Chương 46: Đại ca xuất hiện
Nghĩ đến kẻ đã hại chết nguyên chủ, ánh mắt Tống Dĩ Ninh tối lại.
Cô siết chặt đôi đũa trong tay, trong lòng cuộn lên vô hạn phẫn nộ.
Loại đàn ông như vậy, căn bản không đáng gọi là thanh mai trúc mã.
Có ai mà lại đối xử với thanh mai của mình như thế này?
Dụ người ta vào tổ trùng đang ngủ say, còn phun lên người nguyên chủ một loại khí kích thích khiến bọn trùng nổi giận.
Sợ nguyên chủ chết chưa đủ nhanh sao?
Hừ, ai thắng ai thua còn chưa biết đâu.
Hai ngày trôi qua rất nhanh, Pulick dẫn các bạn học khoa Hậu cần Chiến trường bước lên phi thuyền.
Phi thuyền rất lớn, đủ sức chứa học sinh của bốn lớp.
Thật trùng hợp, khoa Hậu cần Chiến trường của họ lại bị xếp chung với khoa Chỉ huy.
Vừa lên phi thuyền, Thẩm Ngôn đã tìm tới.
Cậu ta đưa hai cái túi trong tay qua, trên mặt nở nụ cười nhàn nhạt: “Đây là quà cho hai cậu.”
“Chà, cậu còn chuẩn bị quà cho tụi tớ sao!” Vân Dã hơi bất ngờ, không ngờ Thẩm Ngôn trong hoàn cảnh khó khăn vậy mà còn có thể chuẩn bị quà cho hai người.
Thật sự không ngờ.
Vân Dã mở quà ngay trước mặt cậu ta, phát hiện ra là một con robot nhỏ.
“Đây là do tớ tự thiết kế, có thể phát hiện xem một số nơi ngoài dã ngoại có nguy hiểm hay không, khi gặp nguy hiểm nó còn có thể phóng điện.”
“Điện giật nó phát ra đủ để làm người ngất đi, không chỉ vậy nó còn là một bộ bách khoa toàn thư.”
Nói đến đây, Thẩm Ngôn giơ tay gãi gãi đầu, hơi ngại ngùng nói: “Vì ở ngoài dã ngoại, tớ sợ có nhiều thứ bọn mình không phân biệt rõ, nên mới làm ra cái này.”
Tống Dĩ Ninh nhìn con robot nhỏ màu hồng trước mặt, cái đầu tròn tròn, nhìn cũng xấu xấu nhưng dễ thương.
“Công tắc ở đây.” Thẩm Ngôn nói rồi đưa tay bấm nhẹ vào chiếc lá nhô ra trên đầu con robot nhỏ.
Đây là trang trí Thẩm Ngôn cố ý làm, kèm với chiếc lá này nhìn thoáng cái có cảm giác buồn cười.
“Xin chào.” Một giọng nói mềm mại vang lên, “Cậu là chủ nhân của tôi à?”
“Chủ nhân có thể đặt tên cho tôi không?”
Con robot nhỏ chớp đôi mắt tròn xoe nhìn Tống Dĩ Ninh hỏi, không chỉ vậy chiếc lá xanh trên đầu nó cũng sáng lên theo.
Xanh mướt mắt, cũng rất đáng yêu.
“Cứ gọi mày là Tống Tiểu Phấn đi.” Tống Dĩ Ninh nghĩ một lúc rồi nghiêm túc nói.
“Cậu đặt cho nó cái tên đó à?” Vân Dã bên cạnh kinh ngạc, “Không phải vì nó màu hồng nên mới gọi là Tiểu Phấn chứ?”
“Không được à?” Tống Dĩ Ninh ôm Tống Tiểu Phấn lên áp vào mặt mình, “Cậu không thấy cái tên này rất hợp với nó sao?”
Nhìn con robot toàn thân màu hồng, chỉ có chiếc lá trên đỉnh đầu là màu xanh lục.
“Đúng thật...” Vân Dã gật đầu.
Ba người tìm một chỗ ngồi xuống nghiên cứu con robot nhỏ, Vân Dã sờ con robot màu đen tên Bạch Bạch của mình, hết hỏi câu này đến câu khác.
Mỗi câu hỏi được hỏi ra, Bạch Bạch đều trả lời trôi chảy.
“Ghê thật đấy.” Vân Dã thán phục một câu.
Quay đầu nghĩ lại, một con robot vừa đáng yêu vừa lợi hại như thế này, nếu như đưa ra thị trường, nhất định sẽ kiếm được một khoản tiền lớn.
“Này cậu, có hứng làm một vụ làm ăn không?” Vân Dã lập tức lại gần hỏi.
“Vụ làm ăn gì?” Thẩm Ngôn khó hiểu hỏi, trên người cậu ta có thứ gì đáng để Vân Dã muốn làm ăn chứ.
“Tớ định mở một studio, cậu có muốn góp vốn không?” Vân Dã vội nói tiếp, “Cậu góp vốn kỹ thuật, cổ phần thì tớ bảy, cậu ba, chia lợi nhuận cũng vậy.”
“Cậu không cần lo lắng, cậu đưa kỹ thuật cho tớ, phần nghiên cứu phát triển và thiết kế sau này, cùng với quảng bá ra thị trường, đều do tớ lo hết.” Vân Dã vỗ ngực, vẻ mặt cười nhìn thế nào cũng có chút nhây nhây.
