Biển TruyệnBiểnTruyện
Trang chủThể loạiBảng xếp hạngHoàn thành
💎Xu
Liên hệ:[email protected]
fZalo

Tất cả nội dung truyện chữ và truyện audio trên website được tổng hợp từ nhiều nguồn công cộng hoặc do người dùng tải lên. Chúng tôi không sở hữu bản quyền, không chỉnh sửa nội dung và không chịu bất kỳ trách nhiệm pháp lý nào liên quan đến bản quyền, tính chính xác hay quan điểm trong tác phẩm. Nếu bạn là chủ bản quyền và phát hiện nội dung vi phạm, vui lòng liên hệ ngay với chúng tôi qua email để kiểm tra và gỡ bỏ trong thời gian sớm nhất. Người dùng tự chịu trách nhiệm toàn bộ khi sử dụng nội dung trên website. Chúng tôi không khuyến khích sao chép, phát tán trái phép và khuyến nghị mọi người tôn trọng quyền tác giả.

Xuyên Đến Tận Thế Dị Biến, Tôi Trở Thành Người Trấn Giữ Biên Giới Thành Phố > Chương 68

Chương 68

Font
Cỡ chữ18
Nền
Rộng760px
← TrướcMục lụcSau →

Chương 69: Người Mới, Kẻ Cũ, Mồm Miệng Đao Kiếm!

 

Đỗ xe buýt gọn ghẽ trong bãi đỗ của Sở Công vụ.

Bác Điền lại kiểm tra trang phục một lượt, xác nhận không có chỗ nào hở da thịt, mới nhanh chóng xuống xe làm thủ tục bàn giao, rồi thẳng đường về nhà.

Là nhân viên chính thức của Sở Công vụ, từ lâu ông đã được phân một căn nhà, tuy cũng là nhà ống nhưng diện tích rộng hơn phòng của Trình Dã một chút.

Sau này con gái cũng vào làm ở Sở Công vụ, đúng lúc căn bên cạnh trống, cấp trên liền cho phép ông đục thông bức tường không chịu lực giữa hai phòng, cải tạo thành căn hộ hai phòng.

Bước ra đường chính.

Bác Điền ngước nhìn những đám mây đen cuồn cuộn phía xa, chân không khỏi rảo bước nhanh hơn.

Nhưng kỳ lạ thay, dù ven đường người đông như trẩy hội, thân hình ông lại như con cá lội giữa dòng người, luồn lách linh hoạt mà không va chạm với ai.

Thỉnh thoảng có người qua đường sực tỉnh ngoảnh lại, cũng chỉ kịp thấy một bóng đen cúi đầu bước nhanh, không rõ mặt mũi.

Chẳng mấy chốc.

Vừa qua 6 giờ 45, Bác Điền thả chậm bước chân, rẽ vào khu tập thể giai đoạn 3 của Mỏ Thiên Vận.

'Lão Điền, hôm nay tan làm sớm thế?'

'Ngưỡng mộ quá, công việc của cậu vừa nhàn vừa ổn định.'

Hai người đàn ông trung niên đi ngược chiều lên tiếng chào, Bác Điền ngẩng đầu cười hề hề gật đầu: 'Sắp mưa rồi, chẳng ai đi xe buýt, tôi đành thu dọn về sớm vậy.'

'Này, cậu nhàn thế, tôi vừa nhận lệnh, tối nay chắc thức trắng đêm rồi.'

'Ai bảo không, tôi đây cũng phải bận đến sáng.'

'Thế trùng hợp rồi, tôi cũng nhận tin, tối nay có phen vất vả đây.'

Ba người lướt qua nhau, rất ăn ý mà giãn ra một khoảng cách.

Đến tận cửa lầu, Bác Điền không nhịn được quay lại gọi với: 'Lão Tôn, lão Lưu, nhớ sống đấy.'

'Yên tâm, tôi chết không nổi đâu.' Lão Tôn không ngoảnh đầu, cười khà khà bỏ đi.

Lão Lưu thì hơi chựng bước, phẩy tay: 'Tôi độc thân chẳng vướng bận gì, cậu thì có vợ có con, đừng có làm chuyện ngốc nghếch.'

Ngốc nghếch?

