Chương 55: Nhu nhược, vô dụng, không có chính kiến
Lời này của Trần Tế Minh vừa thốt ra, cả ba người có mặt tại hiện trường lẫn những người đang theo dõi họ qua thiết bị phát sóng trực tiếp siêu nhỏ đều sững sờ.
Chúc Tu ngồi nguyên tại chỗ, nhìn bộ mặt xấu xí của Trần Tế Minh, nghe hắn nói, trên người vô tình toát ra khí thế khiến người khác sợ hãi.
Người lính phía trước mím chặt môi, cố hết sức thu mình lại, trong lòng chửi thầm cái thằng đần Trần Tế Minh. Phát hiện ra tộc Trùng thì không báo cáo ngay, giờ còn dùng phấn quả cái là thứ cấm để hại người. Mà cái cớ hại người lại nực cười đến vậy, chỉ vì đối phương không nhường cơ giáp cho hắn. Không hiểu nổi logic của học sinh này.
“Vậy ra mày muốn giết tao?” Tống Dĩ Ninh nhìn chằm chằm vào hắn, nghiêm túc hỏi.
“Đúng, tao chính là muốn giết mày!” Trần Tế Minh không thèm giả vờ nữa, gào thẳng vào mặt cô.
“Tại sao? Chẳng phải chúng ta từ nhỏ đã lớn lên cùng nhau sao?” Tống Dĩ Ninh ngạc nhiên hỏi.
Nhưng Trần Tế Minh nghe cô hỏi vậy thì cười ha hả, cười đến điên cuồng rồi nghiêm túc nói: “Nếu không phải mẹ tao bảo tao đến gần mày, mày nghĩ ai sẽ thèm làm bạn với mày?”
“Mẹ tao nói đến gần mày, làm bạn với mày thì mới có thể bám được vào Tống Chiến Thần. Nếu có thể, mẹ tao còn muốn tao cưới mày làm vợ.” Trần Tế Minh mặt mày hung tợn nhìn Tống Dĩ Ninh, từng câu nói ra đều gào lên, cả hang động vang vọng tiếng hắn.
“Vì mày, tao kết bạn cũng không tự do, ngay cả thích người như thế nào cũng không được.”
“Người tao hận nhất chính là mày.”
Nghe xong lý do vì sao Trần Tế Minh đối xử với nguyên chủ như vậy, Tống Dĩ Ninh gật đầu.
“Tao hiểu rồi.” Tống Dĩ Ninh chậm rãi lên tiếng, ánh mắt sắc bén quét một vòng quanh người hắn rồi khẽ cười khẩy.
“Nhu nhược, không dám phản kháng, đàn ông như mày đúng là ghê tởm.”
“Nhu nhược, vô dụng, chẳng có chính kiến, đem hết bất mãn với mẹ mày trút lên đầu tao. Nếu mày dám phản kháng mẹ mày, tao còn thấy mày là người có chính kiến. Còn bây giờ, mày đổ hết mọi lỗi lầm lên đầu tao.”
“Đồ rác rưởi, đồ vô dụng.” Tống Dĩ Ninh mở miệng mắng thẳng. “Nếu không phải tự mày chạy đến làm bạn với tao, thì ai thèm thân thiết với cái đồ ngu như mày.”
“Bạn bè tao đông lắm, không thiếu một đứa như mày.”
Nguyên chủ còn có một cô bạn thân nhất nữa kìa, hơn nữa cũng có rất nhiều bạn chơi khá thân.
“Chậc, đúng là rác rưởi.” Vân Dã gật đầu tán thành.
Đám trùng thợ bị phớt lờ nổi giận, gầm lên với bọn họ: “Bọn mày coi nơi này là chỗ nào?”
“Mau chết đi cho bọn tao!”
Nói xong, lũ trùng thợ lập tức vỗ cánh, giơ vũ khí trong tay lao về phía bọn họ.
“Cấm bọn mày quấy rầy trùng mẹ đại nhân của bọn tao ngủ say!”
Mọi người ở sở chỉ huy nghe câu này xong, lông mày nhíu càng sâu.
Trùng mẹ tiến vào trạng thái ngủ say, điều đó có nghĩa là sắp đến lúc đẻ trứng.
Nếu không kịp thời giết trùng mẹ, chờ nó đẻ ra thêm trứng nữa thì sẽ khó đối phó hơn.
Chúc Tu gõ ngón trỏ lên tay vịn bên cạnh, giữa hàng lông mày nhíu chặt hết cỡ.
Tình thế lần này có chút khó giải quyết, không biết đội ngũ do Tống Vân Diệp dẫn đầu có thể tiêu diệt toàn bộ được không.
Dù sao thì trên người Trần Tế Minh đang mang theo phấn quả cái mà.
Thứ này có thể thúc nhanh tốc độ đẻ trứng của trùng mẹ, khiến trứng chóng trưởng thành.
