm phịch xuống đất, tạo dáng lười biếng.
“Ha ha ha!” Phương Vân bị chọc cười không ngớt.
Trình Trọng Thần bất lực lắc đầu, thôi, vợ cũng thích thế này thì nuôi vậy.
Sáng hôm sau.
Trình Trọng Thần vừa tỉnh dậy, thấy ngực hơi ngứa.
Trước đây hắn không cần ngủ, nhưng gần đây thân xác bắt đầu hồi phục, mỗi ngày phải ngủ một hai tiếng mới được.
Đưa tay gãi gãi, chạm phải một đám lông tơ trên lớp da non mới mọc.
“Rù rù rù~” Mao Cầu cọ vào ngực hắn nũng nịu.
Làm gì thế!
Đưa tay phẩy nó xuống đất, trong mắt hắn lửa hồn bùng lên.
Mao Cầu bay lên quấn quanh cổ hắn, thân mật cọ cọ: “Gù rù rù rù rù.”
Là mùi của chủ nhân, thích quá!
Sao hắn có nhiều cảm xúc tồi tệ thế, để ta hút!
Trình Trọng Thần thả lỏng vai, thoải mái thở dài:
Đúng là Phỉ Phỉ khế ước, hút vừa phải, cũng không phải không chấp nhận được~
-------------
Trong bếp, Vân Phi với hai quầng mắt xanh thẫm sưng vù, không chỉ xử lý toàn bộ trái cây cho quầy, mà còn làm xong bữa sáng cho cả nhà.
“Chủ nhân, đã chuẩn bị xong, có dùng ngay không?” Anh mỉm cười, để lộ tám chiếc răng xanh lè.
“Được, ăn thôi.” Phương Vân lau mái tóc ướt, gọi: “Đại Bạch, ăn cơm!”
Trình Trọng Thần đặt Đại Hoa xuống, lại dặn dò lần nữa: Nhớ nhắc cô ấy cái nốt ruồi này của tao, nhớ chưa!
Đại Hoa ngẩng cao mào màu sặc sỡ: “Đảm bảo hoàn thành nhiệm vụ!”
Đến phòng bếp, Trình Trọng Thần cố tình lảng vảng trước mặt Phương Vân.
“Ngồi đi.” Phương Vân đạp cái ghế qua, cầm bánh tôm cắn một miếng: “Hôm nay anh còn phải đến giao nhận xe lớn ở Hạ Thị, nhớ giữ lại hết hóa đơn đấy.”
Trình Trọng Thần bất đắc dĩ ngồi xuống, gật đầu.
Đột nhiên, Phương Vân mắt sáng lên!
“Ái chà, bánh kếp này ngon quá! Làm thế nào vậy?”
Vân Phi bưng món cháo rau cuối cùng lên, khẽ cúi người: “Món này tôi tham khảo công thức trên Trái Đất, làm ‘Blinis’ tam tấu, dùng bánh kếp kiều mạch nướng nóng, thêm kem chua và trứng cá tầm. Vì sử dụng Đường Tâm Hành và Sa Diêm Đằng giàu linh lực, nên hương vị đạt chuẩn nhị tinh, có thuộc tính đặc biệt là thăng hoa vị giác. Kế tiếp chủ nhân dùng kèm món ngon khác sẽ thấy ngon hơn.”
Phương Vân nghe vậy vội gắp một miếng bụng cá ngừ vây xanh nướng than cuộn trong bánh kếp, miếng thịt bụng hồng nhuận khẽ run trên bánh, mặt trên còn lấm tấm vụn Ớt Chuông Lạc đỏ sậm.
Khe bánh kếp rỉ ra mỡ vàng óng, đưa một miếng vào miệng, cô trợn to mắt: “Ôi, ngon quá đi!”
Cô vội chỉ vào ghế bên cạnh: “Anh mau ngồi xuống ăn đi!”
Vân Phi sửng sốt: “Tôi?”
“Ừ, không ăn thì nhìn gì?”
Khuôn mặt xanh lam trong suốt của anh lập tức hiện ra vẻ kinh ngạc tột độ.
Đi làm thuê bao năm, anh chỉ ăn rác thải nhà bếp, chưa từng có chủ nào cho anh ăn cùng.
Huống chi một bàn đầy linh khí thế này, phải bao nhiêu năng lượng mới mua được!
Mệnh lệnh của chủ nhân không thể trái, vừa kinh ngạc, anh vừa bị uy áp ấn ngồi xuống.
Quay sang thấy Đại Bạch cứ bưng bát đổ vào miệng, anh bỗng cay cay sống mũi.
“Hu hu, tôi cảm động quá!” Vân Phi túm một cái bánh kếp nhét vào miệng, vừa khóc vừa nói: “Chủ nhân, hu, chị tốt quá...”
Những giọt nước mắt xanh to tướng tự động chảy từ mắt vào miệng, Phương Vân há hốc mồm: “Ơ, anh khóc gì thế...”
“Hu hu hu, chưa có chủ nào cho tôi ăn cơm bao giờ, tôi làm bao năm, hu hu, lần đầu được ăn, ợ, ngon thật!”
“Trời, tưởng gì!” Phương Vân cười: “Tuy chúng ta ký khế ước chủ tớ, nhưng ở chỗ tôi, mọi người đều là người nhà, sau đừng thế nữa, ăn đi.”
Vân Phi nức nở gật đầu, tay càng nhanh hơn.
Không nhanh một chút, sẽ bị Đại Bạch và con vẹt ngốc kia ăn hết mất!
Trình Trọng Thần nhìn Đại Hoa mổ lia lịa, đầu nhanh đến mức suýt ra tàn ảnh, mặt đầy bất lực.
Đồ mê ăn, những lời vừa dặn quên hết rồi.
Nhưng nhìn nó ăn cũng dễ thương nhỉ?
Trình Trọng Thần sững ra một thoáng, ngước lên trừng mắt nhìn quả cầu lông trắng lơ lửng giữa không trung.
Lại là nó!
