Chương 22: Chẳng có chút ăn ý nào
Mọi người nghe Lưu phụ nói vậy thì nhìn nhau.
Trương Kim Hải bình tĩnh phân tích giúp Lưu phụ. Mười tám năm trôi qua, bao nhiêu chuyện đã đổi thay, cảnh còn người mất. Nếu muốn ra ngoài tìm người, chắc chắn phải tốn tiền, tốn thời gian.
Hiện tại ngoài thời gian ra thì nào có tiền. Chi bằng trước tiên lo cho cuộc sống trước mắt cho tốt, trong quá trình đó, khi đã có thực lực kinh tế rồi hẵng ra ngoài tìm người, như vậy thực tế hơn nhiều.
Bên Trương Kim Lâm hiện nuôi heo ngày càng nhiều, có thể cân nhắc qua đó giúp nuôi heo cho tốt, tiền tự nhiên sẽ có.
Nhiều chuyện tự khắc sẽ được giải quyết.
……
Lưu phụ nghĩ lại cũng thấy đúng, nghe theo lời khuyên của Trương Kim Hải. Ông sắp xếp Lưu Mai về nhà họ Trương trước, giúp Trương Kim Lâm nuôi heo và mở rộng nhà cửa.
Đợi mọi việc thu xếp ổn thỏa, nhà họ Lưu sẽ dọn cả nhà đến sau khi đám cưới của người trẻ tuổi được tổ chức, ra sức phát triển nghề nuôi heo.
……
Trương Kim Hải được Trương Kim Lâm chở bằng xe đạp về trường trung học Thanh Y.
Thầy chủ nhiệm Tằng Kiện Khang lập tức tìm đến phòng ký túc xá: “Trương Kim Hải, em cũng tự do quá rồi đấy.
Đi đâu cũng không xin phép.”
Trương Kim Hải cười hì hì: “Xin lỗi thầy Tằng. Chủ yếu là anh cả em nói mời em ăn một bữa cơm, em tưởng là ăn xong có thể về trường ngay, nên không nói với thầy.
Ai ngờ anh ấy lại kéo em về quê thăm bố vợ.
Thế là thời gian bị trễ, không xin phép được.”
Tằng Kiện Khang cười: “Lần sau không được tái phạm nhé.
Em đúng là vô tổ chức vô kỷ luật.
Nếu không phải vì thành tích học tập của em tốt, chắc trường đã đuổi học em cả trăm lần rồi.”
Sau khi thầy chủ nhiệm đi khỏi, phòng ký túc xá số 1 liền rôm rả.
Anh cả Cố Hồng hỏi: “Cậu đấy, bịa lý do cũng không biết bịa.
Nói ra ai mà tin.
Cậu bảo đi thăm bố vợ của anh cả cậu à?”
Trương Kim Hải buột miệng: “Bố vợ anh cả sinh…” Lời đến miệng thấy không ổn, vội vàng nuốt trở lại.
Anh hai Trần Kiệt nghi ngờ: “Bố vợ anh cả cậu bao nhiêu tuổi rồi mà còn sinh thêm một đứa nữa?”
Trương Kim Hải biết chuyện này khó giải thích, thuận miệng nói: “Cậu đoán đúng rồi, bố vợ anh cả lại sinh thêm một thằng con trai, vui quá nên mời khách.
Yêu cầu họ hàng đều phải đến đủ.”
Anh tư Lưu Cường: “Nghe anh ba nói là biết toàn chuyện bịa. Bố vợ anh cả cậu bao nhiêu tuổi rồi, trả lời thẳng đi.”
……
Đêm đó, không có thầy nào đến kiểm tra phòng, mọi người thức khuya tán gẫu vui vẻ, không dừng lại được.
Sáng hôm sau dậy, tám người có sáu người thành gấu trúc, mắt thâm quầng như gấu.
Trương Kim Hải vẫn luôn học và thi ở phòng học riêng, đã lâu không đến lớp 10A3.
Không ngờ lại nhận được mẩu giấy do Ngô Hạnh, cô bạn ngồi bàn trên, chuyển tới. Quan trọng là mẩu giấy này lại được Cố Hồng lợi dụng lúc ăn trưa để chuyển giúp.
Cố Hồng rất không tử tế, lớn tiếng đọc trong phòng ký túc xá: “Bạn Trương Kim Hải: Xin hỏi dạo này cậu chết ở đâu rồi?
Tớ có vấn đề muốn hỏi cậu.
Đọc thư xong thì tự giác đến lớp vào tiết tự học.”
Trương Kim Hải mắng: “Anh cả, đừng có đọc bậy bạ. Mau đưa em xem.”
Một tay giật lấy từ tay Cố Hồng, đáng tiếc chỉ giật được một nửa.
Chỉ nhìn nửa mẩu giấy đó cũng đủ biết, chắc chắn không phải nội dung như Cố Hồng đọc.
Trương Kim Hải từ phía sau ôm lấy Cố Hồng định cướp. Cố Hồng đúng là nhiều trò xấu.
Ném mẩu giấy lên không trung còn thêm một câu: “Đừng để nó cướp được.”
Trương Kim Hải phải mất hơn hai mươi phút mới cướp được mẩu giấy.
