Chương 86: Đến thị trấn Hạ Kỳ chi viện (4)
Lúc này, bảo vệ đang canh cổng bệnh viện, thấy cô về thì vội vàng nhường đường.
Sầm Văn gật đầu chào họ.
Bệnh viện vốn luôn có bảo vệ, mấy tên liều mạng kia đứng ở ven đường đối diện, chắc cũng muốn quan sát tình hình trước.
Ai ngờ trong bệnh viện lại có Sầm Văn.
Xe cảnh sát đến đột ngột, người trong bệnh viện cũng bị kinh động. Đội y tế thị trấn Long Sơn vốn đã tụ tập lại với nhau, thấy Sầm Văn về thì ùa lên vây quanh cô.
“Sầm chủ, bên ngoài có chuyện gì thế?”
“Bắt sống được mấy tên liều mạng rồi. Người của chúng ta đã đủ chưa? Đội trưởng Hình nói sẽ sắp xếp một chiếc xe đưa chúng ta về khách sạn.”
“Bên ngoài có kẻ liều mạng ư?!”
“Tấn công chúng ta chưa đủ, còn chạy tới đây nữa?!”
“Đây là muốn không chết không thôi sao?”
“Đừng hoảng, đừng hoảng, đã có cảnh sát rồi. Chúng ta cứ nghỉ ngơi cho khỏe, biết đâu ngày mai được về.”
“Vậy thì tốt, mong là ngày mai về được.”
“Chắc là được. Thương binh chúng ta xử lý cũng xong, đám tội phạm chạy trốn cũng bắt gần hết, không còn việc của chúng ta nữa, ở lại làm gì?”
Mọi người đang rì rầm trò chuyện thì chẳng bao lâu, một bảo vệ bệnh viện chạy tới báo xe đưa về khách sạn đã đợi sẵn bên ngoài.
Thị trấn Hạ Kỳ điều một chiếc xe lớn đến, chở cả đội y tế thị trấn Long Sơn đi.
Khách sạn tất bật phân phòng cho một nhóm đông người. Sầm Văn chưa kịp về phòng thì đã nhận được tin của lão Hình, bảo cô cùng cảnh sát thị trấn đến làm lời khai.
Phía thị trấn Hạ Kỳ không biết sự lợi hại của Sầm Văn, thấy cô là dị năng hệ mộc cấp hai kiêm trị liệu sư cấp một, cứ nghĩ cô là dị năng giả thiên về hỗ trợ, nên tỏ ra hoài nghi việc cô một mình hạ gục cả một đám đàn ông vạm vỡ cầm vũ khí.
Sầm Văn và lão Hình đều lười giải thích. Bọn họ chỉ đến chi viện, bắt được người, làm lời khai, xong quy trình là xong. Còn tin hay không, họ chẳng bận tâm.
Không chỉ mình Sầm Văn phải làm lời khai, cả đội y tế bị tấn công đều phải làm. Trải qua hết quy trình, ai nấy đều mệt lử.
Nghỉ ngơi qua loa một đêm, hôm sau mọi người đều dậy sớm, ai nấy đều nghiêm túc. Kết quả là sau bữa sáng, họ nhận được tin được về nhà.
Người đến truyền tin chính là đội hậu cần của cục cảnh sát thị trấn Long Sơn, thấy Sầm Văn thì mặt tươi như hoa.
“Sầm chủ, may nhờ có cô.”
“Bắt được hết rồi à?”
“Thẩm vấn suốt đêm, mấy tên tấn công dân thường và đội y tế rồi bỏ chạy chính là đám người trước cổng bệnh viện tối qua. Phần sau không thuộc quyền xử lý của chúng tôi nữa, thành phố tiếp quản, trước tiên đưa các người về.”
Đội y tế lập tức tập hợp, điểm danh đủ người rồi lên xe. Trước sau chưa đầy một tiếng, mọi người đã an toàn về đến nhà mình.
Rốt cuộc vụ hỗn chiến giữa các băng đảng ở thị trấn Hạ Kỳ xảy ra thế nào, đến giờ đội y tế vẫn không hề hay biết. Muốn biết chi tiết hơn thì chỉ có thể chờ xem bản tin pháp luật sau này.
Vì Sầm Văn là trị liệu sư được gọi đến chi viện thêm, phòng công sở thị trấn trực tiếp thưởng cho cô mấy vạn tệ. Ngoài hai thùng thuốc bổ cấp ba đã nhận lúc xuất phát hôm qua, còn tặng thêm mười thùng nữa.
Đều là thù lao cho chuyến đi này.
Mấy vị trị liệu sư khác trong thị trấn nghe vậy chẳng hề ganh tị, ngược lại còn mừng thầm vì lúc đó đã kiên quyết từ chối.
Sầm chủ gặp nguy hiểm thì có bản lĩnh phản công, còn họ thì không. Họ là những trị liệu sư thực thụ chuyên đi theo hướng hỗ trợ, không có sức chiến đấu.
Hôm sau nữa, cảnh sát và học viên trường cảnh sát mới rút về. Nghe theo tin đồn, thành phố đã điều rất nhiều cảnh sát và quân đội đến thị trấn Hạ Kỳ, hai bên bàn giao xong xuôi mới trở về.
Đám công chức ở thị trấn Hạ Kỳ chắc sẽ phải thay máu một phen. Băng đảng địa phương phát triển đến mức có vũ khí và gây hỗn chiến, những kẻ cầm đầu chắc phải giải thích cho rõ ràng.
