Chương 63: Mày nên lên đường rồi
Tống Dĩ Ninh chạy đến đây với tốc độ nhanh nhất có thể, trong lòng thầm cầu nguyện: anh trai nhất định sẽ không sao.
Nhất định sẽ không sao.
Nếu anh xảy ra chuyện gì, cô nhất định sẽ băm kẻ phản bội kia thành trăm mảnh.
Trong đôi đồng tử đen tuyền của Tống Dĩ Ninh ánh lên sự lạnh lẽo và sát khí khiến người ta rợn sống lưng, bàn tay cô siết chặt thanh đường đao trong tay.
Những con trùng thợ kia vừa nhìn thấy cô liền lập tức bay qua muốn giết cô.
Nhưng chúng còn chưa kịp tiến lại gần, cổ đã bị những mảnh sắt kia lướt qua.
Cả cái đầu con trùng bị mảnh sắt cắt đứt phẳng lì, đầu và thân đồng thời rơi xuống đất, máu đặc quánh phun ra từng đợt từng đợt.
Bọn trùng thợ tiến gần cô còn chưa kịp kêu lên một tiếng đã thẳng đường đi gặp mẫu thần của chúng.
Những con trùng thợ may mắn thoát chết nhìn bóng lưng Tống Dĩ Ninh rời đi, cả con trùng như bị bóng đen bao phủ.
“Chuyện này… chẳng lẽ là sức mạnh mà một con người nên có sao?” Một con trùng thợ run rẩy cả sợi xúc tu trên trán, giọng nói cũng run cầm cập.
Không dựa vào cơ giáp, không dựa vào vũ khí, chỉ bằng mấy mảnh sắt trông chẳng đáng gì mà đã lấy đi mạng sống của nhiều anh em bọn chúng.
Con người này, không thể giữ lại!
“Phải truyền tin này về chỗ trùng mẹ đại nhân ngay.” Con trùng thợ đỏ kia vẻ mặt đầy nghiêm trọng.
“Nếu không giải quyết cô ta, thì kẻ chết sẽ là chúng ta…”
—
Tứ Đao chờ khoảng sáu phút, cỗ cơ giáp kia vẫn không nhúc nhích, người bên trong cũng không ra ngoài.
“Không lẽ thật sự chết rồi chăng?” Tứ Đao nghĩ vậy, nhảy từ trên cây xuống, tay đưa ra sau lưng rút con dao găm từ thắt lưng, rồi chậm rãi bước về phía cỗ cơ giáp.
Đến trước cơ giáp, hắn trèo lên, cạy cửa khoang, thò đầu vào nhìn thì thấy Tống Vân Diệp đang ngồi trên ghế, mắt dán chặt vào màn hình vòng sao.
Hắn chưa chết!
Sắc mặt Tứ Đao lập tức trầm xuống.
Tống Vân Diệp nghe tiếng động, ngẩng đầu nhìn lên, phát hiện là phó quan của mình.
Anh nở một nụ cười, quan tâm hỏi: “Tứ Đao, cậu không sao chứ?”
“Giờ tộc Trùng nhiều lắm, cậu lái cơ giáp không giỏi lắm, phải cẩn thận đó.”
“Đừng để mấy con trùng thợ đỏ kia nhìn trúng, lưỡi đao trên tay chúng rất sắc, dễ dàng chém vỡ vỏ cơ giáp.”
Nhưng lời quan tâm ấy rơi vào tai Tứ Đao lại hoàn toàn biến chất, hắn cho rằng Tống Vân Diệp đang chê cười tay lái của hắn.
Càng là coi thường hắn.
Trong lòng Tứ Đao lại dâng lên một ngọn lửa vô cớ, nhưng quan trọng nhất bây giờ là dụ người này ra ngoài.
“Tống đại tá, tôi không sao. Sao đại tá lại nằm ở đây thế này? Nhanh ra đi.”
“Lát nữa trùng thợ sẽ kéo đến đây, chúng ta hãy tìm một chỗ an toàn đã.” Tứ Đao vẻ mặt hiền hòa, giọng điệu cũng khá trầm tĩnh. Nhưng tim hắn đập nhanh hơn bình thường rất nhiều, tay chống đỡ cũng run run.
Chỉ cần nghĩ đến lát nữa có thể giết chết kẻ coi thường mình, khinh thường mình, Tứ Đao trong lòng lại vô cùng kích động.
Tống Vân Diệp định mở lời đồng ý, bỗng nhớ lại lời em gái dặn.
Ra khỏi cơ giáp, đứng gần đây chờ em gái tới, chắc không sao nhỉ?
Thấy Tống Vân Diệp chưa đồng ý, Tứ Đao hơi sốt ruột, hắn nói tiếp: “Tống đại tá, nhanh lên, trùng thợ sắp bay tới rồi.”
“Dị năng của tôi cấp thấp, cản không được bao lâu đâu.” Tứ Đao sốt ruột nói. Lần này hắn không lừa Tống Vân Diệp, vì thật sự có rất nhiều trùng thợ đang bay về hướng bọn họ.
Trùng thợ bay rất nhanh, chẳng cần bao lâu sẽ đến nơi.
Tống Vân Diệp vẫn do dự, Tứ Đao tiếp tục ép: “Tống đại tá, nhanh lên, đại tá muốn cả hai chúng ta chết ở đây sao?”
