Chương 018: Người bạn từng thân.
Một chiếc hộp được bọc bằng giấy carton in hình hoạt hình được đặt lên bàn của Minh Hy, xuyên qua lớp nilon trong suốt có thể thấy rõ bên trong là một chiếc bánh kem bơ nhỏ xinh xắn.
Cùng lúc đó, giọng nói ngập ngừng mềm mại của một cô gái vang lên.
'... Ờm, đây là bánh dâu tây mẹ tớ tự làm, tớ nhớ cậu ngày trước thích ăn nhất, tớ cố tình mang đến tặng cậu đấy.'
Minh Hy nghiêng đầu nhìn cô gái đang đứng cạnh bàn.
Cô gái tóc dài, mặt trái xoan, khoác ngoài bộ đồng phục trắng đen một chiếc áo vest nhỏ thời trang, dáng người thon thả, khuôn mặt ưa nhìn.
Cô ta cúi thấp đầu, hai tay đan vào nhau vặn vẹo như muốn truyền tải tâm trạng bất an lúc này.
Minh Hy đương nhiên nhớ cô gái này, tên là Tôn Tiểu Tiện, từng là bạn thân nhất của nguyên chủ, hai người học cùng lớp từ năm lớp ba đến giờ.
Quan hệ của họ vẫn luôn tốt đẹp, cho đến khi nguyên chủ vì không đóng nổi học phí, đành nhận công việc lau dọn nhà vệ sinh nữ do nhà trường cung cấp.
Từ đó, Tôn Tiểu Tiện bắt đầu xa lánh nguyên chủ.
Nguyên chủ không ngu, đương nhiên cảm nhận được sự kháng cự thầm lặng và sự lạnh nhạt đột ngột của bạn thân.
Ban đầu nguyên chủ cũng cố gắng hàn gắn tình bạn này, nhưng đáp lại cô là việc Tôn Tiểu Tiện thẳng tay chặn toàn bộ tài khoản mạng xã hội của cô.
Đến đây, nguyên chủ hoàn toàn từ bỏ, dù không tránh khỏi đau buồn, nhưng cuộc sống bộn bề, công việc mệt mỏi khiến cô chẳng còn sức để than khóc cho tình bạn đã mất.
So với cơm áo gạo tiền, tình bạn nhỏ nhoi, thiếu nó chẳng lẽ không sống nổi?
Minh Hy lại cúi nhìn chiếc hộp được đẩy đến tay mình.
'Cảm ơn, nhưng không cần đâu.'
Cô lại đẩy hộp trở về, khẽ nâng mí mắt, để lộ đôi mắt to đen láy: 'Người thích ăn bánh dâu tây là cậu, còn tôi thích nhất là bánh xoài cuộn.'
Thực ra cả cô và nguyên chủ đều thích ăn bánh kem dâu tây, mà cả hai đều bị dị ứng xoài.
Nhưng cô thích nói bậy.
Tôn Tiểu Tiện sững người, ngượng ngùng hít hít sống mũi, rõ ràng không nhận ra Minh Hy đang nói dối.
'Vậy à? Xin lỗi, chắc tớ nhớ nhầm.'
'Không sao, cậu cầm bánh về đi.'
'... Tiểu Hy, có phải cậu vẫn còn giận tớ không?'
Tôn Tiểu Tiện mặt mày ấm ức: 'Tớ xin lỗi cậu được không, cậu tha thứ cho tớ đi? Sau này chúng ta vẫn như trước, là bạn thân nhất của nhau.'
Minh Hy nhướng mày.
'Học sinh Tôn, cậu muốn tôi tha thứ điều gì?'
Cô nhìn cô ta, cười như không cười: 'Là tha thứ việc cậu coi thường tôi, tha thứ việc cậu kỳ thị nghề nghiệp, hay tha thứ việc cậu lơ tôi, chặn tôi, hay là tha thứ việc cậu sau lưng cùng người khác chế giễu tôi, mỉa mai tôi?'
Minh Hy không hề tốt bụng, càng không có chút thương hại nào với mấy loại tiểu yêu tinh trà xanh, bạch liên hoa.
Tôn Tiểu Tiện mặt trắng bệch, dường như không ngờ từ cái miệng anh đào ngọt ngào thơm tho kia lại thốt ra những lời lạnh lùng sắc bén như vậy.
'Tiểu Hy, trước đây tớ chỉ bị ma mê quỷ ám, tớ...'
Minh Hy đột nhiên ngẩng đầu, cắt ngang lời Tôn Tiểu Tiện, hỏi một câu chẳng đầu chẳng cuối: 'Cậu biết rồi?'
'Gì, gì cơ?'
Đối diện với đôi mắt to đen sâu thẳm của cô, Tôn Tiểu Tiện mơ hồ có cảm giác bị nhìn thấu.
Minh Hy cười.
'Xem ra tôi đoán đúng rồi, là bố cậu nói cho cậu biết đúng không?'
'Tôi nhớ cậu từng kể, bố cậu làm ở đồn cảnh sát khu vực chúng ta, vậy nên tối qua ông ấy đã thấy tôi đúng không?'
Nếu không phải Tôn Tiểu Tiện tự nhảy đến trước mặt mình, Minh Hy còn không nhớ ra bố Tôn cũng là cảnh sát.
Chỉ là bố Tôn ở đồn cảnh sát chẳng có tiếng tăm gì.
Vào làm hai mươi năm, về già vẫn là cảnh sát phụ trợ.
Có vẻ kiếp này chẳng có hy vọng gì rồi.
