Chương 56: Buổi học bắn súng đặc biệt (1)
Vương Thiên Vi vẫn nhắn tin cho Trương Lai Lạ. Cô bạn trả lời rằng dạo này bận ôn thi giữa kỳ nên phải cắt bớt thời gian ăn, mỗi ngày chủ yếu uống dinh dưỡng dịch.
Hơn nữa gần đây cô ấy không định đến nhà ăn nữa.
Hơi khó hiểu, vì Giản Cảnh Du cũng là khoa Chiến đấu đơn binh, thằng nhóc này gần đây ăn còn nhiều hơn cô…
Nhưng biết đâu Lai Lạ có việc riêng thì sao?
Vương Thiên Vi cũng không định truy hỏi tận cùng chuyện vì sao trưa nay người ta không tới nhà ăn.
Hôm nay tiết bắn súng tổng hợp do Triệu Hạo phụ trách, hiếm khi cả lớp S học cùng nhau.
Trong nhóm chat thông báo mọi người tập trung tại phòng mô phỏng trước hai giờ chiều, chứ không phải trường bắn như thường lệ.
“Triệu Diêm Vương lại nghĩ ra chiêu mới à?”
“… Phòng mô phỏng, tôi sắp bị ám ảnh bởi chỗ này rồi.”
Mọi người đến cửa phòng mô phỏng thì Triệu Hạo đã dựa lưng vào tường đợi sẵn.
“Đúng là lũ quỷ của tôi, vẫn phóng túng tự do như mọi khi! Các em mà ra chiến trường chắc dễ dàng làm mồi cho địch nhỉ!?”
“…
Có học sinh nhìn đồng hồ quang não,
“Thầy ơi, còn mười phút nữa mới vào tiết…”
Triệu Hạo đẩy cửa phòng mô phỏng,
“Tôi biết, nhưng ai bảo các em đến muộn hơn tôi?”
Trong phòng mô phỏng, các buồng mô phỏng thế hệ mới nhất xếp thành hàng thẳng tắp. Mỗi buồng đều có chữ “Thái Hòa” ở góc phải phía trên, tổng cộng hai mươi cái.
Đây mới chỉ là một phòng học, các phòng mô phỏng khác các lớp khác cũng đang học.
Năm nay Kỳ Lân lấy đâu ra tiền mua buồng mô phỏng cao cấp thế này? Chẳng phải vì năm nay nhận được hai con Kỳ Lân vàng sao?
Ánh mắt Triệu Hạo lướt qua một mái đầu vàng và một mái đầu bạc trắng.
Nhưng đã có thì phải tận dụng!
Hiệu trưởng nói đúng, nên cho học sinh thấy thế giới rộng lớn! Không nâng thành tích bắn súng của chúng lên thì có lỗi với nhà tài trợ?
“Vương Thiên Vi, Hoàng Yến, Giản Cảnh Du, Chương Gia… mấy em lên trước.”
“… Vâng.”
Mỗi lần vào phòng mô phỏng, Vương Thiên Vi đều có chút ngỡ ngàng, tưởng như mình đang bước vào trung tâm thí nghiệm ngầm nào đó.
Cách bày trí thế này, kiểu gì cũng sắp có thứ gì đó dơ bẩn chui ra…
Cô men theo cửa buồng chui vào, nắm hai cảm biến, một tia quét từ trên xuống dưới quét toàn bộ cơ thể. Màn hình ảo 360 độ trước mắt lập tức hiện ra cảnh góc nhìn thứ nhất.
Nhìn quanh một vòng, đẩy cảm biến, các tòa nhà trong tầm mắt lùi dần, tạo cảm giác cô đang bước về phía trước.
Rồi cô thử giơ tay, ngắm bắn, bóp cò — động tác liền mạch, kết nối không bị giật lag.
Vương Thiên Vi giơ tay phải lên, làm ký hiệu “OK”, báo hiệu cô đã sẵn sàng.
Triệu Hạo bật màn hình bên ngoài buồng ảo, hình ảnh giám sát trong buồng và cảnh góc nhìn thứ nhất trên màn hình đều được chiếu ra.
Lượt học sinh đầu tiên vào buồng mô phỏng lần lượt giơ “OK”.
Triệu Hạo nói vào micro,
“Hôm nay huấn luyện bắn súng với bối cảnh ngẫu nhiên, tổng hợp tất cả các loại quái vật từng xuất hiện trong lịch sử nhân loại, đủ loại.
Tôi sẽ chỉnh thực cảnh lên một trăm phần trăm, cảm giác đau chín mươi phần trăm.
Vì vậy cảm giác bên trong sẽ rất chân thực, kiểm tra kỹ năng bắn súng và khả năng chịu đựng tâm lý của các em. Hỏi lại lần nữa, tất cả đã sẵn sàng chưa?”
Mỗi học sinh trong buồng mô phỏng nghe thế đều như lâm đại địch, học sinh bên ngoài cũng chết lặng.
Thực cảnh một trăm phần trăm!? Thậm chí không có cả pixel hóa!? Chẳng phải điều này có nghĩa mức độ máu me sẽ vượt xa tưởng tượng sao!? Cả xúc giác và mùi vị cũng hoàn toàn giống thật!?
Không ổn rồi, bọn họ đụng phải Diêm Vương thật rồi!!
