Chương 8: Đại phản diện Thẩm Ngôn
Vân Dã đứng bên cạnh, nhìn bộ dạng của gã, khẽ cau mày.
Người này sẽ không phải thẹn quá hóa giận, định hại người đấy chứ?
Nghĩ vậy, Vân Dã lập tức cảnh giác.
Cậu đã bắt đầu cân nhắc có nên bỏ chút tinh tệ thuê vài vệ sĩ hay không.
Dù sao, mạng sống vẫn là quan trọng nhất.
Vân Dã kéo cô ấy vào góc, sau khi nói ra suy nghĩ của mình, đã thành công khiến Tống Dĩ Ninh vốn đang lạnh mặt bật ra một nụ cười.
Người này cũng tốt bụng thật nhỉ.
“Gã nói không sai, tôi đúng là gian lận.” Tống Dĩ Ninh vừa mở miệng đã ném một quả bom tấn vào Vân Dã.
Điều này khiến Vân Dã vô cùng chấn động. Cậu giơ tay chỉ vào Tống Dĩ Ninh, nói năng lắp bắp:
“Cậu… cậu… cậu thật sự gian lận à?”
Khi nói đến hai chữ “gian lận”, giọng cậu cố hạ cực thấp, trên mặt đầy vẻ kinh ngạc và khó tin.
“Ừ.” Tống Dĩ Ninh thản nhiên gật đầu.
Chỉ cần thắng, thủ đoạn có quang minh chính đại hay không cũng chẳng sao.
Đó là điều người chỉ huy căn cứ dạy cô, Tống Dĩ Ninh luôn khắc ghi trong lòng.
Vân Dã chợt tò mò không biết cô gian lận bằng cách nào, liền ghé sát lại thì thầm hỏi: “Cậu đã giở trò gì trên cơ giáp của gã vậy?”
“Tôi giở trò trên đạn pháo.” Tống Dĩ Ninh nghiêm túc trả lời.
“Hả?” Vân Dã lúc này hơi mơ hồ: đạn đã bắn ra hết rồi, còn có thể giở trò trên đó sao?
Lần này Vân Dã càng mặc kệ chuyện làm thế đúng hay sai, ghé sát hơn nữa hỏi: “Cậu làm thế nào vậy?”
“Dị năng của tôi là hệ Kim.”
Một câu nói khiến Vân Dã hiểu ra ý nghĩa.
Vân Dã càng thêm hâm mộ.
“Vừa nãy nhóm bọn họ mở một ván cược, tớ đặt cược cậu thắng. Thế là thắng được vài chục nghìn tinh tệ. Tối nay tớ mời cậu đi ăn thịnh soạn nhé.” Vân Dã cười tít mắt nói.
Kiếm được tinh tệ khiến cậu vui sướng vô cùng.
“Được.”
Cả buổi chiều, mọi người đều học cách sử dụng cơ giáp để chiến đấu.
Mãi đến khi tan học, hai người trả cơ giáp rồi lao ra khỏi lớp, khiến ý định kiếm chuyện với họ của Harun đành tắt ngấm.
Vì đang ở hành tinh thủ đô, đường phố bên ngoài vô cùng sầm uất.
Trên trời bay đủ loại phi thuyền, có loại kín hoàn toàn, có loại mui trần; dưới đất còn có những thứ hao hao như xe buýt đang chạy.
Trên đường càng dễ thấy robot quét rác xuất hiện khắp nơi, chỗ nào có rác, chỗ đó có chúng.
Vừa ra ngoài, Tống Dĩ Ninh đã mở to đôi mắt như mắt hạnh nhân.
Cô giống hệt một kẻ nhà quê lên phố, thấy gì cũng vô cùng mới lạ.
“Cậu định đưa tớ đi ăn gì?”
“Lẩu!” Vân Dã đáp, vừa nghĩ đến hương vị đó là đã thèm.
Lẩu thơm phức, cay nồng, ăn một miếng là không dừng lại được.
“Được.” Tống Dĩ Ninh cũng đặc biệt mong chờ món lẩu; cô đã lâu lắm rồi chưa ăn, mùi vị cũng đã quên sạch.
Quán lẩu này nổi tiếng trong giới nhà giàu, người đến ăn hầu hết đều không giàu thì sang.
Phong cách trang trí bên trong cũng vô cùng xa xỉ, lộng lẫy.
Nhìn phong cách bài trí của quán, Tống Dĩ Ninh hiếm khi thấy hết nói nổi.
Chủ quán hẳn là muốn mô phỏng văn minh Tung Của, chỉ tiếc là bắt chước chẳng ra sao.
Hoa văn khắc trên xà ngang trước cửa chẳng đúng chút nào, bên trong lại mang cả phong cách châu Âu vào.
Xung quanh bày biện vài chậu hoa cỏ và dòng nước chảy, tựa như muốn tạo cảm giác thanh nhã.
Nhìn vào chỉ thấy vô cùng chắp vá, rời rạc.
Vân Dã là khách quen của quán, nhân viên phục vụ thấy cậu liền lập tức tiến lên dẫn đường.
Ngồi vào chỗ, Vân Dã bắt đầu gọi món.
Tống Dĩ Ninh nhìn thực đơn, thấy mức giá mà hít vào một ngụm khí lạnh.
Đắt đến vậy sao?
