Chương 91: Công bố trước công chúng
Sau khi Thẩm Ngôn rời đi, hoa viên phía sau hoàng cung chìm vào im lặng. Cuối cùng, Chúc Tu đứng dậy khỏi chỗ ngồi, nhìn mọi người rồi nói:
– Chuyện thân phận của Thẩm Ngôn, ta sẽ công bố trước công chúng.
– Vậy còn Nhị đệ thì sao? – Chúc Uyên ôm Chúc Thịnh trong lòng, nhíu mày nhìn phụ hoàng hỏi. – Nó là đứa chúng ta nuôi lớn, phụ hoàng không định giữ nó nữa sao?
– Chúng ta có thể nói với bên ngoài rằng Thẩm Ngôn là hoàng tử thất lạc của hoàng thất, như vậy vừa tốt cho cậu ấy, vừa tốt cho Chúc Thịnh.
Trong lòng Chúc Uyên, đứa em trai mà cậu biết luôn là Chúc Thịnh – đứa bé ngày nào còn lẽo đẽo sau lưng mình, giọng ngọng nghịu gọi mình là ca ca.
Dù Chúc Thịnh không phải em ruột, cậu vẫn cảm thấy mọi thứ thật khó tin.
Có thể nói cậu không muốn chấp nhận sự thật này.
Đứa em nuôi từ nhỏ lại không phải máu mủ, giờ còn bảo cậu lập tức từ bỏ, làm sao cậu làm được.
Chúc Thịnh nghe đại ca nói vậy, liền đưa tay bấu chặt lấy áo Chúc Uyên như đang nắm lấy cọng rơm cứu mạng cuối cùng.
Bây giờ chỉ có đại ca là không bỏ rơi cậu, đồng thời trong lòng cậu hận chết Thẩm Ngôn.
Nếu không phải Thẩm Ngôn, cậu đã không phải đối mặt với tình cảnh khó xử này, cũng không bị phụ hoàng bọn họ vứt bỏ.
Chúc Tu chỉ nhìn cậu một cái thật sâu, rồi chậm rãi lên tiếng hỏi:
– Ngươi nghĩ Thẩm Ngôn sẽ đồng ý sao?
Chúc Uyên không chút suy nghĩ đáp:
– Sao cậu ấy lại không đồng ý? Từ thân phận dân thường trở thành hoàng tộc, khoảng cách này không ai có thể từ chối.
Cho dù thân phận đó không được tốt lắm, Thẩm Ngôn cũng không có lý do gì để từ chối.
Du Vãn lạnh lùng nhìn đứa con trai lớn của mình, vẻ mặt khó coi vô cùng.
– Thẩm Ngôn nhất định sẽ đồng ý. Cậu ấy làm nhiều như vậy chẳng phải là muốn nhận thân thích sao? Chúng ta cho cậu ấy cơ hội này, cậu ấy nhất định sẽ trân trọng. – Chúc Uyên trong lòng cho rằng Thẩm Ngôn làm nhiều như vậy, tất cả chỉ để trở thành Nhị hoàng tử. Bọn họ cho cậu ấy cơ hội, Thẩm Ngôn không có lý do gì để không đồng ý.
– Nhị hoàng tử chỉ có thể là Chúc Thịnh, hơn nữa chuyện này nếu công bố ra ngoài sẽ ảnh hưởng không nhỏ đến thanh danh hoàng thất. – Chúc Uyên vẫn đang khuyên nhủ, cậu cố dùng cách này để phụ hoàng và mẫu hậu đồng ý với suy nghĩ của mình.
Không thể vì một Thẩm Ngôn chỉ có quan hệ huyết thống mà hại Chúc Thịnh.
Trong lúc Chúc Uyên còn đang không ngừng bày mưu tính kế, Du Vãn bước tới, nhìn đứa con trai lớn vẫn đang điên cuồng khuyên can, giơ tay lên hung hăng tát một cái vào mặt cậu.
Bốp——
Tiếng tát vang vọng bên tai mỗi người. Hạ Huyền đứng cách đó không xa chứng kiến cảnh này, không nhịn được mà nuốt nước bọt.
Vương hậu khi tức giận trông cũng đáng sợ thật.
Du Vãn quanh người tỏa ra áp lực đè nén, lạnh mặt nhìn con trai mình, còn Chúc Uyên che nửa bên mặt vẫn chưa hoàn hồn khỏi kinh ngạc.
Chúc Thịnh trợn tròn mắt không dám tin vào cảnh tượng này. Người mẹ luôn dịu dàng hiền hậu lại có thể ra tay đánh người.
– Chúc Uyên, con phải hiểu một điều, trong toàn bộ chuyện này người vô tội nhất là Thẩm Ngôn, còn Chúc Thịnh – nó chẳng hề vô tội chút nào. – Du Vãn lúc này mới chậm rãi lên tiếng. Người đã lâu ngồi ở vị trí cao, lạnh mặt nổi giận trông vẫn rất đáng sợ.
– Bây giờ con còn muốn hy sinh thanh danh của Thẩm Ngôn để bảo toàn cho Chúc Thịnh, đừng có mơ. – Du Vãn lạnh lùng nói. – Con có nghĩ tới, nếu đưa ra tuyên bố theo kiểu đó, người ta sẽ nghĩ gì về Thẩm Ngôn không?
