Chương 4: Tranh cãi
Diêu Kỳ trầm giọng nói: “Muốn con xuống nông thôn thì đưa 200 tệ, với lại con là đi thay cho chị cả, mấy cái phiếu gì đó chị cả phải lo kiếm cho con một ít. Bố mẹ muốn thương lượng thế nào thì thương lượng, nhưng không đáp ứng điều kiện thì con không đi.”
“Mày làm loạn rồi đấy, trong nhà thế nào mày không biết à? Xuống hay không không phải mày nói là được. Bên ban thanh niên trí thức tao đã đổi tên mày rồi, đến ngày là phải đi, không đi cũng phải đi.” Bố Diêu nghe Diêu Kỳ đòi nhà nhiều tiền như vậy thì vô cùng tức giận, quát lên.
“Bố, vốn dĩ đăng ký xuống nông thôn là chị cả, bây giờ vì để cứu chị cả mà bố mẹ ép con đi! Nhà có tiền hay không không phải bố mẹ nói không là không, vì trong lòng mọi người đều có cái cân.”
“Điều kiện con đưa ra không cao, bố mẹ lại cho rằng con đòi hỏi quá đáng. Cuộc sống dưới quê thế nào, ai cũng biết. Nếu thực sự không tốn tiền mà vẫn no bụng, thì sao có nhiều thanh niên trí thức viết thư về nhà xin tiền xin đồ?” Diêu Kỳ nhìn bố Diêu, đứng dậy nói lớn.
“Kỳ à, mau ngồi xuống, mẹ có nói không cho tiền đâu. Nhưng nhà mình cũng khó khăn, đưa con 50 tệ, phiếu vải phiếu gạo gì đó mẹ sẽ cố kiếm cho con một ít, thêm nữa thì nhà thực sự không làm được.” Mẹ Diêu lộ vẻ mặt ưu sầu nói.
50 tệ thực sự không đủ. Tuy Diêu Kỳ có không gian chứa đồ, nhưng cũng không thể biến ra từ hư không được, đồ dùng hằng ngày vẫn phải có lai lịch.
Nghĩ đến đây, Diêu Kỳ nắm chặt nắm đấm, kiên quyết nói: “Không được, nhất định phải theo yêu cầu của con, nếu không con sẽ đi tố cáo, cá chết lưới rách. Dù sao trong lòng bố mẹ, mấy đứa kia là báu vật, chỉ có con là nhặt về.”
Nói xong, Diêu Kỳ quay người chạy về phòng.
Trên bàn ăn, bố mẹ Diêu im lặng không nói, mấy người kia cũng không dám lên tiếng, sợ thành túi đấm.
Bố Diêu rốt cuộc cũng để tâm đến câu nói Diêu Kỳ sẽ đi tố cáo. Ông biết chuyện nhà mình không chịu nổi kiểm tra, dù sao lúc Diêu Mẫn đăng ký xuống nông thôn cũng làm ầm ĩ lên. Nếu để Diêu Kỳ tố cáo thì nhà này sẽ gặp rắc rối.
Ông nghĩ thầm: Trước đây đúng là coi thường đứa con gái thứ hai này, bình thường không lộ liệu, ngoan ngoãn hiền lành, không ngờ khi phản kháng lại dữ dội hơn ai hết.
Về phòng, bố Diêu dặn mẹ Diêu: “Ngày mai đưa cho cái đòi nợ đó 200 tệ, phiếu vải phiếu gạo trong nhà san sẻ cho nó một ít. Rồi bảo Mẫn nhi kiếm thêm một ít, đây đều là chuyện do nó gây ra.”
Nghe bố Diêu sắp xếp, mẹ Diêu lặng lẽ đáp: “Biết rồi.”
Lại nói bên kia, Diêu Mẫn về phòng nghĩ về biểu hiện của Diêu Kỳ trên bàn ăn, cảm thấy dường như mình chưa từng thực sự hiểu về cô em gái này.
Diêu Mẫn bắt đầu hồi tưởng biểu hiện của Diêu Kỳ kiếp trước, phát hiện kiếp trước Diêu Kỳ luôn là đứa nghe lời ngoan ngoãn, bình thường ít nói, chỉ là một cái bình vôi, sao lần này Diêu Kỳ lại khác biệt lớn như vậy?