Vương Thiên Vi mặt không cảm xúc nắm chặt cảm biến.
Rốt cuộc là giáo viên trường quân sự nào cũng cứng nhắc thế này hay chỉ mình Triệu Diêm Vương?
Sao cô thấy mỗi quyết định của người này đều nhảy nhót trên ranh giới đạo đức của người làm thầy!?
Bắt tân sinh viên năm nhất chưa từng thấy người chết đối mặt trực tiếp với cảnh máu me kinh dị nhất thực sự ổn sao? Không sợ gây tổn thương tâm lý cho học sinh sao!?
“À đúng rồi, những kẻ địch này không phải loại bia bất động trước đây đâu.
Tôi chỉnh sửa chương trình một chút, quái vật sẽ tấn công các em luôn.
Vì có cảm giác đau, nhớ phải né nhé! Nếu không né được, các đành chịu đau mà tiếp tục chiến đấu thôi.
Dĩ nhiên, tôi ngược lại thấy thế càng có giá trị. Tóm lại sau này các em đều phải trải qua.”
Trong và ngoài buồng mô phỏng im phăng phắc, ánh mắt học sinh trở nên trong trẻo lạ thường.
Đây mà là lời người nói hả? Sao bọn họ chẳng hiểu chữ nào!?
“Thầy ơi… thực cảnh và cảm giác đau quá chân thực sẽ gây tổn thương não bộ đấy ạ?”
Triệu Hạo ngẩng đầu đầy đắc ý,
“Yên tâm, tôi đã hỏi ý kiến bác sĩ trường, cô ấy nói thời gian luyện tập tối đa là một tiếng.”
“… Vậy thời gian luyện của bọn em là?”
“Không phải nói rồi sao? Một tiếng! Sau đó nếu thấy khó chịu thì nhớ đến phòng y tế đặt lịch tư vấn tâm lý nhé.”
“…
Kẻ cần tư vấn tâm lý nhất là thầy đấy!?
Diêm Vương xuống âm phủ gặp thầy cũng phải khấu đầu!!!”
Trong lòng Vương Thiên Vi có cả vạn câu chửi thề, nhưng màn hình ảo trước mặt đã hiện đếm ngược. Cô đành nâng cảm biến lên, nghiêm túc chờ đợi.
“Bắt đầu. Xem trong một tiếng các em có thể tiêu diệt bao nhiêu quái vật.”
Triệu Hạo vì sự biến dị của sa trùng mà trong lòng luôn bất an, bàn bạc với hiệu trưởng xong quyết định để học sinh trải nghiệm trước cảnh chiến trường thực tế trong quá khứ.
Khi chúng đã trở thành chiến sĩ, chúng sẽ đối mặt với những thứ nhiều hơn, nặng nề hơn… Nếu thực sự có người không thích ứng được, cũng có thể sớm tính đường khác.
Một tiếng quả thực là giới hạn chịu đựng tâm lý của những tân sinh này, nhưng ông đoán người có thể trụ qua một tiếng hẳn là rất ít.
Khi nào chúng thực sự thích ứng được với tất cả những điều này thì đối mặt với nó sẽ không còn tay chân luống cuống, gặp sự cũng sẽ bình tĩnh hơn.
Học sinh nhìn những màn hình sáng dần lên, bị chấn động sâu sắc…
“Oa!!!”
“Trời ơi!”
“A! Không được! Cái này thực sự không được!!”
Hình chiếu quái vật trong hai mươi buồng được phóng lên màn hình ngoài cùng, học sinh cảm thấy mấy phim kinh dị từng xem cũng chỉ đến thế!
“Máy số 12 là gì!? Gián bay khổng lồ!! A a a cứu mạng, nó bò lên mặt rồi kìa!”
“Máy số 5… Yêu tinh khổng lồ!!?”
“Máy 20 toàn giun dày đặc! Kinh quá! Óe!!!”
“Nổi da gà hết cả rồi! Cứu!”
“Cậu Hoàng Yến đấu với đại bàng biến dị…”
“Máy số 8 lại là rồng!? Tao mù à? Loại rồng phun lửa ấy!? Súng trường diệt rồng!?”
“Chất nhầy trên đầu quái vật biến dị văng cả lên người Lô Nhiêu rồi… A, Lô Nhiêu hình như đã phát điên rồi…”
Trong màn hình, Lô Nhiêu gần như cuồng loạn, cả người trong buồng mô phỏng né tránh theo hình chữ “S”!
Cảm biến liên tục chuyển súng… cuối cùng chọn ra hai khẩu súng máy xả thẳng vào trước mặt,
“A!!! Cút hết! Cút hết cho ông đây!!”
Trịnh Vân Vân để tránh lũ giun bắn tới, đã uốn nửa thân trên thành một tư thế kỳ dị… sau đó chỉ biết chạy trốn, nhắm mắt bắn về phía sau,
“Đừng lại đây mà!!!”
Hoàng Yến hai tay ôm súng, nhắm vào những con đại bàng biến dị đang xoay vòng trên trời,
“Đoàng!”
Màn hình ngoài cùng hiện “+1 điểm”.
“Vương Thiên Vi sao không động đậy gì hết vậy!?”
“Xác sống sắp bắt được cô ấy rồi!”
“Phù, né được rồi.”
