Liên hệ:[email protected]
fZalo

Tất cả nội dung truyện chữ và truyện audio trên website được tổng hợp từ nhiều nguồn công cộng hoặc do người dùng tải lên. Chúng tôi không sở hữu bản quyền, không chỉnh sửa nội dung và không chịu bất kỳ trách nhiệm pháp lý nào liên quan đến bản quyền, tính chính xác hay quan điểm trong tác phẩm. Nếu bạn là chủ bản quyền và phát hiện nội dung vi phạm, vui lòng liên hệ ngay với chúng tôi qua email để kiểm tra và gỡ bỏ trong thời gian sớm nhất. Người dùng tự chịu trách nhiệm toàn bộ khi sử dụng nội dung trên website. Chúng tôi không khuyến khích sao chép, phát tán trái phép và khuyến nghị mọi người tôn trọng quyền tác giả.

Biển Truyện
Trang chủThể loạiBảng xếp hạngHoàn thànhBảng vàng
💎XuKiếmtiền
Xuyên Đến Thế Giới Thú Nhân, Tôi Nuôi Con, Cứu Chồng, Đổi Mệnh > Chương 33

Chương 33

Font
Cỡ chữ18
Nền
Rộng760px
← TrướcMục lụcSau →

Chương 33: Lang Dũng Hình Như Chết Rồi

 

“Nữ chủ! Cô ta nói bậy! Viên tinh hạch Xà thú Lôi Đình đó rõ ràng là em bỏ tiền lớn mua về làm quà tặng chị!”

 

Lang Dũng đột nhiên chen ngang. Lộc Thiên Kiêu cái nữ tính này, lại dám ra tòa kiện anh ta, anh ta sẽ không để cô ta yên đâu!

 

Nữ chủ của anh ta là thú nhân cấp S, dựa vào sự sủng ái của nữ chủ dành cho mình, nhất định sẽ thay anh ta dạy dỗ Lộc Thiên Kiêu thật tốt.

 

“Có phải tôi nói bậy hay không, chị tra hồ sơ xét xử của tòa án Thái Tức Tinh là biết ngay.”

 

Lộc Thiên Kiêu đón nhận ánh mắt của Điệp Hương Niệm, khó nén nổi kích động nói tiếp:

 

“Vị nam tính trước mặt chị đây, miệng đầy tình sâu nghĩa nặng, căn bản không phải thiên chi kiêu tử gì, chỉ là kẻ sống nhờ lừa gạt nữ tính, đến cả di vật của đứa trẻ cũng chiếm đoạt…”

 

“Ồn ào quá…”

 

Điệp Hương Niệm bỗng giơ tay lên, đầu ngón tay nhẹ ấn huyệt thái dương, vẻ mặt đầy phiền muộn cắt ngang lời Lộc Thiên Kiêu.

 

Lòng Lộc Thiên Kiêu trĩu nặng. So với Điệp Hương Niệm trước mắt, cô càng quan tâm đến mấy tên thú nhân cao lớn đứng sau lưng chị ta.

 

Lang Dũng đắc ý ngẩng đầu, chuẩn bị xem cảnh Lộc Thiên Kiêu bị lôi ra ngoài.

 

Nhưng không ngờ giây tiếp theo, cái tát thấm đẫm tinh thần lực của Điệp Hương Niệm đã giáng thẳng vào mặt anh ta.

 

“Nữ chủ!”

 

Lang Dũng bị đánh lăn ra đất, một tiếng động lớn đến nỗi Lộc Thiên Kiêu cũng giật mình.

 

Điệp Hương Niệm trông có vẻ yếu ớt, nhưng sức lực này quả thực không nhỏ, mặt Lang Dũng lập tức sưng vù lên.

 

“Nữ chủ… chị… chị lại không tin em…”

 

Lang Dũng ôm mặt ngước lên, mắt đầy kinh ngạc, vẻ tình sâu nghĩa nặng lúc trước lập tức hóa thành một mảng tuyệt vọng tàn lụi.

 

Điệp Hương Niệm chỉ tay vào Lang Dũng dưới đất, lạnh lùng nói: “Đồ tiện nhân, dám đắc tội với nữ tính, gây rắc rối cho ta.”

