Chương 49: Chia thịt
Lão thợ săn biết tình hình bây giờ phải xuống núi gấp, mùi máu tanh ở đây nồng quá, ở lại trong núi không an toàn.
“Mọi người khiêng lợn rừng lên, xuống núi nhanh!”
Những người khác còn đang muốn trổ tài, nghe lão thợ săn bảo xuống núi, liền không vui.
“Mới lên núi được bao lâu đã xuống, chúng ta ở lại thêm tí nữa đi, biết đâu lại săn thêm được hai con lợn rừng nữa?”
“Mọi năm toàn cả ngày, giờ xuống núi có sớm quá không?”
“Đúng đấy, chúng ta săn thêm ít con mồi rồi hãy về.”
...
Lão thợ săn trầm giọng nói: “Lúc lên núi đội trưởng đã nói thế nào, có phải bảo các cậu nghe theo tôi không, bây giờ tất cả khiêng lợn rừng xuống núi cho tôi, ai muốn ở lại trên núi tìm chết thì tôi mặc kệ, mau hành động đi!”
Những người khác nghe vậy cũng không dám cãi, vội lấy dây trói lợn rừng lại, bốn người khiêng một con, tám người khiêng hai con.
Hai con lợn rừng này mỗi con đều nặng hơn ba trăm cân, dù bốn người khiêng cũng không nhẹ, may nhờ lên núi đông người, thay phiên nhau khiêng, tốc độ xuống núi cũng không bị chậm lại.
Một đoàn người về đến làng, động tĩnh khá lớn, những người ra xem náo nhiệt đều biết họ săn được hai con lợn rừng, mừng rỡ vô cùng.
Xem ra năm nay chia thịt được không ít, có thể ăn Tết no nê rồi.
Chu Phú nhìn hai con lợn rừng to đặt ở đại đội, ước chừng mỗi con cũng phải hơn ba trăm cân, vội sắp xếp người bắt đầu mổ lợn.
Người vây xem mổ lợn càng lúc càng đông, lúc này chẳng ai chê trời lạnh nữa, từng người từng người từ trong nhà ra xem náo nhiệt.
Mổ lợn xong, cân thịt xong, Chu Phú bảo kế toán tính xem chia thịt thế nào cho hợp lý.
Kế toán ở bên cạnh lạch cạch bấm bàn tính, rồi ghi số lên giấy, cuối cùng viết ra cách chia mà ông cho là hợp lý nhất đưa cho Chu Phú.
Chu Phú xem qua, tính ra mỗi nhà cơ bản đều chia được hơn một cân thịt, tàm tạm, cứ thế mà làm.
Chu Phú đến phòng phát thanh, mở loa: “Toàn thể đội viên chú ý! Mỗi nhà cử một người cầm chậu đến đại đội chia thịt!”
Nghe tiếng loa, mọi người vội cầm chậu xông đến đại đội, đây là chia thịt đấy! Đến trước thì phần thịt chắc chắn ngon, đến sau không biết còn gì nữa!
“Lý Thúy Hoa, chạy nhanh thế, vội đi đầu thai à!”
“Vương Mồm Rộng, có giỏi thì mày đừng chạy!”
“WTF, Trương Xuân Phương, cô là pháo đấy à, nhảy xa thế!”
“Có mà nói mỏi miệng, thà chạy nhanh hai bước còn hơn!”
~
Chưa đầy mười phút, đại đội đã xếp thành một hàng dài, tất cả đều cầm chậu, chỉ chờ đội trưởng tuyên bố chia thịt.
Chu Phú cầm loa đứng trước quầy thịt: “Trật tự!”
“Tôi nói một chút, sáng nay tiểu đội đi săn mùa đông đã săn được hai con lợn rừng về, tổng cộng được hơn bốn trăm hai mươi cân thịt lợn, mỗi thành viên tham gia săn bắn đều được chia hai cân thịt lợn, bây giờ ai được gọi tên thì lên nhận thịt.”
Chu Phú cầm danh sách thành viên tham gia săn mùa đông đã thống kê sáng nay bắt đầu điểm danh: “Chu Quốc, Chu Vinh, Chu Hưng, Chu Trấn, Chu Minh, Chu Đại Tráng..., ba mươi ba người trên đây, đến chỗ kế toán lĩnh thịt.”
Ba mươi ba phần thịt hai cân này vừa nãy đã sai người cân sẵn, đều buộc dây rồi, mỗi người một túi, xách vừa tay.
Những người xếp hàng ghen tị nhìn về phía nhóm người đang lĩnh thịt phía trước, hai cân thịt đấy!
“Đội trưởng, họ lĩnh xong cả rồi, chúng ta mau chia đi.”
“Phải đấy, phải đấy, mau bắt đầu đi.”
“Đội trưởng...”