“Đảm bảo làm cho cậu kiếm tiền.”
Thẩm Ngôn suy nghĩ một chút, cuối cùng gật đầu đồng ý.
Dù sao chỉ là góp vốn kỹ thuật, không kiếm được tiền cũng không sao.
“Được, để tớ gọi luật sư soạn một bản hợp đồng.” Vân Dã gật đầu, lập tức mở vòng sao bắt đầu hành động.
Về mặt kiếm tiền, vẫn là người nhà họ Vân giỏi.
Chỉ một con robot nhỏ như vậy cậu ta cũng nhìn ra được cơ hội kinh doanh.
Tống Dĩ Ninh nhìn cậu ta, trong lòng thầm cảm thán, chả trách nhà họ Vân có thể trở thành nhà giàu nhất đế quốc.
Phi thuyền bay được một ngày cuối cùng cũng đến hành tinh tổ chức huấn luyện dã ngoại lần này — Lục Tinh, một hành tinh có diện tích phủ thực vật lên tới bảy mươi phần trăm.
Hành tinh này không khí trong lành, cỏ cây hoa lá đặc biệt tươi tốt sum suê. Nhiệt độ bốn mùa đều rất ấm áp, nơi con người sinh sống ở đây còn gần biển.
Vật tư dồi dào, ngành du lịch cũng khá phát triển, nhiều năm liền đứng vững trong top năm hành tinh du lịch được mong muốn nhất.
Lục Tinh rất thích hợp cho con người sinh sống, nhưng đồng thời cũng rất thích hợp cho tộc Trùng và các loài mãnh thú sinh sống. Vì vậy sâu trong rừng ở đây cực kỳ nguy hiểm, trong bảy mươi phần trăm thảm thực vật, con người mới chỉ khám phá được ba mươi phần trăm.
Còn lại đều là rừng nguyên sinh, bọn họ phải sống sót trong chốn rừng nguyên sinh này suốt bảy ngày.
Vừa xuống phi thuyền, Tống Dĩ Ninh đã cảm nhận rõ ràng không khí ở đây khác với không khí ở Thủ Đô Tinh.
Trong lành quá đi.
“Chả trách là hành tinh dưỡng lão hạng nhất.” Tống Dĩ Ninh thầm thán.
Lúc này đã là chiều tối, các thầy cô trong trường và các quân nhân của Quân đoàn Hắc Phong, những người phụ trách an toàn cho đợt huấn luyện dã ngoại lần này, đã bắt đầu thúc giục học sinh dựng lều.
Biết đợt huấn luyện dã ngoại lần này có thể tự do lập đội, ba người bọn họ đã tụ lại cùng nhau cắm trại.
Trên khoảng đất trống rộng lớn này, ai nấy đều bận rộn dựng lều.
Tống Dĩ Ninh vừa dựng xong, anh trai cô đã từ một bên xuất hiện.
Người anh trai mặc bộ đồ tác chiến màu đen rất đẹp trai, đứng đó với gương mặt lạnh lùng không nói gì, trông giống hệt cái lão già kia.
Tống Vân Diệp đưa cho cô một phần bánh ngọt nhỏ, Tống Dĩ Ninh vừa nhận chưa kịp nói cảm ơn thì anh trai đã đưa mắt nhìn sang chiếc lều cô dựng.
“Không đạt tiêu chuẩn.” Tống Vân Diệp nghiêm túc nói.
“Em dựng kiểu này, ban đêm gặp gió mưa, lều của em nhất định sẽ bị thổi bay.”
Nói rồi anh cúi người, chỉnh lại lều ngay trước mặt Tống Dĩ Ninh.
Lắp lại một lần cho cô rồi đứng dậy hỏi: “Nhìn rõ chưa?”
“Nhìn rõ rồi.” Tống Dĩ Ninh gật đầu.
“Bảy ngày sau đều làm theo tiêu chuẩn này của anh.” Tống Vân Diệp nghiêm túc nói, “Còn nữa, đừng có tỏ ra mạnh mẽ, gặp nguy hiểm gì đánh không lại thì rút lui.”
“Đây không phải trận thi đấu, mạng sống của em là quan trọng nhất.” Tống Vân Diệp lại dặn dò thêm.
Vẻ mặt nghiêm nghị nhưng lo lắng như vậy, khiến Tống Dĩ Ninh nhớ đến cha mình.
Ông cũng luôn nghiêm mặt dặn dò, sau khi dặn xong lại lộ ra vẻ không nỡ.
Nhìn cô em gái đang ngẩn người, cuối cùng Tống Vân Diệp vẫn không nhịn được, giống như hồi nhỏ, đưa tay xoa đầu cô, giọng nói cũng trở nên dịu dàng hơn nhiều.
“Anh còn chưa chúc mừng em thức tỉnh dị năng đâu.”
“Ninh Ninh nhà chúng ta sau này sẽ trở thành một người xuất sắc, anh tin em.”
Tống Dĩ Ninh khẽ cúi đầu tận hưởng việc được anh xoa đầu, trong lòng có chút vui sướng.
Người anh trai tốt như vậy, chỉ cần nghĩ đến kết cục cuối cùng của anh, Tống Dĩ Ninh liền thấy không thể chấp nhận được.
Trước khi anh rời đi, cô vội vàng nắm lấy tay anh, nghiêm túc nói: “Anh, anh thăng chức quá nhanh, cẩn thận bị người ta trả thù.”
“Phải cẩn thận với những người xung quanh.”