Chẳng lẽ kiếp trước Diêu Kỳ luôn giả vờ, chỉ lần này chạm đến lợi ích căn bản của nó mới lộ ra? Xem ra phải nhìn nhận lại cô em gái này.
Đối với mấy cái phiếu mà Diêu Kỳ yêu cầu, Diêu Mẫn cho rằng không phải chuyện lớn, chỉ là một ít phiếu, cô vẫn kiếm được. Chỉ nghĩ đến Chu Lệ - kẻ đã hại cô xuống nông thôn kiếp trước, Diêu Mẫn thấy cần phải nghĩ cách đưa ả ta xuống nông thôn làm thanh niên trí thức, để Chu Lệ cũng nếm thử khổ sở mà mình từng chịu.
“Anh Cương, bố mẹ anh không phải thực sự muốn cho em hai 200 tệ đấy chứ? Dù sao em cũng không đồng ý đâu!” Chị dâu cả Hạ Mai tức giận hét lên.
Diêu Cương vội vàng đóng cửa phòng, nhỏ giọng nói: “Nhỏ tiếng thôi, em đồng ý hay không có ảnh hưởng gì không? Tôi thấy chắc là phải cho rồi, không thì để em hai đi tố cáo thật à? Lúc đó cả nhà chẳng ai được yên. Huống hồ tiền có phải em bỏ ra đâu, em vội cái gì. Chỉ cần tiền tiêu cho nhà mình không thiếu, tôi mặc kệ tiền đó cho chị cả hay em hai.”
Diêu Cương nắm tay Hạ Mai, nhẹ nhàng an ủi: “Em đừng có la toáng lên, tôi thấy em hai đã quyết tâm vớt một món trước khi xuống nông thôn. Vì chuyện này mà quan hệ với bố mẹ đều rạn nứt, chắc sau này em hai sẽ không về nhà nữa.”
“Em có tâm lo chuyện đó, chi bằng mau sinh cho tôi một thằng cu bụ bẫm. Có cháu trai lớn rồi, còn lo bố mẹ không thiên vị nhà mình sao?”
Nghe Diêu Cương nói, Hạ Mai bĩu môi, lẩm bẩm: “Sinh cháu trai có ích gì, việc của mẹ anh còn định cho chị cả kìa.”
“Em yên tâm, khi em sinh con, anh nhất định sẽ kiếm việc cho em.” Diêu Cương vừa nói vừa nhẹ nhàng đè lên người Hạ Mai. Đêm dài mênh mông.
Về phòng, lúc này Diêu Kỳ có cảm giác phá phủ trầm chu. Cô bắt đầu thu dọn đồ đạc của nguyên chủ. Nhìn quần áo trong tủ, Diêu Kỳ thở dài một tiếng.
Trong nhà này, nguyên chủ chưa từng mua quần áo, đồ mặc luôn là đồ thừa của Diêu Mẫn. Thực ra năm 12 tuổi chiều cao của nguyên chủ đã xấp xỉ Diêu Mẫn, nhưng nhà may đồ mới chẳng bao giờ có phần Diêu Kỳ.
Còn phòng ốc, nguyên chủ ở căn gác xép cải tạo từ ban công, rất nhỏ. Rõ ràng nhà 3 phòng 1 khách: bố mẹ Diêu một phòng, vợ chồng Diêu Cương một phòng, phòng còn lại bố Diêu ngăn làm hai buồng nhỏ cho Diêu Mẫn và Diêu Quân.
Thực ra nguyên chủ trước đây ở cùng Diêu Mẫn, sau khi Diêu Mẫn lên cấp 2 muốn ở riêng, Diêu Kỳ bị đẩy ra ban công.
Nghĩ sắp rời khỏi căn gác xép chật chội này, Diêu Kỳ nở nụ cười vui vẻ.
Lần xuống nông thôn này, Diêu Kỳ quyết định mang hết những gì có thể mang đi, dù sao thời này nhà dột cũng đáng giá ngàn vàng. Quần áo trong không gian khác quá xa thời đại này, bây giờ chưa thể lấy ra dùng.
Trên đường xuống nông thôn, mấy thứ lộ liễu như quần áo chăn màn, Diêu Kỳ không thể thu vào không gian, vẫn phải để ở ngoài. Dù sao dọc đường cũng có nhiều thanh niên trí thức cùng đi, nếu bị phát hiện không gian thì không hay, Diêu Kỳ không muốn bị coi như chuột bạch để mổ xẻ đâu.
