Chương 7: Nhà họ Chu
Nhà Chu Trấn đông người thật đấy. Chu Quý và Lưu Xuân Hoa sinh được năm trai một gái. Chu Trấn là con thứ tư, ba anh trên đều đã lập gia đình.
Anh cả Chu Quốc, năm nay 30 tuổi, cưới Vương Tam Xuân, sinh được ba trai một gái.
Anh hai Chu Vinh, 27 tuổi, cưới Lưu Cần, sinh ba gái.
Anh ba Chu Hưng, 24 tuổi, cưới Lý Trân, sinh một trai một gái.
Thứ tư là Chu Trấn, năm nay 20, chưa vợ.
Em trai Chu Minh và em gái Chu San là một cặp song sinh, đang học lớp 10, mới 16 tuổi.
Nghe xong Chu Trấn giới thiệu về gia đình mình, Diêu Kỳ thấy đây đúng là một gia đình quá đông đúc. Số người gấp ba nhà họ Diêu. Nghĩ đến cảnh sau này phải sống chung với một đại gia đình như vậy, Diêu Kỳ đau đầu không thôi.
Người đông thì chuyện cũng nhiều! Lo quá!
Cuối cùng cũng đến nơi!
Nhà họ Chu là một tứ hợp viện, bốn phía đông tây nam bắc mỗi bên đều có ba căn phòng, nhìn thì có vẻ nhiều, nhưng người nhà họ Chu cũng đông. Ba người con trai cả đều đã lấy vợ, cháu chắt cũng nhiều.
Hiện tại nhà họ Chu sắp xếp: sáu người con mỗi người một phòng, Chu Quý và Lưu Xuân Hoa một phòng, các cháu trai một phòng, các cháu gái một phòng, một phòng khách, một phòng bếp, còn lại một phòng là phòng chứa đồ cạnh bếp.
Chu Trấn vác hành lý, đi đầu vào cửa, lớn tiếng gọi: "Bố, mẹ, hôm nay thanh niên trí thức đến có người trúng thăm nhà mình."
Nghe tiếng Chu Trấn, cả nhà họ Chu đều từ trong phòng chạy ra, muốn xem thanh niên trí thức được phân về nhà mình trông thế nào.
"Đây là Diêu Kỳ, thanh niên trí thức mới đến làng mình. Hôm nay bốc thăm trúng nhà mình, bác cả bảo con dẫn người về an trí."
Lưu Xuân Hoa nhìn nữ thanh niên trí thức đi sau thằng Tư, đúng là một cô gái xinh đẹp! Nhưng nghĩ đến nhà mình tuy phòng ốc nhiều, nhưng người cũng đông! Trong nhà chẳng còn phòng trống nào rồi!
Bỗng nhiên có thêm một nữ thanh niên trí thức, biết lấy đâu ra phòng cho cô ấy?
Lưu Xuân Hoa nghĩ đến việc con gái mình ở một mình, liền bước đến bên Chu San, nhẹ nhàng hỏi: "San San, nữ thanh niên trí thức mới đến ở cùng con được không?"
Chu San vốn dĩ ra xem náo nhiệt, giờ nghe nói phải nhường một nửa phòng cho người khác, liền nhất quyết không chịu: "Không được, con không thích ở cùng ai hết, con muốn ở một mình."
Phải biết rằng nhờ được ở một phòng riêng, Chu San đã khoe với bạn bè không biết bao nhiêu lần, cô mới không đồng ý nhường một nửa phòng đâu!
"Được được được, con ở một mình." Thấy con gái không vui, Lưu Xuân Hoa vội vàng nói.
Chu San là cục cưng của Lưu Xuân Hoa. Tuy thời này phần lớn mọi người đều trọng nam khinh nữ, nhưng Lưu Xuân Hoa sinh nhiều con trai, nên với đứa con gái duy nhất, bà ta nâng như nâng trứng, hứng như hứng hoa.
Không thể vì một nữ thanh niên trí thức chẳng liên quan mà để con gái cưng giận dỗi được.