“Da trùng thợ dày như vậy, chúng ta không có vũ khí, cơ giáp lại dùng không được, không chạy thì chỉ có đường chết.” Tứ Đao vừa nói vừa ngẩng đầu nhìn bọn trùng thợ đang bổ nhào xuống ở gần đó.
Lần này hắn thực sự sốt ruột. Hắn còn chưa muốn chết, hắn còn muốn bò lên vị trí cao hơn nữa.
Làm sao hắn có thể chết trên chiến trường với cái danh phó quan bé nhỏ của một vị đại tá được chứ? Vị đại nhân kia đã hứa với hắn. Chỉ cần hắn tìm được cơ hội giết Tống Vân Diệp, hắn sẽ từ phó quan biến thành đại tá, sau này còn là thiếu tướng.
Vì người lính của mình, Tống Vân Diệp cởi dây an toàn, nhanh nhẹn bò ra khỏi khoang cơ giáp.
Ra ngoài, nhìn thấy bọn trùng thợ không xa, anh nghiêm mặt nói: “Đi, chúng ta tìm chỗ trốn đã.”
Nói rồi Tống Vân Diệp lấy từ nhẫn trữ vật ra hai khẩu súng laser mới nhất. Anh vừa xoay người định đưa một khẩu cho Tứ Đao thì chỉ cảm thấy bụng đau nhói.
Tống Vân Diệp cầm khẩu súng laser, gương mặt tuấn tú đầy vẻ kinh ngạc. Anh không thể tin nổi, cúi đầu nhìn vết thương trên bụng mình.
Tứ Đao hai tay siết chặt con dao găm, vẻ mặt hung tợn.
“Tại sao?” Tống Vân Diệp lập tức vứt vũ khí trên tay, giơ tay túm chặt cổ tay Tứ Đao chất vấn.
Tứ Đao dùng sức đâm con dao găm tiếp tục tiến sâu vào bụng anh, trên mặt lộ ra vẻ đắc ý và dữ tợn: “Muốn trách thì chỉ trách mày đã cản đường thăng tiến của người khác.”
“Mày chết chưa hết tội!”
Tống Vân Diệp cảm giác như trời đất sụp đổ. Anh luôn cho rằng Tứ Đao là người mình tin tưởng nhất, không ngờ Tứ Đao lại muốn lấy mạng anh.
“Ai sai mày đến giết tao? Hoắc Uyên à?” Tống Vân Diệp nhanh chóng chấp nhận sự thật. Dù sao lúc đầu cạnh tranh chức đại tá, chỉ có anh và Hoắc Uyên là có hy vọng nhất.
Sau đó quân đoàn trưởng đánh giá hai người một phen rồi chọn anh, Hoắc Uyên bị loại.
“Là hắn.” Tứ Đao nghĩ Tống Vân Diệp sắp chết nên không thèm giấu nữa. “Ai bảo mày là thứ cản đường thế này? Chỉ cần giết mày, hắn sẽ thăng chức, còn tao thì sẽ bò lên cao hơn.”
Nói xong, Tứ Đao rút mạnh, con dao găm rời khỏi bụng Tống Vân Diệp, máu xối xả nhỏ xuống cỗ cơ giáp.
Cỗ cơ giáp trắng muốt bị máu nhuộm đỏ, Tống Vân Diệp mất đi chỗ dựa, ngã gục xuống trên cơ giáp.
Tứ Đao nhìn bộ dạng chật vật của anh, giơ con dao găm trong tay, đắc ý cười: “Mày nên lên đường rồi, Tống đại tá.”
Sau đó, vị trí này sẽ đến lượt hắn ta ngồi.
Tống Dĩ Ninh chạy tới nơi với tốc độ nhanh nhất nhìn thấy cảnh này, sát khí không kìm được nữa, trực tiếp bùng nổ toàn phần.
Cô giơ tay lên, một mảnh sắt phóng ra, xuyên qua đám trùng thợ đỏ dày đặc, chém đứt phăng cánh tay đang cầm dao găm của Tứ Đao.
Cơn đau khiến Tứ Đao phát ra một tiếng hét the thé. Hắn trợn to hai mắt nhìn cánh tay mình, miệng gào lên: “A a a, tay tôi, tay tôi——”
Tống Dĩ Ninh lập tức lao xuống, tiện tay xử lý đám trùng thợ cản đường, chạy tới trước mặt anh trai. Nhìn vết thương trên bụng anh, cô nhất thời luống cuống.
“Anh!”
Tống Dĩ Ninh đứng nguyên tại chỗ, tay chân luống cuống không biết phải làm gì. Cô lục khắp nhẫn trữ vật nhưng không mang theo dung dịch hồi phục.
“Anh, anh có mang dung dịch hồi phục không?” Tống Dĩ Ninh vội hỏi. Cô thực sự sợ chậm một bước là anh trai chết mất.
Lượng máu mất đi quá lớn, nếu không mau chữa trị, sẽ chết vì mất máu mất.
May là Tống Vân Diệp móc ra một chai dung dịch hồi phục đưa cho cô rồi mới ngất hẳn đi.
Đút cho anh trai uống dung dịch hồi phục xong, Tống Dĩ Ninh mới yên tâm.
“Anh, em sẽ khiến hắn sống không bằng chết.” Tống Dĩ Ninh nhìn vết thương trên bụng anh đang dần lành lại, giọng nói trở nên lạnh lẽo.