Tối qua chắc hẳn ông ta đã thấy cô ở đồn cảnh sát.
Nguyên chủ trước đây thường đến nhà Tôn Tiểu Tiện làm bài tập, bố mẹ cô ta đương nhiên đều đã gặp cô.
Tôn Tiểu Tiện này nhất định đã biết chuyện cô thức tỉnh và khế ước với Lôi Ma Điểu từ bố cô ta.
Lại thấy giá trị lợi dụng của cô, liền vội vàng bám lấy.
Cô bé tuổi còn nhỏ, tâm tư thì nhiều thật.
Minh Hy không phải nguyên chủ, nguyên chủ tuổi nhỏ chưa từng trải, nhìn người không rõ, kẻ trong cuộc mê muội, không nhận ra bản chất của Tôn Tiểu Tiện.
Nhưng Minh Hy đã từng lăn lộn chốn phồn hoa, đen trắng gì cũng đã từng thấy.
Tôn Tiểu Tiện này chưa kịp mở miệng, cô đã nhìn ra cô ta là một nghệ nhân pha trà.
Tuổi còn nhỏ đã mê nghề này, cũng đủ nghĩ quẩn rồi.
Khóe miệng Minh Hy cong lên một đường giễu cợt, nhìn Tôn Tiểu Tiện mặt mày cứng đờ: 'Học sinh Tôn, cậu có biết câu tiếp theo của 'vợ chồng khổ hạnh không nên bỏ' là gì không?'
Tôn Tiểu Tiện không hiểu ý cô, hơi do dự đáp: '... Bạn bè khốn khó không nên quên?'
'Sai.' Minh Hy lắc đầu, lộ ra vẻ mặt 'cậu đúng là ngu ngốc': 'Là bạn hôm qua đừng cố đuổi!'.
Cô nhìn thẳng vào mắt Tôn Tiểu Tiện: 'Nếu may mắn cậu đuổi kịp, thì chúc mừng cậu, chín phần là cô ta muốn tìm cơ hội đánh cậu.'
'Cậu định nói còn một phần còn lại chứ gì?'
'Phần còn lại này còn lợi hại hơn, cô ta muốn xử cậu luôn!'.
Nói xong cô còn không quên nhe răng cười với Tôn Tiểu Tiện, nụ cười đó âm u đến thấu xương, ám trầm đến rợn người.
Tư Nặc trên giường bệnh cũng phải chịu thua.
'Học sinh Tôn, cậu thấy tôi có giống người bạn hôm qua của cậu không?'
Làm hắc tử của chính mình, để hắc tử không đường chạy.
Tự hắc, cô chưa bao giờ đùa.
Dù Tôn Tiểu Tiện đến tìm cô giảng hòa với mục đích gì, Minh Hy cũng không định đáp lại.
Thời gian tươi đẹp, tuổi xuân phơi phới, cô kiếm tiền, cô cày cuốc, cô nuôi thú sủng của mình chẳng lẽ không ngon sao?
Lại phải đi chơi trò cung tâm kế với một cô bé?
Nhìn Minh Hy như vậy, Tôn Tiểu Tiện chỉ thấy da đầu tê dại.
Là một tiểu trà xanh thanh tân thoát tục, loại uy hiếp bày rõ trên mặt thế này, cô ta đúng là lần đầu được hưởng thụ.
Càng khiến cô ta khó chấp nhận hơn, người dành cho cô ta sự đãi ngộ này lại là cái lá xanh ngày xưa của mình.
Cô ta hạ mình chủ động giảng hòa, đối phương không cảm kích rơi nước mắt cũng thôi, lại còn quay ra uy hiếp cô ta?
Lật trời rồi!
Ánh mắt Tôn Tiểu Tiện trở nên hung ác, tiểu trà xanh biến thành gai nhọn, giọng nói đầy phẫn nộ và ác ý: 'Minh Hy, cậu đừng đắc ý quá sớm! Tôi nhất định sẽ không thua cậu đâu!'
Chẳng qua là tự nhiên thức tỉnh thôi...
Cô ta ưu tú hơn Minh Hy nhiều như vậy, Minh Hy còn làm được, cô ta nhất định cũng có thể!
Trong lòng Tôn Tiểu Tiện bùng lên ngọn lửa tự tin hừng hực.
Nói xong cô ta không thèm để ý đến Minh Hy nữa, hơi ngẩng đầu, hừ lạnh một tiếng rồi quay đầu bỏ đi, bóng lưng vừa kiêu ngạo vừa lúng túng.
Minh Hy lắc đầu.
Con nhỏ này đúng là.
Học ai không học, lại đi học Thái Lang!
'Học sinh Tôn, cậu quên mang bánh dâu tây của cậu kìa.'
Bóng lưng kiêu ngạo của Tôn Tiểu Tiện chợt cứng đờ, lạnh tanh dữ dội nói: 'Vứt cho chó ăn đi!'
Lời cô ta vừa dứt, một đường parabol vụt qua tai cô ta, còn kèm theo mùi thơm ngọt ngào.
'Bịch!'
Chiếc hộp nhựa quen thuộc rơi chính xác lên bàn học của cô ta ở cách đó không xa.
Chịu lực ép từ trọng lượng, dây niêm phong giấy carton bung ra, nắp hộp vì thế bật mở, chiếc bánh dâu tây bên trong đổ sập trượt ra ngoài.
Những bông hoa kem trắng nở rộ trên mặt bàn.
'Cún ngoan, nhớ ăn nhiều vào nhé!'
