Chương 87: Khớp rồi
“Đây là buổi họp mặt gia đình, người ngoài đến đây làm gì?” Chúc Uyên nhíu mày hỏi. Huống hồ kẻ này còn là người luôn tìm cơ hội giết em trai mình.
Cậu thật không hiểu cha đang làm gì nữa.
Chúc Thịnh lúc này cũng theo lời anh trai: “Chính vậy, mà hắn còn muốn giết con nữa.”
Nghe hai người nói xong, Chúc Tu dán ánh mắt vào Chúc Thịnh rồi hỏi: “Con xác định nó muốn giết con?”
“Chẳng phải vở kịch này do chính con tự dàn dựng sao?”
Bị Chúc Tu nói toạc ra như vậy, sắc mặt Chúc Thịnh trong chớp mắt trắng bệch, lắp bắp không biết nói gì.
Chúc Uyên nhíu mày, nhìn cha không nhịn được hỏi: “Tự dàn dựng là sao ạ?”
“Em con đang nằm viện rồi. Bác sĩ nói vết thương suýt trúng tim, nếu lệch đi chút nữa thì chúng ta không gặp lại được nó nữa.”
Du Vãn ngồi bên cạnh nghe vậy, nhíu mày, ánh mắt đánh giá Thẩm Ngôn một lượt.
Là người mẹ hết mực bảo vệ con, lúc này cảm tình của bà với Thẩm Ngôn tụt dốc không phanh. Kẻ nào làm hại người nhà bà, bà đều chẳng cho sắc mặt tốt.
Có anh trai đứng ra chống đỡ, Chúc Thịnh chỉ biết gật đầu lia lịa: “Đúng đấy ạ. Cha nhất định phải nghiêm trị hắn, tuyệt đối không thể để hắn chạy thoát.”
Chúc Tu nhìn hai người, chỉ khẽ giơ tay. Hạ Huyền đứng sau lập tức lấy chứng cứ bày ra trước mặt hai người.
Trong video, Thẩm Ngôn bị hắn gọi đến nói chuyện. Ở một góc khuất, Chúc Thịnh nhìn người trước mặt, khóe miệng nở nụ cười đắc ý.
“Đã không chết trong miệng tộc Trùng, vậy để ta kiếm cớ giết ngươi.”
Chúc Thịnh nói câu này với vẻ cực kỳ đắc ý, rồi rút ra một con dao găm.
Còn Thẩm Ngôn không nói một lời, ngược lại thấy hắn rút vũ khí thì lùi lại một bước.
“Ngươi muốn làm gì?”
“Trước mặt nhiều người như vậy mà muốn giết ta à?” Thẩm Ngôn bày tư thế chiến đấu, nếu đánh không lại thì tùy lúc dùng dị năng truyền tống chạy thoát.
Nhưng Chúc Thịnh không tấn công như cậu tưởng, ngược lại đưa tay tự đâm mình một nhát.
Nhát dao này vừa khéo tránh được chỗ hiểm. Ngã xuống đất, hắn lập tức hô to: “Người đâu! Có kẻ muốn ám sát ta!”
“Cứu mạng!”
“Có người muốn giết ta!”
Thẩm Ngôn đứng bên cạnh nhìn cảnh này, cả người ngây ra tại chỗ. Đến khi cậu kịp phản ứng thì robot tuần tra đã đè cậu xuống đất, coi cậu như tội phạm.
Trong video còn có giọng nói vang dội của Vân Dã.
“Thẩm Ngôn bị oan! Trong này nhất định có hiểu lầm gì đó!”
“Chắc chắn có hiểu lầm! Thẩm Ngôn không có lý do gì để ám sát Nhị hoàng tử cả, các người mau thả người!”
Đang lúc cậu ấy cãi hộ cho Thẩm Ngôn, người hầu gái bên cạnh Nhị hoàng tử xông ra, giơ tay tát thẳng một cái vào Vân Dã.
Tiếng tát vang lên giòn tan, má Vân Dã đã sưng đỏ.
“Hắn giữa phố giết Nhị hoàng tử, chuyện này đã như đinh đóng cột, mày gào cái gì ở đây?” Hồ Trân chỉ thẳng vào mặt Vân Dã chất vấn. Hỏi xong, bà ta còn gán cho cậu một tội danh: “Hay là mày là đồng bọn của hắn?”
Video kết thúc, tất cả mọi người có mặt đều không dám tin vào mắt mình.
Chúc Uyên nhìn em trai, vẻ mặt khó hiểu: “Em tại sao lại làm như vậy?”
Chúc Thịnh cúi gằm đầu không nói một lời, nhưng ánh mắt của anh trai và mẹ khiến hắn sợ hãi từ đáy lòng.
Nhưng thứ Thẩm Ngôn để tâm hơn lại là chuyện Vân Dã bị người ta đánh.
Vân Dã vì bênh vực cậu mà bị người phụ nữ đó tát một cái.
