Chương 35: Tôi không trốn nữa, đừng đánh tôi...
Lộc Thiên Kiêu cuối cùng cũng đạt được thỏa thuận với ba đứa nhỏ, vậy thì bây giờ, cô còn có chuyện thứ hai cần tuyên bố.
“Lại đây xem đây là gì nào?”
Lộc Thiên Kiêu bê thùng hàng chuyển phát ra, Tẫn Ngọ là đứa nóng lòng nhất, vội vàng chạy lại.
“Là quần áo mới!”
Khi thùng được mở ra, Tẫn Ngọ lập tức nhận ra kích cỡ của đống quần áo, nhất định là mẹ chuẩn bị cho bọn chúng.
“Mấy cái này là của Tiểu Ngọ, Tẫn Tam, Tẫn Tự, mấy cái này là của các con.”
Tiểu Ngọ quá nhỏ, còn Tẫn Tam và Tẫn Tự thì vóc dáng xêm xêm nhau, Lộc Thiên Kiêu liền để chúng tự chọn kiểu mình thích.
Tẫn Tam vốn chẳng có mấy bộ quần áo, gần đây lại cao lên, tay áo đã ngắn hẳn một đoạn.
Còn Tẫn Tự suốt ngày quấn trong cái áo choàng rộng thùng thình, cũng bất tiện quá.
“Cảm ơn mẹ, mẹ là người mẹ tốt nhất toàn ngân hà!”
Quần áo của Tẫn Ngọ đều là đồ cũ của anh Ba và anh Tư không mặc vừa, ai bảo lúc nó được ấp nở ra thì cha đã biến mất rồi.
Nó ôm bộ quần áo mềm mại, cảm thấy cuối cùng mình cũng có quần áo mới để mặc, không còn phải ghen tị với mấy đứa nhỏ khác nữa.
Tẫn Tam nhìn bộ quần áo cũ đã bạc màu trên người mình, lại liếc nhìn quần áo mới sáng bóng trong tay Lộc Thiên Kiêu, trong lòng dâng lên một nỗi chua xót.
Bộ đồ trên người nó đã sửa đi sửa lại nhiều lần, từ tay dài cắt thành tay ngắn, quần cũng không đủ dài.
Trước đây nó không để tâm mấy chuyện này, nhưng bây giờ mũi nó lại cay cay.
Thì ra... cô ấy đều biết cả.
Tẫn Tự lại là ngoại lệ duy nhất trong ba đứa, nó dường như đặc biệt yêu thích chiếc áo choàng đen này.
Thực ra đó là áo choàng Tẫn Dã để lại, là bộ đồ hắn từng mặc khi còn là chỉ huy ngân hà.
Nhưng sau khi kết đôi, Tẫn Dã vì không chữa lành vết thương nên đã trở thành thú nhân cấp ba, bị mắc kẹt trong khu ổ chuột.
“Tẫn Tự, áo choàng của con cũ rồi, mẹ giúp con thay nó nhé.”
“Không...”
Ánh mắt Tẫn Tự lảng tránh, trong lòng nó cảm thấy mình không xứng với bộ quần áo đẹp đến vậy.
Khóe miệng Tẫn Tam vừa vô thức nhếch lên đã nhanh chóng hạ xuống, nó nghĩ đến bộ dạng của mình, sự phấn khích ban nãy tan biến hết.
Nó cầm lấy chiếc áo mình thích nhất, đặt trước mặt Tẫn Tự: “Tẫn Tự, cái này cho anh mặc.”
Ngoại hình của con đực rất quan trọng, nữ tính đều yêu cái đẹp, dù là thú phu hay đứa nhỏ, họ thường thích đứa nào đẹp hơn.
Tẫn Tự có chút ngạc nhiên nhìn Tẫn Tam, đây không phải là màu yêu thích nhất của anh Ba sao?
“Các con không cần nhường nhau thế, tuổi này lớn nhanh lắm, vài bộ quần áo có đắt đỏ gì đâu. Đợi ít hôm nữa mẹ dẫn các con và... và Tẫn An, chúng ta cùng đi dạo phố.”
Nếu Tẫn Diệu còn sống, tốt biết mấy...
“Tốt quá tốt quá, anh Hai thích quần áo mới nhất, Tiểu Ngọ không mặc, để dành cho anh Hai!”
“Ngốc! Anh Hai mặc vừa đồ của em chắc?”
Tẫn Tam không nhịn được mà phản bác, nhưng cũng vì lời của Lộc Thiên Kiêu mà trong lòng nhen nhóm chút hy vọng.
Tẫn Ngọ bĩu môi, lại ôm con thú bông nãy giờ để sang một bên: “Vậy em để dành đồ chơi cho anh Hai...”
Nói xong lại nhìn Tẫn Tự, anh Tư tuy trầm lặng ít nói, nhưng nó rất thích anh Tư.
Anh Tư đối xử tốt với nó, lại không hung dữ như anh Ba...
“Anh Tư mặc đi, anh giống mẹ lắm, đã đẹp trai rồi, mặc quần áo mới chắc chắn còn đẹp hơn nữa!”
Mặt Tẫn Tự đỏ bừng, mảnh vải trong tay nó bị vò đến nhăn nhúm.
