Liên hệ:[email protected]
fZalo

Tất cả nội dung truyện chữ và truyện audio trên website được tổng hợp từ nhiều nguồn công cộng hoặc do người dùng tải lên. Chúng tôi không sở hữu bản quyền, không chỉnh sửa nội dung và không chịu bất kỳ trách nhiệm pháp lý nào liên quan đến bản quyền, tính chính xác hay quan điểm trong tác phẩm. Nếu bạn là chủ bản quyền và phát hiện nội dung vi phạm, vui lòng liên hệ ngay với chúng tôi qua email để kiểm tra và gỡ bỏ trong thời gian sớm nhất. Người dùng tự chịu trách nhiệm toàn bộ khi sử dụng nội dung trên website. Chúng tôi không khuyến khích sao chép, phát tán trái phép và khuyến nghị mọi người tôn trọng quyền tác giả.

Biển Truyện
Trang chủThể loạiBảng xếp hạngHoàn thànhBảng vàng
💎XuKiếmtiền
Xuyên Đến Thế Giới Cơ Giáp, Cả Học Viện Đều Nghĩ Ta Là Quái Vật > Chương 91

Chương 91

Font
Cỡ chữ18
Nền
Rộng760px
← TrướcMục lụcSau →

Chương 91 có bản audio.

Chương 91: Ra ngoài thì cuốn bạn, ở nhà thì cuốn bố mẹ

 

Ánh mắt Vương Thiên Vi như dán chặt vào đủ loại thiết bị cao cấp.

Không trách được Thái Hòa lại làm ăn lớn mạnh như vậy!?

Công ty nào có thể chịu chi đến thế? Sẵn sàng bỏ ra mấy nghìn vạn tinh tệ chỉ cho một lớp phủ!?

 

Hai người đi dần vào trong, phòng làm việc Hoàng Yến đặt là phòng trong cùng, xa lối ra nhất nhưng lại gần khu vực thử nghiệm trọng lực nhất.

Vừa bước vào, Vương Thiên Vi đã bị thu hút hoàn toàn bởi bàn điều khiển cao cấp dài tới năm mét!

 

Như một kẻ biến thái, cô đưa hai tay sờ dọc theo bàn,

“Chà!!! Anh Hoàng, em có thể ngủ ở đây không!!?”

“Tuyệt đối không.”

Hoàng Yến không do dự dù chỉ một giây.

Anh sớm đã phát hiện con người này yêu cái phòng làm việc đến điên cuồng, nhưng Thái Hòa ít nhất không thể để mất mạng người được…

 

Vương Thiên Vi nghĩ một lát rồi thôi, thôi, mỗi ngày mà ở đây thì bố mẹ với Vương Khai Vũ chắc nổi khùng mất.

Cô lấy chiếc bàn làm việc nhỏ của mình từ nút không gian ra đặt bên cạnh, so sánh hai cái thì bàn của cô như một đứa trẻ con vậy.

 

Phòng làm việc rất rộng, phía sau còn hơn hai mươi mét vuông, dùng để đặt cơ giáp và phụ kiện cơ giáp.

“Phòng này tôi đặt trọn một kỳ nghỉ hè, em có thể đến đây mỗi ngày.

Tất cả máy kiểm tra và bãi tập cũng đã được cấp quyền, dùng huy hiệu tôi đưa em là có thể ra vào và sử dụng.”

 

“Cha nuôi! Từ nay anh là cha nuôi ruột thịt của em!!”

“…”

 

Trước khi nói chuyện này với Hoàng Yến, cô còn lo nếu làm cơ giáp ở nhà thì lỡ sập tòa nhà thì sao?

Chẳng lẽ cả nhà ngủ trên đống đổ nát?

Nhưng bây giờ rõ ràng không còn lo lắng đó nữa! Thậm chí còn có thiết bị và máy móc tiên tiến nhất của Liên bang để hỗ trợ và kiểm tra!

 

Chẳng khác nào mơ!

“Sau này em nguyện xông pha lửa đạn, không từ! Em nhất định sẽ làm cỗ cơ giáp chỉ huy của anh kiên cố như thành đồng! Không ai phá nổi!”

 

“Suỵt…”

Hoàng Yến trước lời tuyên bố như tử sĩ của cô, bất lực ra hiệu im lặng.

Hơi quá rồi đấy... thật sự…

 

Sau khi Vương Thiên Vi tuyên bố mỗi ngày sẽ đến “Thái Hòa” làm cơ giáp, Vương Dập và Trình Âm nhanh chóng phát hiện những lời trên diễn đàn Kỳ Lân nói con gái họ là “vua cuốn” không hề nói quá!