Bác Điền không đáp, nhìn theo bóng hai người vội vã khuất dần, mới quay người lên lầu.

Lên tới tầng ba, ông gõ cửa theo nhịp ba dài một ngắn.

Rẹt.

Cánh cửa mở ra, để lộ gương mặt căng thẳng của một người phụ nữ trung niên.

'Lão Điền, sao giờ này đột nhiên về thế?'

'Vào trong nói.'

Liếc nhìn các phòng khác trong hành lang, Bác Điền bước vào, tay trái khóa cửa lại.

Khụ khụ.

Tiếng ho lẫn với giọng Điền Lôi vọng ra từ phòng trong: 'Ba, ba tan làm rồi ạ?'

'Ừ, tan làm rồi.'

Bác Điền đáp lời, mở thiết bị Phòng vụ thông của mình, chuyển sang mô-đun thảm họa rồi đưa cho người phụ nữ trung niên.

Chỉ trong khoảnh khắc, sắc mặt người phụ nữ trắng bệch, tay cầm Phòng vụ thông run lên nhè nhẹ.

'Suỵt.'

Làm dấu hiệu im lặng, Bác Điền hạ thấp giọng: 'Tĩnh Vân, lát nữa tôi phải ra ngoài một chuyến, bà trông con gái, đừng để nó ra ngoài liều lĩnh.'

'Còn anh?'

Bác Điền phẩy tay, bước vào phòng bên cạnh.

Ba ngày trôi qua, cơn sốt cao của Điền Lôi tuy đã lui, nhưng tinh thần cô vẫn uể oải.

Thấy Bác Điền bước vào, cô gắng gượng chống tay ngồi dậy, nở một nụ cười nhạt:

'Ba, lát nữa lại ra ngoài à?'

'Không ra ngoài.'

'Ba còn giấu con?' Điền Lôi vỗ vỗ giường, ra hiệu cho Bác Điền ngồi xuống cạnh mình: 'Mấy đêm nay con ốm chứ không điếc, tiếng ba lén lút trốn ra ngoài mỗi tối, con nghe rõ mồn một.'

Bác Điền im lặng một lát, cúi đầu nhìn bắp chân đã bắt đầu teo cơ của mình.

Xưa kia là sát thủ đỉnh cao cảnh giới Thiên nhân hợp nhất, vậy mà mới ngoài năm mươi đã già đến mức này rồi sao?

Đến cả đứa con gái chưa từng luyện võ của mình, hóa ra cũng đã có thể...

'Con lừa ba đấy.'

Điền Lôi bật cười khúc khích, chỉ vào đầu mình: 'Ba ơi, không phải võ công ba xuống, mà là cái này... cái này xuống đấy. Bảo ba lúc chờ đợi thì đọc sách, ba toàn trốn, biết tay chưa?'

'Ờ...'

Bác Điền ngẩn ra, rồi lắc đầu cười khổ.

'Con gái ba liều mạng làm việc, dồn hết tâm huyết cho thành phố bảo hộ, nhưng lại có lũ sâu mọt muốn phá hoại thành quả của con gái ba.'

Ánh mắt ông đột nhiên trầm xuống: 'Con nói xem, ba có thể nhịn không?'

'Không thể nhịn.'

Điền Lôi vẫn mỉm cười nhạt, nhưng trong lời nói lại đầy sát khí: 'Ba ơi, ba phải giết chúng, giết sạch chúng, đừng để sót một đứa nào, đừng để lũ sâu mọt sau đêm nay tiếp tục hại vùng đệm chúng ta, phá hỏng công sức của Kiểm soát viên Trình, phá hỏng tâm huyết của mọi người!'

'Yên tâm, ba ra ngoài mấy đêm rồi, trong lòng đã có số cả.'

Bác Điền gật đầu, rồi đứng dậy.

Ông thò tay xuống gầm giường mò mẫm, lấy ra một chiếc ba lô đen.

Kéo khóa, bên trong xếp ngay ngắn hơn chục con dao găm ánh lên vẻ lạnh lẽo, một thanh đoản kiếm dài bằng cẳng tay, và ba cái Phòng vụ thông trông giống hệt nhau.