Không chỉ vậy, những con trùng thợ được phấn quả cái thúc trưởng thành này, phần lớn đều thân thể cường tráng.
Loại phấn này đối với tộc Trùng mà nói, quả thực chính là tiên phấn.
“Quân đoàn đóng quân gần đó là quân đoàn nào?”
“Tâu bệ hạ, là Liệt Hỏa quân đoàn.”
“Truyền lệnh cho bên đó, bảo quân đoàn trưởng lập tức điều ba đội tinh nhuệ đến đây.”
“Rõ!”
Mấy người Tống Dĩ Ninh cũng không nói thêm gì, từng người rút vũ khí ra, lao vào đánh nhau với đám trùng thợ xông tới.
Muốn giết trùng thợ, chỉ có thể dùng vũ khí sắc nhọn đâm xuyên qua tấm ngực cứng rắn của chúng, đâm tới trái tim bên trong.
Nếu có thể chặt đứt cái đầu cứng cáp của chúng thì cũng có thể giết chúng.
Nhưng trùng thợ toàn thân cứng rắn vô cùng, vũ khí thông thường căn bản không làm chúng bị thương.
“Chà, thế này mà đánh kiểu gì đây?” Vân Dã mỗi lần bắn tên về phía bọn chúng, mũi tên tím đều bị bọn chúng chặn lại.
Lớp da cứng như vậy, đúng là khó đánh thật.
Đánh lâu đến vậy, một con trùng thợ cũng không chết.
“Hôm nay bọn mình không chết ở đây chứ?” Vân Dã gào thét, phía sau hắn có vô số trùng thợ đuổi theo.
Nước mắt hắn trào ra, có thể thấy hắn thật sự sợ hãi.
“Tôi không muốn chết ở đây! Bố ơi, cứu con!”
“Ai cứu tôi với!”
Vân Dã vừa khóc vừa chạy, miệng phát ra âm thanh cực lớn.
Hang động dưới lòng đất này rất rộng, mỗi câu hắn nói đều vọng lại.
Tiếng vọng lại đặc biệt to, chấn động đến mức ai nấy đều đau tai.
Tống Dĩ Ninh im lặng. Ồn quá, cứ như cái chợ cóc vậy.
“Hu hu hu, cứu mạng, cứu mạng——”
Cây cung trong tay hắn biến thành một cây thương dài. Hắn cầm cây thương trong tay, giơ lên phản kích thẳng con trùng thợ gần nhất.
“Cút ngay cho tao!”
“Đừng tới gần tao!”
“Hu hu hu, mày đi đi!”
Đến cả lũ trùng thợ đuổi theo phía sau cũng không chịu nổi âm thanh của hắn. “Mày im mồm lại cho tao!” Con trùng thợ gầm lên, vỗ cánh càng nhanh.
Đáng tiếc bọn chúng tăng tốc, đôi giày dưới chân Vân Dã cũng đang tăng tốc.
Bố hắn biết hắn sắp tham gia huấn luyện dã ngoại nên đã đặc biệt nhờ nhà thiết kế của công ty thiết kế cho hắn một đôi giày.
Đôi giày nhìn chẳng có gì đặc biệt, nhưng chỉ cần mở công tắc trên vòng sao là có thể di chuyển với tốc độ lớn.
Đây là đôi giày bỏ trốn bố hắn thiết kế cho Vân Dã. Lúc đầu Vân Dã còn thấy ông làm hơi quá, không ngờ ngay ngày đầu huấn luyện dã ngoại đã dùng tới.
Bố không lừa con mà!
“Sao thằng này chạy nhanh thế?” Con trùng thợ nhìn khoảng cách vẫn duy trì một mét rưỡi, tăng tốc thế nào cũng không đuổi kịp, cả con nổi cáu.
“Mày đứng lại cho tao, đồ loa phát thanh!” Con trùng thợ tức điên lên gầm với hắn.
Đáng tiếc nó càng gầm, Vân Dã càng chạy nhanh.
“Cút đi, mày bảo đứng là đứng chắc? Sao mày không tự đi chết đi, đồ trùng ngu?” Vân Dã vừa chửi, tay vẫn không ngừng tấn công.
Không chỉ vậy, hắn còn liên tục mở dị năng của mình.
Chỉ cần lũ trùng thợ nhìn vào mắt hắn là lập tức bị thôi miên trong giây lát.
“Cậu ồn ào quá.” Tống Dĩ Ninh đã hiểu rõ kết cấu cơ thể lũ trùng thợ, cũng biết được điểm yếu của chúng là gì.
Cô cầm trường đao trong tay, không còn che giấu năng lực của mình nữa, giơ tay chém mạnh một nhát vào cổ con trùng thợ.
Lưỡi đao kề lên cổ con trùng thợ, vang lên một tiếng.
Con trùng thợ nhìn con dao trên cổ mình, rồi vẻ mặt đắc ý nói: “Mày muốn giết tao à? Còn non lắm.”
