Chương 48: Giải quyết xong
Trước khi nhảy xuống, Tống Dĩ Ninh nói với hai người: "Sau khi hạ cánh, lập tức đến vị trí chúng ta đã định."
"Nghe rõ chưa?"
"Nếu gặp nhóm khác, đánh được thì đánh, không được thì tránh." Hai người nghe xong vội vàng gật đầu.
Đeo kính bảo hộ và khẩu trang chắn gió, cô đứng dậy nhảy xuống. Gió rất lớn, tiếng gió gào rít bên tai. Cũng may quần áo trên người là đồ bó sát, mặt cũng có bảo hộ, nếu không thì gió này thổi đến đau rát mặt.
Cô khống chế hướng chiếc dù, cố gắng không để gió tách ba người ra xa.
Nhưng khi hạ cánh vẫn có sai lệch, Vân Dã bị gió thổi đi mất.
"Nhớ qua tìm bọn này!" Tống Dĩ Ninh dùng hết sức hét lớn về phía cậu ấy, "Nhất định phải chú ý an toàn!"
"Á á á á ——" Vân Dã không đáp lại, đôi mắt dưới kính bảo hộ toàn là tuyệt vọng.
Rời khỏi họ, cậu phải làm sao đây?
Chờ ba người hạ cánh, Tống Dĩ Ninh nhanh chóng thoát khỏi chiếc dù rồi trực tiếp ẩn nấp.
Hai người vừa ẩn nấp xong, bốn người đột nhiên lao ra từ bụi cây. Bọn họ cầm vũ khí trong tay, nhìn quanh một vòng nhưng không phát hiện ai.
"Chạy nhanh vậy sao?" Cô gái kia nhíu mày nói.
"Tìm xung quanh đi, có khi đang trốn gần đây." Một nam sinh lên tiếng, cầm vũ khí trong tay quét một vòng.
Hai người trốn trên cây nhìn nhau, xem ra phải giải quyết bọn họ thôi.
"Lát nữa tôi đếm ba số, cậu truyền tống tôi tới trước mặt bọn họ." Tống Dĩ Ninh hạ giọng nói.
"Được." Thẩm Ngôn gật đầu. Khi Tống Dĩ Ninh đếm đến ba, cậu đặt tay lên vai cô, thi triển dị năng Không gian.
Trong nháy mắt, Tống Dĩ Ninh bị truyền tống vào giữa bốn người. Vừa tiếp đất, cô lập tức nhanh chóng đưa từng người một ra khỏi vòng đấu.
Chờ tiếng còi báo động trên người bọn họ kêu lên, bốn người đều sững sờ tại chỗ.
Tống Dĩ Ninh cầm đoản đao trong tay, không ngoảnh đầu lại bước đi. Đi ngang qua cái cây kia, cô hét lớn: "Xuống đi."
Vèo một tiếng, Thẩm Ngôn trực tiếp xuất hiện bên cạnh cô.
"Cậu ra tay nhanh quá, tôi vừa rồi còn chưa nhìn rõ." Thẩm Ngôn đi bên cạnh cô, cười nói.
Vừa chạm đất là đã nghe tiếng còi báo động vang lên.
"Nhanh à?" Tống Dĩ Ninh nghi hoặc. Đây chẳng phải là thao tác cơ bản bình thường sao? Ở thời mạt thế, chạy trên đường mà phía sau có zombie đuổi theo, chỉ cần lơ là một chút là từ ven đường lại xông ra thêm vô số zombie.
Để bình an trở về, mỗi người trong thời mạt thế đều ép mình rèn luyện đến mức vừa thấy zombie là ra tay, không một chút do dự.
Bốn người kia ôm chỗ bị đau, vẻ mặt ngơ ngác. "Vậy là bọn tôi bị loại rồi?" Một cô bé yếu ớt lên tiếng hỏi.
"Đúng vậy, đi với chúng tôi." Lúc này, phía sau bọn họ xuất hiện hai người lính mặc đồ tác chiến màu đen, lên tiếng.
"Trên phi thuyền vẫn còn người chưa xuống, mà các người đã bị loại rồi." Một người lính cười hì hì nói, "Đúng là gà thật."
Bốn người nghe vậy đều xấu hổ cúi đầu.
Những người khác còn chưa xuống hết mà bọn họ đã bị loại, thật sự quá mất mặt.
"Không phải học sinh Khoa Chiến đấu, không giỏi đánh nhau." Giáo viên dẫn đội của bọn họ nghiêm túc giải thích.
"Đúng đúng đúng, sửa chữa vũ khí đúng là không biết đánh nhau." Pulick chống tay lên cằm, cười nói tiếp, "Khoa Hậu cần Chiến trường bọn tôi đánh nhau giỏi lắm."
"Hừ."
