Chương 11: Chiếc xe đạp 28 đại cương đầu tiên của Trương Kim Lâm
Việc xây dựng chuồng heo của Trương Kim Lâm cuối cùng cũng xong, dù quá trình có chút trắc trở.
Trương Kim Hải cùng Trương Kim Lâm đi bộ ba mươi dặm đến huyện thành để mua phương tiện vận chuyển – xe đạp. Ở huyện Thanh Y có ba cửa hàng bán xe đạp.
Đầu tiên là cửa hàng xe đạp hiệu Phi Cáp ở phố Đông.
Trương Kim Lâm nhìn những chiếc xe đạp Phi Cáp mới tinh trong cửa hàng, trong lòng vô cùng phấn khích. Anh bước tới, vừa vuốt ve chiếc xe mới vừa hỏi giá, chất lượng và chế độ bảo hành.
Ông chủ cửa hàng giới thiệu mẫu xe 26 mới bán chạy nhất, chất lượng tốt nhất của Phi Cáp. Giá bán lên tới 180 tệ một chiếc.
Trương Kim Hải kéo người anh chưa từng thấy nhiều thứ trên đời của mình đến cửa hàng xe đạp hiệu Phượng Hoàng ở cổng Tây.
Cửa hàng này có xe Phượng Hoàng mới loại 26 và 24, hình phượng hoàng trên thân xe khiến Trương Kim Lâm mê mẩn. Giá cao hơn một chút, 190 tệ một chiếc.
Cửa hàng cuối cùng nằm ở phố Nam, cửa hàng xe đạp hiệu Vĩnh Cửu.
Ông chủ cửa hàng đầy tự tin giới thiệu: “Vĩnh Cửu là đại diện thời thượng của giới xe đạp, đã thiết kế và sản xuất ra chiếc xe 28 inch tiêu chuẩn đầu tiên trong nước.
Chúng tôi thường gọi nó là 28 đại cương, là chiếc ‘xe đạp chở hàng’ ăn sâu vào lòng người nhất.”
Trương Kim Lâm sờ vào chiếc xe đạp 28 đại cương tiên tiến nhất này. Trong lòng anh thầm mừng vì đã theo em tư đi thêm mấy cửa hàng. Cứ như thể chiếc xe này được đóng riêng cho anh vậy.
Dù là ngoại hình, khả năng chở hàng hay mức độ công nhận thương hiệu này của mọi người, tất cả đều khiến người ta vô cùng hài lòng.
Trương Kim Hải vỗ nhẹ tay lái chiếc xe mới hỏi: “Ông chủ, chiếc 28 đại cương này bao nhiêu tiền?”
Ông chủ cửa hàng thấy hai anh em đều rất thích chiếc xe này, không khỏi nảy sinh ý muốn kiếm thêm chút tiền: “Xe 26 của họ còn bán 200 tệ một chiếc.
Mẫu xe chở hàng mới này của tôi bán 250 thôi.”
Trương Kim Lâm cố nhịn không bật cười tại chỗ, mặt đỏ bừng hỏi: “Không đúng đâu ông chủ?
Một thương hiệu xe đạp lớn như vậy, sao có thể định giá 250 được chứ?”
Ông chủ cửa hàng nhận ra con số này nói ra không ổn, mặt lộ vẻ ngượng ngùng.
Trương Kim Hải không cười nhạo ông ta mà thành tâm nói chuyện: “Ông chủ, không giấu gì ông. Hai anh em chúng tôi đã xem cả ba cửa hàng bán xe đạp trong huyện thành rồi. Ông là cửa hàng cuối cùng.
Nói thật thì chiếc 28 đại cương của ông có lớn hơn xe 26 một chút, khả năng chở hàng cũng mạnh hơn. Nhưng nhược điểm là nó to hơn, cồng kềnh hơn, dùng không được nhẹ nhàng.
Nếu giá chênh lệch không nhiều thì chúng tôi vẫn sẵn lòng cân nhắc mua xe của ông.
Còn nếu giá chênh quá lớn, có lẽ chúng tôi chỉ còn cách chọn thương hiệu khác.”
Ông chủ cửa hàng giơ ngón tay cái khen: “Cậu em phân tích rất có lý. Đã vậy thì cả ba cửa hàng các cậu đều xem hết rồi.
Tôi thấy các cậu cũng là người thật lòng muốn mua xe đạp. Tôi hét giá, cậu trả giá, vậy cậu thấy bao nhiêu thì hợp lý?”
Trương Kim Hải nở nụ cười hài lòng, xem ra ông chủ này vẫn hiểu chuyện: “180 tệ một chiếc. Bán không?”
Ông chủ cửa hàng cười nói: “Cậu em, giá cậu trả thấp quá rồi. Không kiếm được tiền, còn lỗ vốn nữa. Thêm chút đi.”
Trương Kim Hải biết người bán không thể nào đồng ý ngay với giá mình trả: “Nhà tôi có bốn anh em, hôm nay anh cả đến mua xe.
Nếu chiếc xe này bền, thật sự tốt thì sau này ít nhất chúng tôi còn mua thêm ba chiếc nữa. Ông cũng có thể bán nhiều lãi mỏng mà.
Đúng không?”
Ông chủ cửa hàng tỏ ra cũng dứt khoát: “Cho dù các cậu mua ngay ba chiếc, tôi cũng chưa từng bán mẫu xe này với giá 180 tệ.
Thế này đi, cậu thêm 10 tệ.
190 tệ, chốt luôn, sau này nhà các cậu mua xe đạp thì đến chỗ tôi.
Đừng chạy khắp nơi mất thời gian nữa.”
Cuối cùng, chiếc xe đạp Vĩnh Cửu 28 đại cương được mua với giá 190 tệ.