~
Chu Phú cầm loa, tiếp tục nói: “Đại đội chúng ta tổng cộng khoảng một nghìn người, số thịt còn lại hơn ba trăm cân, tôi với kế toán bàn tính rồi, chia theo đầu người, mỗi người ba lạng thịt, bây giờ bắt đầu chia thịt theo từng hộ.”
Người xếp hàng đầu tiên thấy cuối cùng cũng bắt đầu chia thịt, vui mừng khôn xiết.
Kế toán ngước lên nhìn người xếp hàng, gạch một gạch trên danh sách trong tay, nói: “Nhà Chu Đại Sơn, năm người, một cân rưỡi thịt.”
“Nhà Vương Sơn Trụ, bảy người, hai cân một lạng thịt.”
“Nhà Triệu Xuyên, ba người, chín lạng thịt.”
...
Theo từng người một bưng thịt rời đi, người xếp hàng càng lúc càng ít, cho đến khi chia hết, nhìn mấy lạng thịt còn lại trên thớt, Chu Phú sai người mang đến cho lão thợ săn, lần này may nhờ có ông ấy.
Hai con lợn rừng giờ chỉ còn lại ít xương to và gan lợn, lòng lợn v.v., mấy thứ này phân chia thế nào là một vấn đề?
Đúng lúc này, Chu Trấn bưng chậu đến: “Chú, mấy cái xương này có thể chia cho cháu một ít không? Cháu bỏ tiền mua.”
Diêu Kỳ bên kia đã ra lệnh cho anh ta, bảo anh ta nhất định phải kiếm ít xương về.
Lời của Chu Trấn làm Chu Phú sáng mắt, đúng vậy, khó chia thì không chia, ai muốn thì đến mua là được, tiền bán được sung vào quỹ công.
“Cháu muốn bao nhiêu?”
Nghe giọng Chu Phú có vẻ xuôi, Chu Trấn vội nói: “Hai mươi cân.”
“Được, cháu đưa một đồng là được, xương này thịt đã lọc sạch rồi, cũng chẳng đáng bao nhiêu.” Chu Phú nói một cách thoải mái, rồi quay sang hỏi những người có mặt khác có muốn mua không.
Mọi người thấy Chu Trấn mua nhiều xương về thế, cũng đều lấy tiền ra mua một ít về, còn có người lấy cả gan lợn và lòng lợn.
Thời buổi này thịt thà khó kiếm lắm, thịt chia ở nhà còn phải để dành ăn Tết, mua ít xương về nấu canh, cho bọn trẻ nếm mùi thịt cũng tốt.
Mấy thứ linh tinh còn lại trên thớt bán đi, tổng cộng thu được tám đồng, Chu Phú bảo kế toán ghi sổ xong, rồi cho mọi người giải tán.
Diêu Kỳ thấy Chu Trấn bưng về một chậu xương đầy ắp, mừng rỡ, vốn tưởng có thể chia được vài cân là tốt lắm rồi, không ngờ Chu Trấn kiếm về nhiều thế!
Đống xương này đủ nấu canh mấy lần rồi.
Diêu Kỳ rửa hai củ cải, cắt miếng, chần qua nước sôi, để riêng ra một bên, rồi lấy mấy khúc xương bỏ vào nồi luộc sơ mười phút, vớt ra.
Cho nước mới vào nồi, bỏ hành gừng và xương vào, nấu lửa lớn trong một tiếng, cho cải đã chuẩn bị vào nồi, nấu khoảng mười phút, dùng đũa xiên thử, cải đã mềm, rồi cho một ít muối vào, nấu nhỏ lửa một lát.
Một nồi canh xương hầm cải củ thơm ngon đã hoàn thành.
Thực ra từ lúc Diêu Kỳ hầm canh, mùi thơm đã bay khắp sân, chỉ là hôm nay ai cũng được chia thịt, ít nhiều cũng làm chút gì đó cải thiện bữa ăn, nên cũng chẳng ai để ý đến nhà Diêu Kỳ nữa.
Diêu Kỳ đến trước cửa phòng Chu Minh gõ cửa: “Chu Trấn, ăn cơm thôi.”
“Đến ngay.”
Chu Trấn theo Diêu Kỳ vào nhà, nhìn nồi canh xương đầy trên bếp, nói: “Nhiều quá, chúng ta uống hết sao?”
Canh này đúng là hầm hơi nhiều, Diêu Kỳ nghĩ một lát, nói: “Anh lấy một cái bát, múc cho Đại Nha bọn nó ít.”
“Thôi, hay là em để Đại Nha tụi nó sang đây uống, mang qua mang lại không hay lắm.” Chu Trấn nhướng mày, xem ra Diêu Kỳ rất thích Đại Nha!
Lần trước chuyện mang thịt qua Chu Trấn vẫn còn nhớ, lần này vẫn không nên mang qua nữa.
Diêu Kỳ cũng nhớ lại chuyện lần trước, tuy cô không để bụng mấy miếng ăn này, nhưng bị người ta đòi đến tận nhà đúng là khá ngượng.
“Cũng được.”