Chu Trấn liếc nhìn Lưu Xuân Hoa và Chu San, lên tiếng: "Ở phòng con đi, con qua ở với thằng Năm." Nói xong không đợi người khác phản ứng, xách hành lý đi thẳng về phía căn phòng phía tây.
Nghe Chu Trấn sắp xếp, Lưu Xuân Hoa thấy cũng chỉ còn cách đó: "Thôi được, tạm thời ở vậy đi! Mọi người giải tán đi. Cô thanh niên trí thức đường xa đến chắc mệt rồi, để cô ấy nghỉ ngơi trước. Có gì mai nói sau."
Nghe Lưu Xuân Hoa nói vậy, mọi người đều về phòng mình. Diêu Kỳ vội vác túi đi về phía căn phòng Chu Trấn vừa vào.
Trong phòng, Chu Trấn đang thu dọn đồ đạc.
"Cảm ơn anh! Làm phiền gia đình anh quá. Hay là mai tôi ra thôn hỏi thăm, xem nhà nào có phòng trống không?" Diêu Kỳ nhìn Chu Trấn, cảm kích nói.
Chu Trấn nghe vậy, thấy Diêu Kỳ còn muốn dọn khỏi nhà mình, vội nói: "Không phiền đâu, nhà tôi còn phòng khác, chỉ là để đồ lặt vặt, chưa kịp dọn. Khoảng thời gian này tôi với thằng Năm ở tạm là được."
"À, tôi dọn gần xong rồi, qua bên thằng Năm đây. Cô cũng mệt rồi, mau dọn dẹp nghỉ ngơi đi."
Chu Trấn nói xong không đợi Diêu Kỳ trả lời, vội vàng bước ra ngoài, sợ lại nghe cô nói chuyện dọn đi.
Kẽo kẹt!
Chu Minh nhìn Chu Trấn đẩy cửa vào: "Anh Tư, hôm nay sao anh tích cực thế? Còn nhường cả phòng nữa."
Liếc nhìn Chu Minh, Chu Trấn bình thản nói: "Mày biết gì, đó là chị dâu tương lai của mày đấy!"
Phụt!
Chu Minh bật cười: "Anh Tư, không phải em coi thường anh, nhưng người ta là thanh niên trí thức từ thành phố lớn đến, sao có thể để mắt đến anh chứ?"
Chu Trấn tiến lên, một tay kẹp cổ Chu Minh: "Sao lại không thể? Anh mày cũng đẹp trai phong độ, có thua kém gì mấy thằng thanh niên trí thức thành phố đâu!"
"Nhưng anh đi làm thường xuyên lười biếng, suốt ngày lêu lổng, kiếm công điểm chỉ đủ nuôi thân, người ta để mắt đến anh mới lạ!"
Chu Trấn: "..."
Chu Trấn liếc Chu Minh một cái, quay người lên giường nằm nghỉ, trong lòng nghĩ: Tao mà chăm chỉ làm lụng, lương thực kiếm được cũng chẳng vào miệng tao. Trong nhà người đi làm nhiều, nhưng người ăn còn nhiều hơn.
Không phải Chu Trấn tính toán chi li, nhưng ba người anh trên đều đã có vợ, mỗi chị dâu đều có tính toán riêng, sợ gia đình nhỏ của mình bị thiệt thòi.
Chu Quý và Lưu Xuân Hoa cũng chẳng phải bố mẹ công bằng. Họ coi trọng thằng cả vì sinh được ba đứa cháu trai, lại cưng chiều cặp song sinh là con út, còn ba đứa con giữa thường bị bỏ qua.
Chu Trấn bắt đầu có suy nghĩ riêng từ khi nào nhỉ? Chắc là bảy tám năm trước.
Hồi đó Chu Trấn đang tuổi ăn tuổi lớn, khẩu phần nhiều, thường xuyên không đủ no, nhưng phần cơm nhà chia cho cậu lúc nào cũng chỉ có bấy nhiêu.
Một lần, Chu Trấn đói quá, định về uống nước chống đói, không ngờ thấy Lưu Xuân Hoa đang nấu riêng cho anh cả và Chu San, môi Chu San bóng nhẫy mỡ.