Ánh đèn trên đầu chiếu thẳng xuống, nhưng thanh đoản kiếm chẳng hề in bóng, chỉ có một tia tím lờ mờ lướt trên thân kiếm.

'Điền Vô Ảnh.'

Người phụ nữ trung niên Từ Tĩnh Vân ôm một chồng quần áo đen tuyền bước vào, ánh mắt dừng trên thanh đoản kiếm trong tay ông:

'13 năm rồi, người ta chơi súng cả rồi, thanh kiếm của anh, còn múa nổi không?'

'Súng là súng hộ thân, kiếm là kiếm sát nhân.'

Bác Điền cười nhận lấy quần áo, vừa thay vừa nói: 'Yên tâm, tôi chẳng còn làm chuyện hung hăng nữa đâu. Người thông minh... chơi toàn mồm miệng đao kiếm thôi.'

'Giỏi lắm anh.'

Nhìn chồng thoát khỏi vẻ ngoài gầy gò hiền lành ngày thường, khoác lên mình bộ đồ đen bó sát của một sát thủ, Từ Tĩnh Vân hơi ngẩn ngơ, như thể chợt rơi về những năm tháng xa xưa.

'Tôi đi đây.'

Cầm lấy chiếc Phòng vụ thông vô danh đeo vào thắt lưng, Bác Điền thở ra một hơi dài.

'11 giờ không về, em sẽ đi tìm anh.'

'Thôi đi, bà là sát thủ hạng ba, bao năm chẳng tiến bộ, ra ngoài làm tôi sợ chết à.'

Bác Điền phẩy tay lười cãi, lúc đóng cửa thân hình còn có vẻ nặng nề chậm chạp, nhưng giây tiếp theo đã như con vượn nhảy ra ngoài cửa sổ hành lang.

Cao ba tầng, gần 10 mét.

Đầu ngón tay ông chỉ nhẹ nhàng mượn lực trên ống thoát nước, cả người đã như chiếc lông vũ nhẹ nhàng rơi xuống đất.

Tiếp đó, với một tốc độ khủng khiếp khó tin, ông chạy dọc theo chân tường.

Kỳ lạ thay, khi ông chạy trong bóng tối của những tòa nhà, dù có lướt qua người qua đường, đối phương cũng hoàn toàn không hay biết, như thể thân hình ông hoàn toàn ẩn mình trong bóng tối vậy.

'Hừ... hừ...'

Từ nội thành đến ngoại ô phía Bắc, Bác Điền chạy đến thở hồng hộc.\.

Đúng là già rồi, mới có chục cây số mà ông đã cảm thấy thể lực xuống dốc nhanh chóng.

Liếc nhìn thời gian trên Phòng vụ thông, từ lúc xuất phát đến giờ vừa đúng nửa tiếng.

Phóng tầm mắt, ngoại ô phía Bắc dưới bầu trời u ám toát ra một vẻ nặng nề ngột ngạt.

Những căn nhà cấp bốn đổ nát, những con hẻm quanh co khúc khuỷu, như một mê cung, dường như bước vào là khó thoát ra.

Bác Điền thở dốc tại chỗ một lát, tiện tay vặt một nắm lá trên cây ven đường, lật người nhảy lên nóc nhà cấp bốn, như con mèo rừng linh hoạt luồn lách trên những mái nhà ổ chuột.

Chẳng mấy chốc, đến gần vị trí bên trái trung tâm khu ổ chuột, ông đột ngột dừng lại, nheo mắt nhìn xuống dưới.

Trước một căn nhà cấp bốn nhỏ không mấy nổi bật, lúc này có người đang kéo xe đẩy tới.

Trên xe, chất bốn bao tải dứa.

Bác Điền thọc tay vào túi, lôi ra mấy chiếc lá vừa hái, đầu ngón tay hất lên, những chiếc lá tươi bay ra như phi đao.

Xoẹt.

Hai bao tải phía sau bị rạch một đường, bột màu nâu đen từ đó chảy xối xả.

'Chết tiệt, sao bao lại rách rồi?'

Một thanh niên chửi ầm lên, vội vàng hét về phía căn nhà trước mặt: 'Bao rách rồi! Mau ra giúp một tay, làm xong vụ này rút!'.

Ầm ầm.