Nó... thực sự có thể mặc sao?
Tẫn Tam cười khổ, khóe miệng cong lên, nhưng trong lòng nó lại mừng cho Tẫn Tự.
Nó thường đẩy Tẫn Tự về phía nữ tính ấy, chính vì nó biết, đứa nhỏ nào được mẹ yêu thương, sau này ít nhất cũng có một chỗ dựa tốt.
——
Buổi tối, Lộc Thiên Kiêu ngồi trên ghế mài dao.
Đây là vũ khí cô chuẩn bị cho ngày mai vào tầng dưới, cô đã tìm hiểu trước, dị hóa thể dù trúng đạn cũng không chết.
Dù có bị chặt đứt chi thể, chúng cũng sẽ mọc lại trong thời gian rất ngắn.
Nhưng trên cổ chúng có một lớp da rất mỏng, bên dưới chính là tinh hạch dị hóa, chỉ cần đâm thủng chỗ đó, chúng sẽ ngã xuống như bùn nhão.
Lộc Thiên Kiêu chỉ có thể cầu nguyện ngày mai cô nhặt được vài thứ tốt, tốt nhất là đừng đối mặt trực tiếp với dị hóa thể.
“Cộc.”
Cánh cửa không đóng chặt bỗng vang lên một tiếng, Lộc Thiên Kiêu vô thức ngẩng đầu, nhưng chẳng thấy gì.
“Tẫn Tự, là con à?”
Cô vô thức hạ giọng hỏi, sau một khoảng im lặng ngắn, một bóng dáng gầy gò từ từ ló ra khỏi bóng tối sau cánh cửa.
Quả nhiên là Tẫn Tự, nó đứng cách cửa không xa, cúi đầu, như thể sợ làm phiền điều gì.
Lộc Thiên Kiêu nhẹ nhàng đặt con dao ngắn lên bàn, giọng nói dịu lại: “Có chuyện gì muốn nói với mẹ à? Vào đi.”
Tẫn Tự không nhúc nhích, chỉ càng thu vai lại.
Mất vài giây, nó mới dùng giọng khàn khàn và khô khốc ép ra vài chữ: “Tầng dưới... rất nguy hiểm.”
“Con lo lắng cho mẹ à?” Lộc Thiên Kiêu ấm lòng, đứng dậy định lại gần nó.
Nhưng cô vừa bước một bước, Tẫn Tự đã như bị giật mình, vội giơ tay lên chắn trước mặt: “Đừng đánh con...”
Bước chân Lộc Thiên Kiêu khựng lại, dù mấy ngày nay đã hòa hoãn hơn lúc đầu rất nhiều, nhưng trong xương cốt Tẫn Tự vẫn sợ cô.
Lộc Thiên Kiêu nhìn tư thế phòng thủ vô thức của nó, trong lòng dâng lên một nỗi bất lực chua xót.
Rõ ràng Tẫn Tự đang mặc chiếc áo hoodie xanh nhạt cô mới mua, màu sắc tươi sáng làm dịu đi khí chất u ám vốn có của nó, thêm vào đó chút đáng yêu và mềm mại của tuổi này.
Nhưng vừa mở miệng, giọng nó vẫn quá chói tai.
“Xin, xin lỗi...”
Sắc mặt Tẫn Tự nhanh chóng tái nhợt, nó vội vàng bỏ tay xuống, giọng càng nhỏ hơn: “Con không trốn nữa.”
Là anh Ba bắt nó đến, nói mẹ mua quần áo cho chúng, lẽ ra phải đến cảm ơn.
Nhưng... lại bị nó làm hỏng rồi.
Tại nó nhiều chuyện...
“Tẫn Tự.” Lộc Thiên Kiêu hít sâu một hơi, giọng đặt xuống cực kỳ nhẹ nhàng chậm rãi: “Mẹ sẽ không đánh con, sau này cũng sẽ không.”
Lộc Thiên Kiêu tiến lên hai bước, thăm dò đưa tay ra, nhẹ nhàng nắm lấy bàn tay nhỏ bé lạnh lẽo của nó.
Bàn tay cậu bé trong lòng cô hơi run, nhưng không giãy ra.
“Khụ, khụ khụ khụ...”
Có lẽ vì cảm xúc dao động, có lẽ vì nói hơi nhiều, Tẫn Tự bỗng cong lưng, ho dữ dội.
Lộc Thiên Kiêu nhìn đôi mắt nó ho đến đỏ hoe và khuôn mặt tái nhợt, một nỗi xót xa rõ rệt thắt chặt trái tim cô.
Cô thầm quyết định trong lòng, đợi cô đưa được Tẫn An về, việc đầu tiên là tìm cách chữa khỏi cổ họng cho Tẫn Tự.
——
Tẫn Tự ở trong phòng Lộc Thiên Kiêu nửa tiếng, Tẫn Ngọ ăn tối no quá nên đã ngủ sớm.
Mắt rắn trong bóng tối cực kỳ tốt, lúc này Tẫn Tam đang dựa vào tường, không biết đang nghĩ gì.
Cho đến khi Tẫn Tự trở về, giọng Tẫn Tam mới khẽ vang lên:
“Cô ấy ôm con à?”