 

Lộc Thiên Kiêu chớp chớp mắt. Tình huống gì thế này? Sao họ lại đánh nhau trước rồi?

 

Cùng lúc đó, mấy tên thú nhân bảo an đeo mặt nạ sau lưng cô tự giác cúi thấp đầu. Lộc Thiên Kiêu muốn nói gì đó, nhưng bị bầu không khí quái dị này làm cho không chen vào nổi một câu.

 

Điệp Hương Niệm dường như chẳng hề quan tâm ai đúng ai sai. Đối với chị ta, sự thật chẳng quan trọng bằng sự việc trước mắt.

 

Một nữ tính xa lạ chưa từng gặp mặt, lại vì một tên thú phu dưới trướng mình mà tìm tới cửa.

 

Chị ta chưa bao giờ mất mặt như thế này.

 

“Nữ chủ, nữ chủ em biết lỗi rồi!”

 

Lang Dũng như chợt bừng tỉnh, lăn lộn bò tới, hai tay siết chặt lấy bắp chân thon thả của Điệp Hương Niệm, giọng run rẩy biến dạng.

 

“Em không dám nữa, xin chị…”

 

“Câm miệng.”

 

Điệp Hương Niệm cụp mắt nhìn hắn, đáy mắt không chút gợn sóng: “Một thằng đực hèn hạ, cũng xứng để ta phải phân trần thay mày, hại ta phải đối đầu với một nữ tính khác… Người đâu!”

 

Ngực chị ta phập phồng nhẹ, trong giọng nói chất chứa sự tức giận thực sự.

 

Hai tên thị vệ lập tức tiến lên.

 

“Lôi ra ngoài.”

 

“Nữ chủ, em không dám nữa, em căn bản không quen biết nữ tính này!”

 

Lang Dũng bị hai người một trái một phải khiêng lên, hắn giãy giụa điên cuồng, cho đến khi tia sáng cuối cùng liếc thấy bàn tay phải của Điệp Hương Niệm từ từ giơ lên, hắn hoàn toàn tuyệt vọng.

 

Điệp Hương Niệm đưa tay ra, nắm chặt tay lại, trên cổ tay lóe lên mấy tia sáng vàng. Lộc Thiên Kiêu chú ý thấy trên đó hiện ra một số hoa văn.

 

Ngay sau đó, như thể chị ta được truyền vào một luồng sức mạnh nào đó.

 

Điệp Hương Niệm khép năm ngón tay lại, như thể bóp vỡ thứ gì đó trong không trung, một hoa văn bờm sói lấp lánh ánh vàng lập tức tối sầm.

 

“Á!”

 

Lang Dũng đột nhiên cong người, một luồng sức mạnh vô hình xuyên thấu nội tạng hắn.

 

Hắn bật ra một tiếng rên đau đớn, giây tiếp theo, máu tươi từ miệng phun ra, nhuộm đỏ lớp vải ren tinh xảo trước ngực.

 

“Sao chị có thể…”

 

Lang Dũng ngước lên, tia sáng cuối cùng trong mắt hoàn toàn tắt lịm: “Nhẫn tâm… như vậy…”

 

Lời chưa dứt, Lang Dũng hoàn toàn mềm nhũn, bất tỉnh nhân sự.

 

Hai tên thú nhân mặt không cảm xúc, lôi hắn ra ngoài như một cái bao tải rách.

 

Lộc Thiên Kiêu đứng yên tại chỗ, cổ họng nghẹn lại. Mãi đến khi Lang Dũng biến mất hoàn toàn khỏi tầm mắt, Điệp Hương Niệm mới nhẹ nhàng phẩy phẩy cổ tay.

 

Tia sáng vàng trên cổ tay ẩn đi, làn da trở lại bình thường.

 

“Viên tinh hạch cô ta vừa nói, đi xác minh đi.”

 

“Vâng.”

 

Một tên thú nhân khác bên cạnh Điệp Hương Niệm lập tức cúi người nhận lệnh, nhanh chóng lui ra. Chưa đầy bao lâu đã mang đồ vật lên.

 

“Nữ chủ, tìm thấy rồi.”

 

Lộc Thiên Kiêu nhìn viên tinh hạch trên khay, trên đó có buộc một sợi dây đen, rõ ràng đã được tặng cho Điệp Hương Niệm làm trang sức.