Ngoại trừ ngày đầu tiên về thấy cô hơn bốn tiếng, thì gần đây chỉ vào sáng sớm và tối muộn mới gặp được Thiên Vi một lát!

 

Đừng nói là đi du lịch... ngay ở nhà cũng chẳng ở được bao lâu!

Và có thể thấy rõ ràng, con gái càng ngày càng xuề xòa, nhưng tinh thần lại càng phấn chấn!

 

Nếu không nhờ thằng nhỏ Vương Khai Vũ đi theo đưa đồ một lần, còn tưởng nó nhiễm thứ gì không tốt…

Nhưng lạ lùng thay, thằng bé vốn định nghỉ ngơi mấy ngày, vậy mà sau khi đến Thái Hòa một chuyến cũng bắt đầu đi sớm về tối!

Nó nói thấy chị nó chăm chỉ quá, nên mình cũng phải bắt đầu tập luyện trước…

 

Giới trẻ bây giờ, cuốn hơi quá rồi nhỉ?

“…Hình như anh biết cảm giác của học sinh Kỳ Lân là thế nào rồi.”

Vương Dập lướt quang não một hồi thấy chán, ngồi dậy nói với Trình Âm bên cạnh,

“Kiểu cuốn này không phải bị ép, mà là nhìn họ chăm chỉ quá... không làm gì đó thì khó chịu lắm!”

 

Trình Âm cũng thấy khá bất ngờ, nghĩ đến ánh sáng trong mắt hai đứa nhỏ,

“…Để em vào công ty xem công thức nước dinh dưỡng có thể tối ưu thêm không.”

“Vậy anh cũng đi…”

Hai người mơ hồ lên phi thuyền, nhìn nhau không khỏi bật cười.

 

Ở trường thì cuốn bạn, về nhà thì cuốn bố mẹ?

“Tối nay làm thịt cuốn cho Thiên Vi ăn nhé! Nó hợp ăn mấy thứ ‘cuốn’ lắm.”

“Để em lập trình robot nấu ăn.”

 

**********

 

Hoàng Yến lái cỗ cơ giáp vừa được Vương Thiên Vi sửa đổi, liên tục phanh gấp rồi lại tăng tốc trên bãi thử.

“Dưới lòng bàn chân có gắn động cơ phản trọng lực, lơ lửng ổn định hơn mà không ảnh hưởng sức chiến đấu! Lái trên đường nguy hiểm cũng không vấn đề gì!”

 

Vương Thiên Vi kéo khung video lên to nhất, hướng thẳng vào cơ giáp giảng giải cho Bối Liễu.

Bối Liễu đeo kính quan sát đặc chế của mình, sau khi số liệu hiện ra không khỏi tán thưởng,

“Chỉ có mày mới nghĩ ra được mức này… ứng dụng công nghệ của buồng lái lên cơ giáp.”

 

“Rẻ mà! Rẻ mà lại tốt, sao không dùng!? Một cái mỏ neo trọng lực giá bao nhiêu? Cái động cơ phản trọng lực mới bao nhiêu!?

Tuyệt đối không thể bị giới hạn bởi hai chữ ‘cơ giáp’ mà móc túi cho mấy thứ thổi giá!”

 

Bối Liễu tháo kính,

“Làm tốt lắm! Lơ lửng phản trọng lực có lợi thế lớn khi chiến đấu ở nơi có nước hoặc sa mạc với địa hình gồ ghề!

Chỉ có điều trước đây chúng ta quá theo đuổi cảm giác chân chạm đất…

Vậy thì, tao đề nghị chân mày có thể thiết kế thành dạng lưỡi, không chỉ tăng sát thương còn giảm lực cản và ma sát với mặt đất…”

 

“Nhưng nếu vậy thì yêu cầu cơ bắp chân quá cao, với lại nếu gặp địa hình núi non nhấp nhô…”

 

Hai người trao đổi qua lại.

Hoàng Yến sau khi lái thử cũng choáng váng!

Anh tưởng nhiều nhất cô cũng chỉ thay vật liệu cấp thấp trên khung B+, thêm vài vũ khí tấn công! Chỉ thế thôi cũng đủ nâng cơ giáp lên cấp A rồi!

Không ngờ Vương Thiên Vi gần như đập bỏ hoàn toàn thiết kế cũ làm lại từ đầu!