Ghép lại xem, thì ra viết là: “Trương Kim Hải:
Sáng mai đến lớp, tớ có vấn đề muốn hỏi.
Ngô Hạnh.”
Trương Kim Hải bắt được Cố Hồng liền đánh vào mông: “Cho anh bịa này.”
……
Đã lâu không đến lớp học tiết tự học buổi sáng, Trương Kim Hải xuất hiện khiến các bạn kinh ngạc.
“Kim Hải, cơn gió nào thổi cậu đến đây thế?”
“Ơ, đây không phải Kim Hải sao?”
“Sao, phòng học riêng không thoải mái à? Hay đổi cho tớ dùng thử?”
……
Dưới màn chào đón đặc biệt của các bạn, Trương Kim Hải chậm rãi đi về chỗ ngồi của mình.
Ngô Hạnh quay người nhìn Trương Kim Hải một cái: “Thế nào?”
Trương Kim Hải không hiểu: “Cái gì thế nào?”
Ngô Hạnh phàn nàn: “Khả năng hiểu ngầm kém quá.
Chẳng có chút ăn ý nào.
Đương nhiên là hỏi cậu ở phòng học riêng thế nào rồi.”
Trương Kim Hải cười: “Dù sao phòng đó cũng khá rộng, cậu có muốn đến trải nghiệm thử không?”
Ngô Hạnh xấu hổ: “Xì, tớ mới không đi. Không thèm.”
Trương Kim Hải hỏi: “Cậu đừng nhờ cái tên Cố Hồng xấu xa đó chuyển giấy nữa được không.
Hôm qua tớ cướp mẩu giấy đó mệt muốn chết.”
Đôi mắt to của Ngô Hạnh chớp hai cái: “Vậy nhờ ai chuyển?”
Trương Kim Hải cười: “Nhờ đại một ai cũng tốt hơn cái anh cả xấu tính đó.”
Đôi mắt to của Ngô Hạnh lại chớp mấy cái, nghi ngờ: “Thật à?
Cậu chắc không biết, hiện tại tám người trong phòng ký túc xá của cậu.
Đã có sáu người có bạn gái rồi.
Trong đó Cố Hồng chính là người không có bạn gái.”
Trương Kim Hải cười ngượng: “Tớ đúng là ít thấy chuyện lạ.
Cậu tìm tớ rốt cuộc có chuyện gì?”
Trên mặt Ngô Hạnh thoáng ửng hồng, hơi nóng: “Có chuyện gì được chứ?
Không có chuyện thì không được tìm cậu à?”
Trương Kim Hải đành nói: “Ôi, tớ bận lắm.
Tớ phải đi học đây.”
……
Chiều thứ sáu, Trương Kim Hải đi bộ về nhà.
Vừa đến đầu làng, Triệu Quân đã đón lên: “Anh Hải, về ăn cỗ cưới à?”
Trương Kim Hải cười: “Ăn cỗ cưới gì?”
Triệu Quân: “Đương nhiên là cỗ cưới của anh cả Trương Kim Lâm rồi. Anh không biết à?”
“Ừ, thật sự không biết.
Năm sau em thi cấp ba có chắc không?”
Triệu Quân: “Anh yên tâm, cấp ba thì chắc chắn đỗ.”
“Đi, chúng ta đi đào khoai lang ăn.” Trương Kim Hải không biết sao lại buột ra câu này.
Mặt Triệu Quân trắng bệch, đầu lắc như trống bỏi: “Không đi, không đi. Em phải về nhà.”
Rồi chạy như bay.
Trương Kim Hải nghĩ kỹ, xem ra là di chứng từ lần trước đào khoai lang bị ngã từ vách đá xuống.
Về đến nhà, Trương Kim Lâm liền gọi Trương Kim Hải ra trại nuôi heo.
Mời Trương Kim Hải tham quan nhà mới mở rộng, giống hệt kế hoạch ban đầu.
Còn chỉ vào một chỗ: “Anh còn đào một cái giếng ở đó, lắp một cái máy bơm.
Sau này trại nuôi heo dùng nước sẽ tiện hơn.”
Trương Kim Hải cười: “Cái này tốt đấy.”
Trương Kim Lâm cười ngốc nghếch: “Kim Hải, anh định mai cưới.
Biết em tuần nào cũng về, nên không đến trường thông báo riêng.
Chọn cuối tuần cũng để không ảnh hưởng việc học của em.”
Trương Kim Hải cười: “Anh chọn ngày lành tháng tốt là được.
Dù là ngày nào, em cũng có thể xin phép về trước.”
Trương Kim Lâm mặt tràn đầy hạnh phúc: “Ngày đã định rồi, khách cũng mời rồi.
Không thể đổi nữa.
Sáng mai nhớ dậy sớm.
Đi cùng anh đón dâu.”
Trương Kim Hải đáp: “Được.”
Đám cưới ở nông thôn bên này đơn giản hơn. Thường thì nhà gái mời khách ăn đêm tối hôm trước, nhà trai mời khách ăn trưa đúng ngọ.
Bên Trương Kim Lâm tận dụng tối hôm trước để bàn bạc, sắp xếp đội đón dâu.