Cậu đã đứng ngoài cửa bếp rất lâu, cũng từ ngày hôm đó, Chu Trấn bắt đầu tính toán cho bản thân, vì chẳng ai quan tâm cậu có đói hay không, dù trong nhà có dư lương thực cũng không đến lượt cậu.
...
Phòng Chu Trấn
Quan sát căn phòng, Diêu Kỳ khá hài lòng. Không gian rộng hơn cái ban công nhà họ Diêu nhiều.
Trong phòng chỉ có vài món đồ nội thất: trước mặt là một cái bàn gỗ bình thường, bên phải dựa tường là một cái tủ, đầu giường có một cái tủ con.
Trong tủ chắc để quần áo của Chu Trấn, Diêu Kỳ không động vào. Cô mở hành lý, lấy chăn mang từ nhà họ Diêu ra. Tuy hơi mỏng, nhưng đắp lúc này thì vừa.
Trải xong giường, Diêu Kỳ cầm đồ vệ sinh ra ngoài rửa mặt. Than ôi, mấy thứ như chậu rửa mặt mai cũng phải mua gấp.
Sau khi dọn dẹp sơ qua, Diêu Kỳ cài cửa lại, lên giường nằm nghỉ. Cô thực sự quá mệt rồi!
Ngày hôm sau
Trời vừa hửng sáng, chị hai họ Lưu Cần đã dậy sớm, vào bếp nấu cơm. Nhà họ Chu, ba chị dâu thay phiên nhau nấu, hôm nay đến lượt Lưu Cần.
Khi bữa sáng sắp xong, những người khác trong nhà cũng lục tục dậy.
Diêu Kỳ bị tiếng ồn ngoài sân đánh thức. Mở mắt ra, cô còn hơi mơ màng: Ừm? Đây là đâu? Ngẩn người một lúc lâu mới nhận ra, đây là nhà họ Chu. Cô vội vàng dậy, đi rửa mặt.
Sau khi dọn dẹp xong, Diêu Kỳ lấy khẩu phần lương thực tháng này mà đội trưởng đưa hôm qua, đến trước mặt Lưu Xuân Hoa: "Bác ơi, đây là lương thực tháng này của cháu."
"Ái chà! Cháu Diêu ơi, không cần vội thế." Lưu Xuân Hoa cười tươi rói nói, vừa nói vừa nhanh tay đưa ra nhận lấy.
Cân thử túi, khoảng hai mươi cân, Lưu Xuân Hoa cười càng tươi hơn. Thế là lời to rồi! Một cô gái nhỏ thế này, một tháng chắc cũng để dư được chút lương thực, cho mấy đứa cháu trai ăn thêm vài miếng.
Trên bàn ăn, nhìn Lưu Xuân Hoa bắt đầu chia cơm, Chu Quý và mấy người con trai mỗi người được một cái bánh ngô và một bát cháo lớn. Lưu Xuân Hoa, con gái và các con dâu thì nửa cái bánh ngô và một bát cháo. Nhưng cháo cũng có khác biệt: cháo của Lưu Xuân Hoa và Chu San rõ ràng có nhiều gạo hơn. Mấy đứa cháu trai được đãi ngộ như Lưu Xuân Hoa, còn mấy đứa cháu gái thì tội nghiệp hơn, chỉ có một bát cháo.
Diêu Kỳ nhìn cái bánh ngô và bát cháo trước mặt mình, hơi bất ngờ. Không ngờ Lưu Xuân Hoa lại chia cho cô cả một cái bánh ngô, cô tưởng chỉ được nửa cái thôi.
Thực ra, Lưu Xuân Hoa đâu phải không muốn chỉ cho Diêu Kỳ nửa cái. Nhưng nghĩ đến đường dài, bà ta không định bớt xén quá đáng, dù sao còn muốn moi thêm lợi từ Diêu Kỳ. Đây gọi là thả câu dài câu cá lớn!
Ăn sáng xong, mọi người trong nhà họ Chu đều đi làm. Mấy đứa cháu gái cũng đeo giỏ ra ngoài đào rau dại. Trong sân chỉ còn lại Chu San và Diêu Kỳ.