Trương Kim Lâm hớn hở đẩy xe đạp trên đường về nhà, Trương Kim Hải vui vẻ đi theo sau.
Trên phố khá đông người, thỉnh thoảng phải bấm chuông nhắc người phía trước nhường đường.
Tiếng ‘kính coong’ phát ra từ chuông xe đạp khiến lòng người sảng khoái.
Ra khỏi huyện thành, Trương Kim Hải không chờ được nữa liền ngồi lên yên sau xe đạp, tận hưởng khoảng thời gian đẹp đẽ khi anh cả Trương Kim Lâm đẩy xe chở mình về.
Vừa đến đầu làng đã thu hút ánh mắt ghen tị của mọi người. Thím nhà họ Lý hỏi mua xe đạp mới rồi à? Ông lão nhà họ Vương khen Trương Kim Lâm thông minh giỏi giang, đã mua được xe đạp rồi.
……
Chiếc xe đạp 28 đại cương này khiến Trương Kim Lâm nổi tiếng một phen trong làng.
Nhưng dù sao Trương Kim Lâm cũng chưa từng đi xe đạp, còn phải tìm người quen dạy anh cách đi mới được.
Trương Kim Hải cùng Trương Kim Lâm vào vườn trúc chặt mấy cây trúc về.
Mất hai ngày mới loay hoay đan được hai chiếc sọt trúc khá to và xấu.
Dùng dây trúc buộc chắc vào hai bên yên sau xe đạp để làm vật chứa đồ.
Trương Kim Lâm nhờ chiếc xe đạp này, mỗi khi đến phiên chợ lại ra chợ huyện mua heo con về nuôi trong chuồng heo mới xây.
Trương Kim Hải thì đến công trường xây dựng nhà máy thức ăn chăn nuôi của Trương Kim Thành để xem xét.
Nhà máy thức ăn chăn nuôi này rộng khoảng 400 mét vuông, vừa xây xong nhà xưởng thì vốn của Trương Kim Thành đã dùng hết.
Trương Kim Hải đưa ra ý kiến là đi vay. Trương Kim Thành thì lo sau này không trả nổi nên không dám vay.
Trương Kim Hải nhìn bằng con mắt của kiếp trước, thời điểm hiện tại vay tiền là vô cùng có lợi. Anh ra sức khuyên Trương Kim Thành đi vay để phát triển nhà máy thức ăn chăn nuôi của mình.
Hai người đến quầy tín dụng nông thôn ở chợ huyện: “Làm phiền hỏi một chút, chúng tôi muốn vay tiền thì làm thế nào?”
Nhân viên: “Đây có một tờ đơn đăng ký vay. Điền vào là được.”
Trương Kim Thành chưa học hết cấp hai, nhìn bảng biểu của tín dụng thấy hoa mắt, đưa cho Trương Kim Hải: “Em điền giúp anh đi.”
Trương Kim Hải nhận tờ đơn, liếc nhanh rồi hỏi: “Bây giờ vay tiền nhất định phải có chứng minh nhân dân à?
Chứng minh nhân dân của tôi và anh tôi còn chưa bắt đầu làm nữa.”
Nhân viên giải thích rằng trong thời gian đầu mới yêu cầu làm chứng minh nhân dân, rất nhiều người chưa có. Có thể đến chỗ bí thư đại đội xin một giấy chứng nhận hộ khẩu là được.
Lại mất mấy tiếng đồng hồ đi tìm bí thư đại đội xin giấy chứng nhận hộ khẩu. Buổi chiều hai anh em lại đến tín dụng nông thôn làm thủ tục vay.
Nhân viên tín dụng nông thôn: “Vay bao nhiêu?
Mục đích là gì?
Dự định bao lâu trả?”
Trương Kim Hải giúp Trương Kim Thành trả lời: “Dự định vay 2000 tệ.
Để mua máy móc thiết bị cho nhà máy thức ăn chăn nuôi.
Dự định kiếm được tiền rồi sẽ trả.”
Nhân viên tín dụng nông thôn gảy bàn tính hạt gỗ đen trong tay: “Nhà máy thức ăn chăn nuôi của anh quy mô thế nào?”
Trương Kim Hải thay Trương Kim Lâm trả lời: “Nhà máy nhỏ, tạm thời dự định duy trì lượng thức ăn cho 2000 con heo.”
Nhân viên tín dụng nông thôn gảy bàn tính hạt gỗ đen lách cách tính toán: “Tôi tính rồi. Chỉ riêng máy móc thiết bị đã tốn hơn 1000 tệ. Anh vay thêm chút nữa đi, đảm bảo có tiền mua nguyên liệu kịp thời.
Không thể để các anh làm công trình dở dang được.”
Trương Kim Hải biết thời này vay tiền là như vậy, khá là chu đáo, cảm kích nói: “Được, vậy vay 4000 tệ.”
Nhân viên cười nói: “Anh cứ yên tâm mà vay 5000 tệ đi.
Nếu đến hạn mà không có tiền trả thì có thể chỉ trả lãi thôi.
Một năm lãi chỉ 200 tệ.”
Trương Kim Hải biết thời này ngân hàng mong muốn cho dân vay tiền để mọi người nỗ lực phát triển kinh tế: “Được, theo như anh nói, vay 5000 tệ.”
Khi ký tên, tay Trương Kim Thành run lẩy bẩy, lo sau này nếu không trả được tiền vay của tín dụng thì sẽ rắc rối.
Không biết hậu quả cụ thể ra sao nên càng lo lắng và sợ hãi.
Nhân viên tín dụng lại bảo Trương Kim Hải ký tên làm người bảo lãnh trên danh nghĩa.