Đó đều là chuyện phiếm về sau, Sầm Văn nghe xong rồi vứt ra sau đầu.
Ở nhà nghỉ ngơi hai ngày, trị liệu một đợt cho mấy bệnh nhân cũ đã hẹn, rồi nhận một nhiệm vụ bắt chim từ trên trang web chính thức của Trung tâm dị năng giả.
Yêu cầu là chim sống, tốt nhất là một cặp, không được gây thương tích gây tàn phế.
Nhưng loài chim này là dị cầm biết dùng dị năng, vốn là loài mãnh cầm, lại còn có dị năng, muốn bắt sống một con để phục vụ nghiên cứu khoa học và nuôi dưỡng vô cùng khó khăn.
Nhiệm vụ tương tự năm nào cũng có, nhưng tỷ lệ hoàn thành thực sự không cao.
Sầm Văn vào rừng dạo một vòng, tìm được hai tổ chim đạt yêu cầu, cả hai tổ đều đã đẻ trứng.
Liên hệ với người ủy thác, đối phương đưa ra một nhiệm vụ bổ sung trả thêm thù lao, chim sống và trứng, tính tiền theo số lượng.
Sầm Văn tra ngược lại tư cách của đối phương, quả nhiên là Viện nghiên cứu chim chóc chính thức của Lê Nam Tinh, lúc này mới phái Dây leo nhỏ ra tay, dùng hương hoa gây mê làm mê mệt một cặp chim trưởng thành, rồi hái cả tổ về.
Theo yêu cầu của nhiệm vụ bổ sung, cô tỉ mỉ bố trí một chiếc hộp vận chuyển chim, phủ vải đen lên, thuê một chiếc xe tải trong thị trấn, rồi lái xe vào thành phố giao nhiệm vụ.
Vừa mới thi xong bằng lái, tay lái còn non, đường sá lại không quen, thời gian đi một chiều cũng tương đương với việc đi phương tiện công cộng.
Cũng tạm hài lòng.
Nhiệm vụ giao cũng thuận lợi.
Dây leo nhỏ khống chế lượng thuốc mê chính xác, hai con chim trưởng thành tỉnh lại ngay khi sắp đến Trung tâm dị năng giả. Trong lồng có thức ăn, hai con chim nửa tỉnh nửa mê ăn uống no nê, nằm ấp trứng, không hề có phản ứng căng thẳng nào.
Nhân viên đối chiếu nhiệm vụ thấy hai con chim trưởng thành và hai quả trứng đều nguyên vẹn, cũng không kìm được vẻ mặt lộ rõ sự ngạc nhiên vui mừng, vô cùng cẩn thận để robot chuyển lồng đi.
“Cô giỏi thật đấy. Nhìn hồ sơ trước đây của cô, cô là một thợ săn bẩm sinh. Sau này cô có định theo hướng này không?”
“Có lẽ vậy, đợi lên cấp rồi tính.”
Sau khi Sầm Văn thi lấy chứng chỉ trị liệu sư, cô chưa từng nhận nhiệm vụ trị liệu sư đi theo đội, nên nhân viên này thấy lịch sử nhiệm vụ của cô đều là thu thập động thực vật, tự nhiên nghĩ cô muốn đi theo hướng thợ săn chuyên sâu.
Nhân viên tỏ vẻ thông cảm, dị năng giả cấp hai muốn làm thợ săn vẫn còn hơi khó khăn, lên được cấp ba thì sẽ khá hơn nhiều.
Xác nhận tiền thù lao đã vào tài khoản, Sầm Văn quay người đi ra ngoài, ở cửa đại sảnh nhiệm vụ thì bị một người đàn ông chặn lại.
Người này ăn mặc như một tinh anh xã hội, rõ ràng là nhắm vào Sầm Văn mà đến.
“Sầm chủ, xin nói chuyện riêng một chút.”
Sầm Văn nhướng mày, đi theo người này đến dưới mái hiên trước cửa.
“Đã điều tra về tôi?”
“Sầm chủ ở thị trấn Long Sơn, ai mà không biết.”
Lời khen nhỏ này chẳng đổi lại được nụ cười niềm nở nào từ Sầm Văn.
“Nhà ai sai đến?”
“Ông chủ của tôi họ Cừu.”
“Ồ.” Sầm Văn không thấy họ này có gì đáng nể, gật đầu coi như đã nghe, “Ông chủ Cừu của anh tìm tôi có việc gì?”
“Cậu chủ nhà tôi là dị năng giả hệ kim, muốn mời Sầm chủ đấu tập một trận.”
“Hệ kim cấp mấy?”
“Hệ kim cấp hai đỉnh.”
“Mấy người?”
“Tạm thời định là một đội mười người, đấu với một mình cô.”
“Đối phương đều là dị năng gì? Cấp mấy?”
“Cái này, gặp mặt sẽ biết.”
“Hừ!” Sầm Văn lập tức nổi cáu, “Ăn nói kiểu gì thế? Các người đàm phán làm ăn với người ta cũng nói kiểu đó à? Mọi thứ đáng nói đều nói mập mờ? Lừa kẻ ngốc vào để giết chắc?”
Người tinh anh này bị Sầm Văn đột nhiên gay gắt dọa cho giật mình, muốn cứng miệng nhưng bị cô trừng một cái liền mềm nhũn, không dám giấu giếm nữa.
“Trung bình cấp ba đỉnh, đủ mọi hệ dị năng.”
Sầm Văn trợn mắt lên, vẻ mặt vô cùng thanh lịch.
(Hết chương)