Một bữa chẳng phải đến mấy chục nghìn tinh tệ hay sao?
Ồ, quên mất hôm nay là Vân đại gia mời khách, chả thiếu tiền.
Nghĩ vậy, trong lòng Tống Dĩ Ninh mới có thể chấp nhận.
Gọi món xong, Vân Dã nhìn Tống Dĩ Ninh hỏi: “Cậu muốn ăn gì thì cứ bảo nhân viên, không cần khách sáo với tớ đâu.”
“Được.”
Cuối cùng Tống Dĩ Ninh gọi thêm mấy món thịt và hải sản cô thích.
Trong lúc chờ món ăn được dọn lên, robot mang đến cho họ trái cây, đồ ăn vặt và nước uống.
Nhìn đĩa trái cây vàng óng, Tống Dĩ Ninh cầm một miếng ăn thử – rất chua.
“Chua quá…” Tống Dĩ Ninh nhăn mặt như khổ qua.
“Ha ha ha, đây là quả chua chua. Lát nữa ăn ngán, ngậm một miếng là hết ngán ngay.” Vân Dã thấy bộ dạng cô, không nhịn được bật cười thành tiếng.
“Cậu thấy phong cách trang trí của quán này thế nào?” Tống Dĩ Ninh ngậm quả chua chua, buồn chán hỏi.
“Cũng tốt đấy chứ.”
Trong thời buổi mọi thứ đều theo phong cách kim loại, quán này bất luận là bài trí hay thẩm mỹ đều khiến nhiều người phải sáng mắt.
Đó cũng là một trong những lý do khiến quán đông khách đến vậy.
“Thật ra có thể trang trí đẹp hơn nữa.” Tống Dĩ Ninh thuận miệng nói một câu, rồi bổ sung: “Để lát nữa về, tớ vẽ cho cậu một bản thiết kế, cậu sẽ hiểu ngay.”
“Được.” Vân Dã đáp, rồi nghĩ một chút rồi hỏi: “Cậu có kết bạn với tớ chưa?”
Hình như là chưa…
Nguyên chủ ngày trước ở trong lớp rất trầm lặng, ngày nào cũng chỉ nghĩ cách theo đuổi Lục Hằng.
“Trời, ngồi cạnh nhau lâu thế mà chưa hề kết bạn.” Vân Dã kinh ngạc.
Hai người thao tác một hồi rồi mới kết bạn với nhau.
Cũng vừa lúc này, nhân viên phục vụ bưng món lên.
Nhìn rõ gương mặt nam sinh đang đứng trước mặt họ, Tống Dĩ Ninh khựng lại – chính là kẻ phản diện lớn nhất trong sách.
Nhà họ Tống của họ chỉ là boss nhỏ cho nam nữ chính cày kinh nghiệm ở nửa đầu, còn vị đang đứng trước mặt họ lúc này mới là phản diện lớn cuối cùng.
Thân thế vừa bi thảm vừa đầy máu chó. Hắn lẽ ra phải là hoàng tử thứ hai trong hoàng thất đế quốc.
Nhưng người nữ hầu chăm sóc hắn nổi lòng độc ác, đổi con trai mình với hoàng tử thứ hai.
Một cuộc đời đáng lẽ vinh hoa phú quý, được người kính trọng, cứ thế biến mất.
Nữ hầu còn bán hắn cho một nhà dân thường.
Kẻ phản diện này hồi bé bị ngược đãi, lớn thêm chút lại bị bắt nạt, giờ đây thi đậu Học viện Quân sự Đệ nhất Đế quốc thì bị hoàng tử giả chèn ép.
Sau này có người phát hiện hắn mới là hoàng tử thứ hai thật, nên đón hắn về hoàng cung. Nhưng quốc vương và vương hậu đều chê hắn thô lỗ, ngay cả anh em ruột cũng công khai lẫn ngầm ghét bỏ hắn.
Tên hoàng tử giả kia không bị đuổi đi, còn trơ trẽn ở lại.
Một kẻ phản diện chưa từng cảm nhận dù chỉ một chút hạnh phúc, dưới sự chế giễu và chà đạp hết lần này đến lần khác, tia hy vọng cuối cùng trong hắn cũng tan biến.
Vậy nên hắn quyết định trả thù tất cả.
Hắn giết sạch hoàng thất trước, sau đó hành hạ cha mẹ nuôi và em gái nuôi từng ngược đãi hắn đến chết từ từ.
Kẻ nữ hầu và tên hoàng tử giả đã hại hắn ra nông nỗi này cũng bị hắn giày vò đến chết.
Hắn khống chế cả đế quốc, lại còn mặc cho tộc Trùng tràn vào tàn sát dân chúng bừa bãi.
Chỉ vì sau khi chuyện hoàng tử thật giả bị phanh phui, cư dân mạng trên Tinh Võng không ngừng mắng hắn.
Kết cục của hắn cũng khá thảm: bị nam nữ chính giết chết, ngai vàng đế quốc cũng để nam chính ngồi.
Nhà họ Tống, Vân Dã, và tên phản diện trước mặt này, tất cả đều là bàn đạp để nam nữ chính cày kinh nghiệm và lên ngôi vương.
Tống Dĩ Ninh nghĩ một lát rồi lên tiếng: “Cậu tên là Thẩm Ngôn, phải không?”