Khu nhà cấp bốn vốn tĩnh lặng bỗng nhiên ùa ra hơn chục thanh niên.

Nồi niêu, bát đĩa, bất cứ thứ gì có thể đựng bột đều được mang ra, họ cuống cuồng thu gom thứ bột màu nâu đen trên mặt đất.

'Hừ... sâu mọt!'

Trong mắt Bác Điền chợt lóe lên một tia sát ý rợn người.

Bột Khử Dịch Sao Biển bên trong có pha thêm một loại bột kết tinh đặc biệt.

Bột Xích Huyết Trùng.

Thứ này chính là một trong những nguyên liệu chính để ông điều chế dược phẩm sinh mệnh, có thể tăng nhẹ khả năng miễn dịch của con người.

Theo giá thị trường, mỗi 5g bột Xích Huyết Trùng là 3 điểm cống hiến.

Thông qua công nghệ chưng cất, 20kg bột trừ dịch có thể chiết xuất gần 100g bột Xích Huyết Trùng.

Tổng cộng 60 điểm cống hiến!

Lũ sâu mọt này làm cái việc thu mua bột trừ dịch, thay thế thành bột Xích Huyết Trùng, rồi vận chuyển trộm đến các thành phố bảo hộ khác để đổi lấy nhiều vật tư.

'Chết tiệt!'

Bác Điền quát khẽ, sờ tay sang bên cạnh.

Cầm Phòng vụ thông lên, mở chức năng chụp ảnh, quay video bọn thanh niên đang nhặt bột bên dưới.

Tiếp theo thân hình bay ngược ra sau, ngón tay nhanh chóng gõ số.

02110.

'Alo, Sở Phòng Dịch Khẩn cấp phải không, tôi phát hiện một ổ buôn bán bột trừ dịch trái phép ở khu Bắc thành, video đã gửi qua rồi, ừ, ừ, vị trí ở dãy nhà cấp bốn thứ tư, từ căn thứ sáu đến thứ chín.'

'Tôi không biết có phải do các thành phố bảo hộ xung quanh phái đến không, ừ, các anh tự tra nhé.'

'Không cần cảm ơn tôi, tôi chỉ là một cư dân nhiệt tình thôi.'

Cúp máy, Bác Điền cười lạnh một tiếng.

Chưa đầy mười phút sau, vài chiếc xe tải nhỏ lao vun vút từ nội thành tới.

Từ trên xe bước xuống ít nhất bốn mươi bảo vệ có vũ trang, với tốc độ chớp nhoáng bao vây khu ổ chuột.

Lại chờ thêm khoảng mười phút, bên trong khu ổ chuột vang lên một trận hỏa lực giao tranh dữ dội.

Chỉ tiếc rằng phe chống cự không trụ nổi mười giây, đã bị hỏa lực cuồng bạo khống chế, tất cả lũ sâu mọt tham gia buôn bán không cần bắt giữ, đã bị xử lý vô hại ngay tại chỗ.

'Bạn già à, thời đại này không đến lượt mày rồi.'

Sờ soạng thanh kiếm bên hông, Bác Điền cười thoải mái, nhanh chân chạy về phía ổ tiếp theo.

Mấy đêm nay, ông đã bí mật do thám rất nhiều địa điểm.

Những điểm giao dịch ẩn trong bóng tối khu ổ chuột, những xưởng chưng cất bột Xích Huyết Trùng, thậm chí cả kênh vận chuyển vật tư, đều đã nắm rõ mồn một.

Những con sâu mọt ở tầng trên thì ông không quản được, phải có người lợi hại hơn quản.

Nhưng ở tầng dưới, ông sẽ không tha cho bất kỳ đứa nào.

'Tôi là công dân nhiệt tình, tôi tố cáo...'

'Kho thứ tư khu Tây thành, ngăn kéo bí mật dưới sàn.'

'Video gửi qua rồi, tôi tố cáo...'

Từng ổ lần lượt bị vạch trần, thời gian cũng nhanh chóng trôi qua tám rưỡi tối.

Gió đã gào thét, những hạt mưa lác đác bắt đầu rơi, độ ẩm không khí đang tăng nhanh.

Mơ hồ, khắp vùng đệm đã vang lên tiếng súng, như thể thổi lên hồi kèn báo hiệu đại loạn sắp đến.

