Chương 52: Nhân Hình Trùng
Thẩm Ngôn chật vật đi tới từ phía xa, nhìn con mãng xà hoa đen bị chém đứt đầu nằm trên mặt đất.
Nghe Tống Dĩ Ninh nói vậy, cậu ta mím môi không nói gì. Đây là lần thứ hai cậu ta trực tiếp cảm nhận được khoảng cách giữa hai người.
Mãng xà hoa đen có thân hình to lớn, da thịt tương đối cứng, không những vậy sức lực của nó cũng khá mạnh.
Nếu bị cái đuôi của nó quét trúng, không chết cũng tàn phế.
Huống chi con rắn này còn rất thích đi khiêu khích những con rắn khác, rồi trong lúc đánh nhau siết chết đối phương.
Một con rắn như vậy, nếu là người của quân đoàn đến giải quyết, cũng cần tốn chút thời gian và tâm sức.
Tuy con mãng xà hoa đen này đã bị hai người họ đánh cho tàn tạ, nhưng một dao của Tống Dĩ Ninh chém xuống càng thể hiện thực lực đáng sợ của cô.
"Tôi biết bọn mình rất gà." Vân Dã đã quen với việc bị đả kích, cả người nằm thẳng cẳng trên mặt đất, thở hổn hển, lười biếng tiếp lời.
"Cho nên Tống đại lão kéo tôi một phát đi." Vân Dã làm ra vẻ đáng thương nhìn Tống Dĩ Ninh, "Từ giờ cậu chính là cái đùi to siêu cấp vô địch của tôi."
Nói xong cậu ta còn muốn bò qua ôm chân Tống Dĩ Ninh, kết quả bị Thẩm Ngôn ngăn lại.
"Nói thì nói, đừng động tay động chân." Thẩm Ngôn nghiêm túc nhắc nhở, "Hành vi này của cậu là đáng xấu hổ."
Ôm đùi một cái mà thành đáng xấu hổ luôn, Vân Dã nhìn cậu ta, mặt mày mờ mịt.
Ngược lại Tống Dĩ Ninh lại thản nhiên nói: "Ôm đùi tôi còn không bằng tự mình trở thành cái đùi."
"Vì dù sao, dựa vào núi thì núi đổ, dựa vào người thì người chạy." Tống Dĩ Ninh nhìn Vân Dã, đặc biệt nghiêm túc khuyên bảo.
"Cậu cố gắng nâng dị năng hệ Tinh thần của mình lên cấp cao nhất, đến lúc đó cậu chính là bậc thầy thôi miên."
"Nghe nói đến cấp 8 sẽ thức tỉnh một kỹ năng, đó là ảo thuật."
Ảo thuật?
Có thể khiến người ta rơi vào thế giới không chân thực, rồi chìm đắm trong đó?
"Thật sao?" Vân Dã vừa nghe liền hứng khởi, vội vàng bò dậy từ mặt đất, vẻ mặt hưng phấn hỏi.
"Ừ." Tống Dĩ Ninh gật đầu.
Ở thời mạt thế, căn cứ miền Nam có một người dị năng hệ Tinh thần chuyên về thôi miên. Sau khi không ngừng nỗ lực và hấp thụ năng lượng trong tinh hạch, cuối cùng khi ba mươi tuổi đã đột phá đến cấp đầy.
Người dị năng thôi miên cấp đầy, chỉ cần thi triển thôi miên, bất kể ngươi có lợi hại thế nào cũng đều bị rơi vào trạng thái thôi miên, hơn nữa phạm vi rất rộng.
Không những vậy, thời gian thôi miên còn đặc biệt dài, một người trong trạng thái vô thức là dễ dàng bị hỏi ra những thứ phe địch muốn nhất.
Không những vậy, người bị thôi miên giống như con cá trên thớt, chỉ có thể để mặc người ta xử lý.
Hơn nữa còn có ảo thuật là tuyệt chiêu cuối cùng, nếu người đó không thoát khỏi ảo thuật thì cả đời chỉ có thể chìm vào giấc ngủ.
"Vậy tôi nhất định sẽ cố gắng hết sức, phấn đấu trở thành dị năng giả cấp đầy!" Vân Dã nắm chặt nắm tay, đầy tự tin nói.
Lời này của cậu ta khiến các thầy giáo và các nhân vật lớn trong đại bản doanh đang xem trận chiến không nhịn được bật cười.
"Pulick, học trò của cậu đúng là tự tin thật đấy." Bên cạnh có thầy giáo lên tiếng trêu chọc.
"Dị năng cấp đầy mà cậu ta cũng dám nghĩ."
Hơn nữa còn là dị năng yếu như vậy, cho dù lên cấp đầy thì có ích gì?
Pulick chút cũng không cảm thấy mất mặt, ngược lại nhìn vị thầy giáo kia nghiêm túc nói: "Không có cách nào, học trò của tôi có lòng cầu tiến hơn người khác."
"Chẳng lẽ thầy không muốn dị năng của mình lên cấp đầy sao?"
Bị Pulick hỏi ngược lại như vậy, vị thầy giáo đó cũng không dám nói gì thêm.
Hiện tại ông ta đang kẹt ở dị năng cấp 8 không lên được, đã nhiều năm rồi.