 

Trong lòng không khỏi càng thêm kỳ vọng vào cơ giáp của mình…

“Ừm, vậy cỗ của tôi sửa thế này trước. Cơ giáp của anh Hoàng tôi định chuyên về phòng thủ…”

 

Hoàng Yến lặng lẽ bước lại nghe cùng, Bối Liễu nhướng một bên lông mày cao,

“Việc cấp bách của nó là thêm một khoang tự động bắn ra trước! Phòng thủ đương nhiên cũng là thứ chỉ huy cần, bộ tao làm cho Dịch Thiệu cũng dùng…”

 

Hai người gọi video ở khu thử trọng lực, bên ngoài các cơ giáp sư Thái Hòa có tình cờ đi ngang vì có lưới cách âm nên không nghe được một chữ nào!

Nhưng ánh mắt lại dán chặt vào cơ giáp của Vương Thiên Vi.

 

Từ khi cô bé “đầu xanh đầu đỏ” có mái tóc hai màu ấy đến, họ không còn muốn ra khỏi phòng làm việc lắm! Sợ bản lĩnh hay bản vẽ gì đó của mình bị người ta nhìn thấy!

Mấy linh kiện mới chế cũng không còn thích khoe ra nữa, mỗi ngày trước khi về đều thu dọn hết ghi chép và dữ liệu cất khóa lại!

 

Đều tưởng thiếu gia mang “bạn gái nhỏ” đến xem mặt… không ngờ cô gái ấy cũng có tài thật!

Ngày đầu tiên đã chiết xuất toàn bộ kim loại Linh Hợp từ cỗ cơ giáp siêu cấp B!

 

Sau đó còn có biết bao ý tưởng mà những nhà thiết kế lão làng như họ không thể nghĩ ra!

Ví như động cơ phản trọng lực này, vì quá rẻ, chưa từng ai nghĩ đến việc gắn nó lên cơ giáp cấp A!

 

Hôm nay cô bé kiểm tra số liệu, có người liếc thấy, cái màn chức năng và tải trọng chi chít... tỷ lệ sử dụng năng lượng đạt tới mức kinh người 95%!!!

Chắc chắn sau khi hoàn thành sẽ là cơ giáp siêu cấp A!

 

Cô ấy mới là sinh viên năm nhất!

Trưởng nhóm thiết kế cơ giáp thậm chí muốn nói với Hoàng Thái Hòa hãy giữ lại mầm non tốt này!!

 

“Nếu vậy... anh Hoàng, anh cũng phải tập chân như em nhé.”

Ba người bàn bạc hồi lâu, Hoàng Yến nghe qua đủ loại lợi ích thực sự khó chọn lựa, cuối cùng đành chịu thua gật đầu.

“…Biết rồi.”

Dù sao anh cũng phải rèn thể lực, tập chỗ nào chẳng tập?

 

Vương Thiên Vi hài lòng gật đầu, Bối Liễu chống má lên tiếng,

“Mấy món vật liệu cuối tao đã đóng gói gửi đi rồi, mày không cần thêm gì nữa hả?”

Vương Thiên Vi thu cơ giáp lại,

“Ừm! Thế là đủ rồi, vật liệu quá cao cấp bọn em khống chế cũng khó.”

 

Bối Liễu mắt cười,

“Qua thôn này là hết quán đó nha! Chỉ huy của mày không dạy mày tối đa hóa lợi ích à?”

Hoàng Yến bị trêu mà mặt không đỏ, Vương Thiên Vi cuối cùng cũng hoàn thành một đợt cải tạo, tâm trạng đặc biệt tốt,

“Cơ giáp sư giỏi chỉ quan tâm tối đa hóa tỷ lệ sử dụng vật liệu!”

 

“Ha ha, còn phải để con nhóc mày dạy tao đạo lý này sao!?

À, vài hôm nữa có nhiệm vụ, mày có thể liên lạc không được bọn tao và Dịch Thiệu, nếu thiếu vật liệu thì để lại lời nhắn.

Đã ở phòng làm việc Thái Hòa, làm xong nhớ kiểm tra nhiều lần nhé!”

 

Bối Liễu nói mập mờ, Vương Thiên Vi đại khái hiểu ý.

“Vâng! Đợi cơ giáp của em hoàn thành, em sẽ gửi số liệu và video cho chị! Giữ an toàn nhé.”

“Biết rồi.”

← TrướcMục lụcSau →

Bình luận (0)

Sắp xếp:
Ctrl+Enter để gửi

Đề Xuất Cho Bạn