Bác Điền bước nhanh về phía trước, nhìn về phía Thư viện Sinh tồn xa xa, vừa móc Phòng vụ thông ra, thân thể bỗng nhiên né vội về phía sau, thanh kiếm bên hông tự động tuột ra rơi vào tay.

Đông.

Tiếng va chạm giòn tan vang lên, thanh đoản kiếm tím và rìu công cụ đâm sầm vào nhau.

Một lực đạo quái dị truyền đến từ lưỡi rìu, suýt chút nữa Bác Điền không cầm nổi thanh Vô Ảnh kiếm.

Nhưng so sánh chất liệu thì lập tức thấy rõ, lưỡi rìu bị lưỡi kiếm xoắn nát, mảnh gỗ mảnh sắt văng tung tóe.

'Thiên hợp?'

'Anh cũng Thiên hợp?'

Cả hai cùng lùi lại vài bước, ánh mắt đầy cảnh giác nhìn đối phương.

Quan sát một hồi, Bác Điền lập tức nhìn ra manh mối.

Người đàn ông trung niên đối diện tuy che mặt, nhưng mặc áo vải thô không bắt mắt, toàn thân cơ bắp cuồn cuộn như đá tảng.

Cả từ trang phục lẫn thực lực thể hiện ra, đều không giống lũ sâu mọt gian trá trong vùng đệm.

'Không ngờ vùng đệm này lại tàng long ngọa hổ, anh mới đến à?'

'Quả thực mới đến không lâu.' Người đàn ông trung niên sững lại, khép tay lại: 'Lão đại ca, chỗ này tôi để mắt mấy ngày rồi, anh có đổi chỗ khác không?'

'Nói đổi là đổi à?'

'Anh già rồi, dù có thanh kiếm đó cũng không đánh lại tôi.'

Người đàn ông trung niên nói thẳng, tiện tay cởi cúc áo, chuẩn bị dùng nắm đấm giải thích tại sao mình tự tin như vậy.

Nhưng giây tiếp theo, khóe trán hắn đột nhiên toát mồ hôi lạnh.

'Nói tiếp đi.'

Lăm khẩu súng ngắn chiến đấu Bison, Bác Điền vẻ mặt kỳ quặc.

'Thời đại nào rồi, đến một khẩu súng cũng không mang, còn ra ngoài chơi trò đánh đánh giết giết này?'

'Tôi...'

'Tôi cái gì mà tôi, tên gì?'

Bác Điền ngón út mở khóa an toàn, thân thể hơi xoay, rõ ràng không có động tác lớn, nhưng cả người lại như chiếc lá hòa vào trong gió, khoảnh khắc mất đi cảm giác tồn tại.

'Nào, thử xem trong bảy bước, là nắm đấm của anh nhanh, hay đạn của tôi nhanh.'

Người đàn ông trung niên đứng đờ tại chỗ, ngẩn ra một lúc, chậm rãi cài lại chiếc cúc áo vừa cởi.

Nếu là người thường, hắn tự tin, nắm đấm chưa chắc chậm hơn.

Nhưng đối diện cũng là cao thủ Thiên hợp, lục giác cho hắn biết, chỉ cần có một động tác quá đáng nhỏ, giây tiếp theo chắc chắn sẽ bị bắn vỡ đầu.

'Nói đi?'

Người đàn ông trung niên nghiến răng, từ từ nhả ra ba chữ: 'Sở Vân Phong.'

'Nhà ở đâu?'

'Tôi...'

'Kiên nhẫn của tôi có hạn, ngoan ngoãn hay để tôi nổ súng?'

'Khu... khu ổ chuột.'

'Mấy người mới đến, ngày nào cũng nghĩ đến đường kiếm tiền bất chính, không biết kiếm việc làm nuôi gia đình, tưởng vùng đệm này có thực lực Thiên hợp là có thể ngang ngược được hả?'

Bác Điền lạnh lùng lắc đầu: 'Cút ngay, tôi không muốn nói lần thứ hai.'

'Không được.'

Sở Vân Phong gấp gáp: 'Tôi cần tiền thưởng tố giác, còn cần vũ khí trong tay bọn chúng, không có những thứ này, trận dịch cảm nhiễm này, tôi... cả nhà tôi, không sống nổi.'