Ba người bọn họ tập hợp tại điểm mục tiêu. Vân Dã vừa nhìn thấy hai người là lập tức ấm ức khóc thành tiếng.
"Cuối cùng cũng gặp được hai người, có một tiểu đội cứ đuổi theo tôi mãi." Vân Dã ấm ức nói.
Nhìn quần áo trên người cậu, vì phải né tránh công kích mà suốt dọc đường đã bị làm cho rách nát, má còn bị rách.
Đùi còn bị rạch chảy máu, tóc cũng bị làm cho bù xù, trên đầu còn cắm hai chiếc lá cây và cành khô, cả người chật vật không chịu nổi.
"Hai người phải báo thù cho tôi!" Vân Dã khóc xong đứng thẳng người, chỉ về hướng cậu vừa chạy tới, tức giận nói.
Những người truy sát Vân Dã lúc này chạy ra từ hướng đó. Hai người nhìn qua, đếm thử có tổng cộng sáu người.
Còn nhiều hơn nhóm trước hai người, cũng khó trách Vân Dã chật vật như vậy.
Có thể từ tay sáu người chạy thoát cũng rất lợi hại.
"Được, tôi báo thù cho cậu." Tống Dĩ Ninh gật đầu, quay sang nhìn Thẩm Ngôn bên cạnh.
Không cần Tống Dĩ Ninh phải nói gì, Thẩm Ngôn cũng hiểu ý cô.
Cậu giơ tay trực tiếp truyền tống cô qua đó. Đến trước mặt sáu người, Tống Dĩ Ninh cầm vũ khí lập tức tấn công.
Sáu người phản ứng cũng khá nhanh, đỡ được đòn tấn công của Tống Dĩ Ninh. Nhưng sáu người không ăn ý thì làm sao đánh lại được cô.
Khi người đầu tiên đỡ được đòn tấn công của cô, hai người bên cạnh phản ứng chậm nửa nhịp. Chỉ trong nửa nhịp đó, con dao chưa mở lưỡi trong tay Tống Dĩ Ninh đổi hướng, trực tiếp xông về phía người bên cạnh.
Rất nhanh, còi báo động vang lên, một người đã bị loại.
"Vây đánh cô ta!" Không biết ai trong đám đông hét lên câu này, những người còn lại lập tức cầm vũ khí tấn công Tống Dĩ Ninh.
Ai có súng thì nhắm cô bắn, nhưng đạn vừa bắn ra còn chưa tới trước mặt cô đã bị thân thể đồng đội chặn lại.
Loáng một cái, Tống Dĩ Ninh đã giải quyết xong bọn họ. Từng người cầm vũ khí đứng đó, trong lòng chỉ thấy nghẹn khuất.
Cô chỉ có một con dao găm chưa mở lưỡi, tại sao lại lợi hại như vậy?
"Cậu – cậu gian lận!" Có người không phục, giơ tay chỉ vào Tống Dĩ Ninh, tức giận nói.
"Nhất định trên người cậu mang theo loại vũ khí vi phạm quy định nào đó."
Tống Dĩ Ninh biến con dao găm trở lại hình khối, cất vào đùi. Nghe câu đó, cô không nhịn được liếc mắt khinh thường người này.
"Đồ ngu." Tống Dĩ Ninh mắng một câu rồi quay người đi về.
"Cậu quay lại! Cậu chắc chắn gian lận!" Người kia không hài lòng, lên tiếng lần nữa, kiên quyết cho rằng Tống Dĩ Ninh mang theo vũ khí vi phạm quy định nào đó.
Mãi đến khi hai người lính bước ra, cười tủm tỉm giải thích: "Có vật phẩm cấm hay không, bọn tôi còn không biết sao?"
"Nếu cô ấy mang theo, thì đã không thể đứng đây đánh nhau với các cậu rồi."
Người còn lại ôm tay trước ngực, nhìn tên học sinh đó như nhìn kẻ ngốc.
"Đầu óc có vấn đề."
Nghe mấy lời này, tên học sinh kia ấm ức cúi đầu, nhưng trong lòng vẫn không phục.
"Cha cô ấy là Chiến Thần của Đế quốc, bọn người đương nhiên nói giúp cô ấy." Tên học sinh lẩm bẩm.
Vừa lẩm bẩm xong, cậu ta liền bị một cái tát thẳng vào mặt. "Còn dám sỉ nhục Chiến Thần của Đế quốc bọn tôi, hình phạt nhận được sẽ không chỉ là một cái tát đơn giản như vậy." Người lính đó lạnh lùng nhìn cậu ta nói.
Mà ánh mắt đồng đội của cậu ta nhìn cậu ta cũng đã thay đổi. Đánh không lại thì đánh không lại, về cố gắng rèn luyện là được rồi chứ?
Cứ phải ở đây nói mấy lời nghe ghét thế này, đáng đời bị tát.