"Nó tự đặt cho mình mục tiêu vĩ đại như vậy." Tống Tri Hành cười hề hề nói, "Sợ là cả đời cũng khó có thể thực hiện được."
Nhưng ông ta không nói ra những lời đả kích người khác, có ước mơ là điều tốt.
Hai ngày nay, những con rắn lớn đều được Tống Dĩ Ninh thu vào nhẫn trữ vật, họ quay về nơi nấu ăn ban đầu.
Ba món ăn đã làm xong, cơm vẫn còn đặt trên bếp, nhưng thời gian trôi qua lâu như vậy, sớm đã chín kỹ rồi.
"Dọn dẹp rồi chuyển địa điểm thôi." Tống Dĩ Ninh đi tới liền bắt đầu thu dọn đồ đạc.
"Tại sao vậy?" Vân Dã không hiểu, chẳng phải họ đã giải quyết xong hai con rắn lớn kia rồi sao, tại sao còn phải chuyển địa điểm.
Mà cơm canh đều đã làm xong, họ chỉ cần ngồi xuống là có thể ăn luôn.
Lúc này, Bạch Bạch đang đi theo bên cạnh cậu ta lên tiếng giải thích cho Vân Dã: "Chủ nhân, bởi vì máu của mãng xà hoa đen sẽ thu hút dã thú gần đó tới."
"Vị trí của chúng ta cách đó khá gần, nếu không đi mà cứ ở lại thì sẽ gặp rất nhiều dã thú hung mãnh."
"Vì sự an toàn của chủ nhân, xin chủ nhân hãy nhanh chóng chuyển địa điểm."
Nghe xong lời giải thích của Bạch Bạch, Vân Dã không nói gì, cúi đầu lặng lẽ thu dọn đồ đạc.
Lúc này Tống Dĩ Ninh mới chậm rãi lên tiếng: "Ở ngoài hoang dã, bất kỳ mùi máu nào cũng có thể thu hút rất nhiều dã thú to lớn, chúng ngửi theo mùi máu tới sẽ quanh quẩn gần đó kiểm tra một phen."
"Không những vậy, những dã thú bị thu hút tới cũng sẽ đánh nhau, càng nhiều dã thú bị thu hút thì càng có nhiều trận đánh nhau."
Thẩm Ngôn nhíu mày: "Nguy hiểm như vậy sao?"
"Ừ." Tống Dĩ Ninh dùng đất dập tắt từng đống lửa, làm xong cô vẫn không yên tâm, lại cẩn thận kiểm tra một lượt, đảm bảo lửa đã tắt hoàn toàn.
"Bước này lại đang làm gì vậy?" Vân Dã chính là một đứa ngốc chẳng hiểu gì, nhìn thấy hành động kỳ lạ đều không nhịn được hỏi một câu.
Mà lần này ngay cả Thẩm Ngôn bên cạnh cũng nhìn Tống Dĩ Ninh, muốn biết cô đang làm gì?
"Lấy đất dập lửa, kiểm tra xem chúng có bùng cháy lại không." Tống Dĩ Ninh giải thích, "Vì đang ở trong rừng, bất kỳ tia lửa nào bay vào cành khô lá mục đều có thể gây ra một trận hỏa hoạn lớn."
"Những cây cối ở đây cao lớn um tùm, nếu bị lửa thiêu thì đó sẽ là một thảm họa."
Tống Dĩ Ninh đứng thẳng người, nhìn hai người họ nói ra câu nói quen thuộc: "Bảo vệ rừng, mọi người đều có trách nhiệm."
Trên đường rút đi, Vân Dã cảm thán một câu: "Không ngờ chuyện này lại có nhiều điều phải học như vậy."
"Kiến thức chúng ta cần học còn rất nhiều, nhìn nhiều học nhiều thôi." Thẩm Ngôn tiếp lời, sách trong thư viện trường, cậu ta vẫn đọc quá ít.
Họ tìm được một chỗ tương đối an toàn để ngồi xuống, sau đó lấy ra hộp cơm của mình rồi bắt đầu ăn.
Mà trong khoảng thời gian họ ăn cơm, nơi vừa rồi họ ở quả nhiên có rất nhiều dã thú kéo tới.
Chúng ngửi theo mùi máu lan tỏa trong không khí mà tìm tới, càng ngày càng có nhiều dã thú tụ tập lại, sau khi không phát hiện ra thức ăn, chúng liền dời ánh mắt sang những dã thú khác.
Trận đánh nhau bùng nổ.
Lúc này, một kẻ mang đôi cánh từ từ bay tới từ phía xa, tới gần sẽ phát hiện ra.
Con quái vật có cánh giống người này, trên người có rất nhiều đặc điểm rõ ràng giống côn trùng.
Con nhân hình trùng này vừa đáp xuống đất, đôi mắt đen to tròn nhìn quanh bốn phía, không thấy thứ mình cần, bèn giơ tay lên, vô số phong nhận xuất hiện, chớp mắt giết sạch đám dã thú này.
"Mùi rõ ràng là phát ra từ đây, sao lại không thấy gì?" Nhân hình trùng vuốt cằm trầm ngâm nói.