 

Điệp Hương Niệm chỉ lướt nhẹ một cái, không hề đưa tay chạm vào, mà hướng sang tên thú nhân bên cạnh một ánh mắt cực kỳ nhẹ.

 

Tên thú nhân hiểu ý, quay người bước đều đến trước mặt Lộc Thiên Kiêu, dâng đồ lên.

 

“Chị… sao chị lại tin tôi?”

 

Điệp Hương Niệm thậm chí còn chẳng hỏi han gì nhiều, đã trực tiếp xử lý Lang Dũng…

 

Tuy Lộc Thiên Kiêu là người xuyên không, nhưng cô cũng hiểu đại khái, hành động vừa rồi của Điệp Hương Niệm, chắc là đã giải trừ khế ước với Lang Dũng.

 

Nam tính thú nhân bị ruồng bỏ chỉ có một kết cục, đó là… trở thành thú nhân bị bỏ rơi.

 

Bị ném vào hố đen vũ trụ, thông thường tuổi thọ trung bình của chúng không quá mười ngày.

 

Còn với tính cách và thực lực của Lang Dũng, e rằng một ngày cũng không qua nổi.

 

Điệp Hương Niệm nghe vậy, khẽ nhướng mày, như thể vừa nghe thấy một câu hỏi ngu ngốc khó tin.

 

“Cô là nữ tính, tôi không tin cô, lẽ nào đi tin lời biện bạch của một thằng đực hèn hạ?”

 

Khoảnh khắc ấy, Lộc Thiên Kiêu như chợt hiểu ra quy tắc vận hành của thế giới này.

 

Tại sao rõ ràng nam tính đông hơn nữ tính, lại mạnh mẽ hơn, nhưng quyền lực thống trị lại luôn nằm chặt trong tay nữ tính?

 

Nếu chỉ vì sinh sản, nam tính hoàn toàn có thể dùng bạo lực giam cầm nữ tính, ép buộc họ an ủi, sinh đẻ.

 

Nhưng hiện thực không phải vậy.

 

Hạt nhân duy trì nền văn minh này vận hành theo ý chí của nữ tính, có lẽ chính là sự đoàn kết tuyệt đối trong cộng đồng nữ tính cao cấp.

 

Lợi ích và thể diện tổng thể của nữ tính, không được phép bị tổn hại hoặc phân hóa dưới bất kỳ hình thức nào.

 

Họ coi việc tranh chấp với nhau, đặc biệt là tranh giành vì nam tính, là một nỗi nhục nhã vô cùng lớn.

 

Cũng như hôm nay, Lộc Thiên Kiêu vì một nam tính mà mạo muội gửi Thư đặc biệt dành cho nữ tính lên cửa, đối với Điệp Hương Niệm, bản thân điều này đã là một sự xúc phạm về thân phận.

 

Mà Lang Dũng, kẻ đã gây ra tất cả, phải chịu hoàn toàn trách nhiệm cho nỗi nhục mà đại tiểu thư phải gánh chịu.

 

Cho đến khi được khách khí tiễn ra khỏi cổng dinh thự, tâm trí Lộc Thiên Kiêu vẫn còn chút mơ hồ.

 

Một tên thú phu của Điệp Hương Niệm thậm chí còn cố ý theo ra tận ngoài cổng, khẩn thiết yêu cầu cô đừng tiết lộ chuyện hôm nay ra ngoài, kẻo ảnh hưởng đến danh dự của nữ chủ.

 

“Thiên Kiêu, thế nào rồi?”

 

Lạc Mỹ Đà đợi ở ngoài cổng, phủ đệ của nữ tính cấp S, cô thực sự không dám vào.

 

Lộc Thiên Kiêu từ từ xòe bàn tay ra, viên tinh hạch ánh lên tia sáng yếu ớt nằm yên trong lòng bàn tay, xúc giác lạnh ngắt.

 

Cô ngẩng đầu, ánh mắt có chút trống rỗng.

 

“Lấy được đồ rồi. Còn Lang Dũng thì… hình như chết rồi.”

← TrướcMục lụcSau →

Bình luận (0)

Sắp xếp:
Ctrl+Enter để gửi

Đề Xuất Cho Bạn