'Tiền thưởng tố giác?'

Bác Điền chợt sững người, tưởng mình nghe nhầm: 'Ờ... anh cũng...'

'Thời đại thay đổi rồi, cơ chế trong thành phố Hạnh Phúc rất hoàn thiện, xa hơn nhiều thành phố bảo hộ tôi từng đến, tiền đánh đánh giết giết không chính đáng, nếu trên không có người, tiêu cũng không tiêu được. Tôi theo dõi mấy ngày rồi, bọn chúng lấy thư viện làm bình phong, vận chuyển trộm ít nhất năm trăm ký bột trừ dịch giấu bên trong, lát nữa còn ba trăm ký nữa, tiền thưởng tố giác ít nhất... hai trăm đồng.'

'Sao anh biết tin về trận dịch cảm nhiễm?'

'Từ trong miệng bọn chúng 'hỏi' ra, bọn chúng đều biết cả.'

Hất hàm về phía thư viện, Sở Vân Phong thở dài: 'Cũng chỉ có người bình thường là không biết thôi.'

'Thành phố bảo hộ này đã mục nát thế này rồi, còn xứng với hoàn thiện, tiên tiến sao?'

'Mục nát?'

Sở Vân Phong khẽ lắc đầu.

Không hiểu sao, trong đầu hắn chợt lóe lên hình ảnh ngày đầu tiên vừa đến thành phố Hạnh Phúc.

Mục nát, đúng là mục nát, đến cả kiểm soát viên tầng cao nhất quyền lực vùng đệm cũng moi tiền người bình thường.

Tốt, cũng thực sự tốt, cũng có kiểm soát viên sẵn lòng giúp đỡ họ vô điều kiện, không mang bất kỳ mục đích nào.

Và mấy ngày nay, hắn đã gặp quá nhiều người tốt, đều hết sức giúp hắn bám rễ ở thành phố bảo hộ này.

Chỉ tiếc, vận khí của hắn thực sự quá tệ.

Vừa mới chuẩn bị tinh thần làm ăn lớn, thì đã biết tin về sự bùng phát của nguồn lây nhiễm tiếp xúc.

'Lão đại ca, có thể mấy năm nay anh chưa đến các thành phố bảo hộ khác, so với những nơi đó, nơi này thực sự đã là một thiên đường rồi, ít nhất... ở đây, các vị đại nhân, còn có một số kiểm soát viên, họ thực sự coi chúng tôi là người, chứ không phải một công cụ, một con số, một vật hy sinh cho cơ chế thử nghiệm tùy tiện.'

Lời dứt.

Sở Vân Phong còn muốn nói thêm gì đó, thì thấy Bác Điền tay run lên, trực tiếp ném khẩu súng sang.

Đợi hắn ngơ ngác bắt lấy, đối phương lại vung tay, ném luôn Phòng vụ thông sang.

'Lão đại ca, anh đây là...'

'Nhớ những lời vừa rồi anh nói, đến đây, hãy coi mình là người, đừng nói mấy câu công cụ nữa, ngẩng đầu sống đường hoàng.'

Bác Điền cười thoải mái: 'Khẩu súng này tặng anh, còn cả Phòng vụ thông này, vô danh đấy, tôi đã tố giác 6 ổ rồi, tiền thưởng đều chưa lĩnh, anh hiểu ý tôi chứ?'

'Chuyện này...'

Sở Vân Phong sững sờ, ánh mắt đầy vẻ bàng hoàng khó tin.

'Dù có chuyện gì xảy ra, 11 giờ nhớ về nhà, gia đình anh cần sự bảo vệ của anh hơn vùng đệm này.'

'Nhưng mà...'

'Đừng cãi tôi, trừ hại... còn chưa đến lượt mấy người mới gia nhập các anh, sống sót, mới là nhiệm vụ của các anh.'

'Nơi này.'

Bác Điền ngập ngừng một chút: 'Ít nhất bây giờ, vẫn là địa bàn của bọn già chúng tôi!'

 

(Hết chương).

← TrướcMục lụcSau →

Bình luận (0)

Sắp xếp:
Ctrl+Enter để gửi

Có thể bạn thích