Cậu thiếu gia lớn lên trong tình thương, vì Thẩm Ngôn mà bị tát, nhưng lúc đó Thẩm Ngôn đã bị robot tuần tra dẫn đi, hoàn toàn không hay biết chuyện này.
Vân Dã không kể với cậu, mà cậu cũng chưa từng than phiền với Vân Dã.
“Người phụ nữ trong video đâu rồi?” Thẩm Ngôn trực tiếp lên tiếng. Sắc mặt cậu rất khó coi, vì khung hình dừng lại đúng lúc Vân Dã một tay ôm mặt, vẻ mặt ấm ức.
“Đã khống chế rồi.” Chúc Tu đáp. “Ta cho người dẫn tới đây.”
Nói xong, ánh mắt ông chuyển sang Chúc Thịnh, hai mắt híp lại, áp lực toát ra khiến người ta khó thở.
“Chúc Thịnh, lý do con làm vậy là gì?”
Bị gọi tên, Chúc Thịnh cúi đầu, ấp úng nói: “Con thấy cậu ta khó ưa, muốn trả đũa cậu ta.”
Vừa nghe lý do này, Du Vãn lập tức quát.
“Hồ đồ! Con đang hại người đấy, con có biết hay không?”
“Con để một người bạn học vô tội rơi vào tai họa, thậm chí còn đe dọa tính mạng người ta. Mẹ thường dạy con thế nào? Các con là hoàng tử của Đế quốc, không được lấy thân phận của mình ra để gây áp lực, ép buộc người khác.”
“Những chuyện con làm bây giờ, nếu không xử lý khéo, để người ta biết thì con sẽ bị dân chúng mắng cho.”
Nghe lời Du Vãn, Chúc Thịnh cúi đầu, đờ đẫn nói: “Con xin lỗi, con biết sai rồi.”
“Con sẽ không tái phạm nữa.”
Chúc Thịnh cố giữ chặt cái lý do này. Chỉ cần mẹ chấp nhận, chuyện này coi như bỏ qua.
Nghe lời xin lỗi của con, Du Vãn thở dài.
Dù sao cũng là con trai mình. Làm cha làm mẹ, con có gây ra chuyện gì thì cũng phải đứng ra gánh.
Du Vãn nhìn Thẩm Ngôn đang ngồi bên cạnh, rồi đứng dậy cúi đầu xin lỗi: “Xin lỗi cháu, con trai ta quá bướng bỉnh, nhưng bản tính nó không xấu. Ở đây ta xin lỗi cháu thay cho nó.”
“Chuyện này là do nhà ta làm sai. Cháu muốn bồi thường thế nào, cứ nói.”
Thẩm Ngôn cầm tách trà uống, phớt lờ lời xin lỗi của Vương hậu.
Một phút sau, Chúc Uyên thấy cậu ta không có ý lên tiếng, nhíu mày, giọng không mấy dễ chịu: “Mẹ tôi đã xin lỗi cậu rồi, cậu còn muốn sao?”
“Cậu muốn bồi thường gì thì cứ mở miệng, bọn tôi sẽ không làm khó cậu.”
Lúc này, người hầu gái kia bị dẫn tới. Thẩm Ngôn vẫn không để ý lời Chúc Uyên, quay sang nhìn Chúc Tu hỏi: “Cô ta tên gì?”
“Hồ Trân.”
“Ừ, khớp rồi.”
Khớp cái gì?
Cậu ta đang nói gì vậy?
Chúc Uyên cau mày chặt hơn, khó chịu vì không hiểu chuyện gì đang xảy ra.
“Hai lần. Nhị hoàng tử đã hãm hại tôi hai lần.” Thẩm Ngôn lúc này lên tiếng, đặt tách trà xuống, đứng dậy đi đến trước mặt Hồ Trân.
“Còn lần nào nữa?” Chúc Tu nhíu mày. Chẳng lẽ bọn chúng không phải lần đầu làm chuyện này?
“Quán ăn bên ngoài trường học.”
Nghe Thẩm Ngôn nhắc vậy, Chúc Tu nhớ ra: “Lần đó, mục tiêu là ngươi?”
“Phải. Đứa con trai ngoan của ngài, vì muốn giết tôi, đã đặc biệt thuê sát thủ chuyên nghiệp đến.”
“Chỉ tiếc là tôi có người bảo vệ, nên chưa chết được.” Thẩm Ngôn nói với giọng đầy mỉa mai.
Cậu đứng trước mặt Hồ Trân, không đợi ai kịp phản ứng, giơ tay tát thẳng hai cái vào mặt người phụ nữ này.
Lực tát rất mạnh. Nếu không có Hạ Huyền đỡ lấy, Hồ Trân sớm đã bị Thẩm Ngôn đánh ngã xuống đất.
Thấy cảnh này, Chúc Thịnh đứng phắt dậy, gầm lên: “Đồ tiện dân! Ngươi đang đánh nữ tỳ hoàng gia của bọn ta!”