– Con muốn gán chặt cái tội mưu sát Nhị hoàng tử lên đầu nó sao? Hay là con muốn đẩy nó vào chỗ chết?
– Con phải nhớ, nó là em trai ruột của con. Nó được sinh ra từ bụng ta, nó là cốt nhục của ta và phụ hoàng của con.
Chúc Uyên ôm mặt cúi đầu, nghe mẫu hậu nói những lời này, nhất thời không biết phản bác thế nào.
Nhưng cậu và Thẩm Ngôn đây là lần đầu chính thức gặp mặt, dù có quan hệ máu mủ cũng không sâu đậm bằng tình cảm với Chúc Thịnh.
– Mẫu hậu, còn con thì sao! – Chúc Thịnh lúc này giãy giụa đứng dậy từ dưới đất, nhìn Du Vãn chất vấn.
– Nếu công bố ra ngoài, mọi người đều biết con là hoàng tử giả, vậy người đời sẽ nhìn con thế nào?
Rõ ràng cách của đại ca rất tốt, tại sao mẫu hậu lại không đồng ý?
– Mẫu hậu, sao người không nghĩ cho con chút nào? Cứ công bố như vậy, con còn mặt mũi nào gặp người khác? – Chúc Thịnh khóe mắt trào nước mắt, cả người uất ức muốn chết.
– Bây giờ mới biết không có mặt mũi gặp người sao? – Du Vãn chỉ lạnh lùng nhìn cậu. – Vậy lúc trước con làm những chuyện đó sao không nghĩ đến hậu quả?
– Lúc con muốn hại chết Thẩm Ngôn, sao không nghĩ rằng đó là con trai của ta!
Dù Chúc Thịnh chỉ cần nói một lời, dù trong lòng cậu có một chút áy náy với Thẩm Ngôn, Du Vãn cũng sẽ không đối xử với cậu như vậy.
Nhưng Chúc Thịnh đã không làm vậy. Cậu không những không nói, còn giấu kín bí mật này suốt sáu năm, giờ đây lại còn vì để bảo toàn bản thân mà muốn giết Thẩm Ngôn.
Khi làm tất cả những chuyện đó, cậu đâu có nghĩ rằng Thẩm Ngôn là đứa con mà bà mười tháng mang nặng.
Chúc Thịnh nghẹn lời, cúi gằm đầu xuống, trong lòng hiểu rõ mình đã làm lạnh lòng mẫu hậu hoàn toàn.
Không còn cách nào, cậu đành quay sang nhìn Chúc Tu, giọng run run lên tiếng:
– Phụ hoàng, có thể đừng công bố không?
– Cứ giữ như bây giờ là được rồi.
Nước mắt lưng tròng, nhìn thế nào cũng giống một đứa trẻ bị oan ức đang làm nũng với cha mẹ.
Nhưng Chúc Tu chỉ nhìn cậu, rồi chậm rãi lên tiếng giáng cho cậu đòn nặng nề nhất:
– Không được. Chuyện đã biết thì không thể giả vờ như không thấy.
– Hơn nữa chúng ta đều nợ Thẩm Ngôn một lời giải thích, đặc biệt là con và Hồ Trân.
Tia hy vọng cuối cùng tan biến, Chúc Thịnh hai chân mềm nhũn, ngã khuỵu xuống đất.
Cậu nằm sấp ở đó vừa khóc vừa cười, cả người có chút điên loạn.
Đã quyết định làm vậy, Chúc Tu cũng không kéo dài như trước nữa.
Sau khi sắp xếp mọi chuyện, chín giờ sáng hôm sau, tài khoản chính thức của hoàng thất đăng một bản tuyên bố.
Những người dậy sớm sau khi đọc xong bản tuyên bố này, ai nấy đều kinh ngạc không thôi.
[Không ngờ hoàng thất cũng xảy ra chuyện như vậy, thật sự khiến người ta khó mà tin nổi.]
[Mấy hôm trước ầm ĩ chuyện Nhị hoàng tử bị ám sát, hóa ra đều là giả. Tất cả là âm mưu do hoàng tử giả cố tình dựng lên để ngồi vững vị trí của mình.]
[Không ngờ tôi lại được chứng kiến cốt truyện máu chó đến vậy.]
[Hoàng tử thật đáng thương quá, vô duyên vô cớ bị người ta nhắm vào như thế.]
[Còn chuyện lan truyền trên mạng rằng hoàng tử thật đối xử tệ với cha mẹ nuôi và con gái nuôi, còn cuỗm hết tinh tệ trong nhà chạy lên Thủ Đô Tinh học đại học, rốt cuộc là thật hay giả?]
[Ơ, không phải nói là anh ta không khống chế được cảm xúc, thường xuyên đánh đập mẹ nuôi sao?]
Vân Dã ngồi ở bàn cuối cùng phía sau, gần cửa sau lớp học, nhìn tin tức trên mạng, vẻ mặt kinh ngạc và không dám tin mãi không nguôi.
– Vậy thân phận thật của Thẩm Ngôn là Nhị hoàng tử của hoàng gia?
Vân Dã đưa tay nắm lấy cánh tay Tống Dĩ Ninh, giọng nói có chút lơ lửng.
– Ừ. – Tống Dĩ Ninh chống cằm nghe giảng, thôi được, thật ra cũng chẳng nghe hiểu được bao nhiêu.
