Chương 31: Chút quá khứ không vui vẻ gì
Trương Kim Hải trong phòng thí nghiệm hoàn hảo ở năm 3500, sau khi tiêm xong người máy nano, thầm niệm: "Trở về".
Trong thực tại năm 1984, vị trí đan điền của Trương Kim Hải đau nhói dữ dội.
Viên đạn đã bắn trúng đan điền vô cùng rõ ràng.
Nhìn thấy kẻ xấu đang chạy trốn phía trước, Trương Kim Hải không khỏi giận dữ bốc lên.
Người máy nano nhanh chóng phát huy tác dụng, sửa chữa các cơ quan nội tạng bị đạn bắn hỏng.
Đẩy viên đạn theo đúng đường bay vào thoát ra ngoài hoàn toàn.
Trương Kim Hải đưa tay chụp lấy.
Mẹ kiếp, quả nhiên trong tay là sáu đầu đạn màu vàng.
Không ngờ, thằng khốn này còn là tay súng thần.
Một phát cũng không lệch.
Không thể để hắn chạy thoát thêm nữa!
Trương Kim Hải một ý niệm, giáp thép trong suốt đã khoác lên người.
Mấy bước nhảy đã đến bên cạnh tên mặt méo đầy rỗ hoa.
Một cú đá ngang đẹp mắt đá hắn ngã lăn ra đất.
Chỉ nghe một tiếng thét thảm, rồi "bốp" một tiếng rơi xuống cách đó mười mét.
Trương Kim Hải nhảy theo tới.
Oa, trong đám đông vang lên một tràng kinh hô.
Thì ra cú nhảy này của Trương Kim Hải thật không tầm thường.
Khoảng cách hơn mười mét, nhảy một cái là tới.
Trương Kim Hải đoán hiệu quả tốt như vậy là nhờ năng lực chiến đấu thông thường của giáp thép trong suốt, bèn hô: "Mau mang dây thừng tới."
Cố Hồng cuối cùng cũng làm được chút việc đàng hoàng, nghe tiếng liền mang tới mấy sợi dây thừng tre to dài.
Hai người trói tên mặt méo đầy rỗ hoa lại như đòn bánh chưng.
Trương Kim Hải không ngừng bóc mặt hắn, muốn xem dung mạo thật sự cuối cùng.
Đau đến mức hắn nằm trên đất gào khóc, không ngừng cầu xin: "Đừng bóc nữa, đừng bóc nữa.
Đây đã là mặt người thật rồi."
Trương Kim Hải nhìn kỹ nói: "Thì ra còn là người nước ngoài.
Chả trách động một chút là dùng súng.
Mẹ nó chứ, chẳng biết võ đức gì cả."
"Bốp bốp" một tràng tát tai sảng khoái, hai người mới hả dạ rời đi.
Chuyện ầm ĩ như vậy, tự nhiên có người tới đưa kẻ bị trói này đi.
Trương Kim Hải dùng ý niệm thu giáp thép trong suốt, đi tới trước mặt Ngô Hạnh nhìn.
Ôi chao!
Cô ấy đã ngất xỉu trên đất.
Cúi người đưa tay búng nhẹ lên chóp mũi cô.
Cố Hồng bên cạnh nhỏ giọng trách: "Kim Hải, hành vi của cậu thật chẳng biết thương hoa tiếc ngọc gì cả."
Ngô Hạnh dần tỉnh lại.
Trương Kim Hải hỏi: "Chuyện đã giải quyết xong, có thể về nhà rồi."
Ngô Hạnh hơi lo lắng hỏi: "Thật sao?
Tên mặt méo đầy rỗ hoa đó đâu rồi?"
Trương Kim Hải hơi không vui: "Hai người còn chưa thật sự thành thân đâu.
Đã nhớ nhung hắn như vậy rồi?"
Ngô Hạnh ngồi dậy, phủi bụi trên người, lườm Trương Kim Hải một cái, giận dữ nói: "Chỉ số thông minh bị chó ăn rồi."
Trương Kim Hải cảm thấy bị mắng một trận không đầu không đuôi.
Đứng dậy đi ra ngoài.
Phía sau truyền đến giọng nói không hài hòa: "Con bé này không được đi.
Bố mày đã chữa chết bà lão rồi."
Trương Kim Hải quay người đi trở lại: "Thật không biết kiếp trước nợ nhà họ Ngô các người bao nhiêu thứ."
Ngô Hạnh đang luống cuống tay chân nhìn thấy Trương Kim Hải quay lại, hơi xấu hổ cười khổ: "Mau trả đi."
Trương Kim Hải hỏi người nhà bà lão: "Có phải nếu bà lão không chết thì chuyện này có thể bỏ qua?"
Người nhà bà lão đáp: "Vậy đương nhiên rồi."
Trương Kim Hải đưa tay gạt đám đông vây xem: "Được, để tôi xem."
Cẩn thận bắt mạch bà lão nằm trên đất.
Quả nhiên chưa chết hẳn.
Trương Kim Hải bảo người nhà bệnh nhân đưa bà lão vào nhà chính đặt ngay ngắn.
Đóng cửa lớn nhà chính, viết giấy cam kết, bảo đảm nếu bà lão còn sống thì không được dây dưa với Ngô Hạnh nữa.
Đúng, chính là không dây dưa với Ngô Hạnh.
Còn có dây dưa với Ngô y sinh hay không, đó căn bản không phải chuyện Trương Kim Hải quan tâm.
Xác nhận trong nhà chính không còn ai khác.
Trương Kim Hải mới móc ra một viên Hồi Sinh Đan, bóp miệng bà lão cho uống.
Sắc mặt trắng bệch của bệnh nhân, trong vài phút dần khôi phục thành sắc mặt người bình thường, có chút huyết sắc.
Sau đó một tràng ho dữ dội, nôn ra một cục máu lớn, bò dậy nói: "Ôi chao, thoải mái quá!"
Trương Kim Hải mở cửa lớn nhà chính, bà lão cũng đi theo ra ngoài.
Trong đám đông vây xem vang lên một tràng kinh hô: "Oa, thật sự làm người chết sống lại rồi."
"Thằng nhóc này là thần y à."
"Đúng vậy, giỏi hơn Ngô y sinh nhiều."
"Ghê gớm, lợi hại quá."
Trương Kim Hải nhìn Ngô Hạnh một cái, nghiêng đầu, ý bảo rời đi.
Ngô Hạnh hơi không dám tin vào thực tế trước mắt.
Bệnh nhân bị bố hành nghề y hơn ba mươi năm chữa chết.
Lại thật sự được thiếu niên mười lăm tuổi này cứu sống.
Ngô Hạnh biết việc quan trọng nhất hiện tại là rời khỏi nơi thị phi này.
Lặng lẽ quay người, lặng lẽ rời đi.
Trương Kim Hải và Cố Hồng trong tình huống này, trở thành người bảo vệ hoa đúng nghĩa.
Đi xa một đoạn, đến khi cảm thấy an toàn.
Ngô Hạnh mới quay người đi song song với hai người.
Trong lòng Ngô Hạnh có hơn một vạn câu hỏi, nhất thời không biết bắt đầu từ đâu.
Ngược lại Cố Hồng hào phóng hô lên, phá vỡ bầu không khí: "Hải ca, cậu làm gì bà lão chết đó vậy?
Lại có thể khiến bà ta sống lại."
Trương Kim Hải suy nghĩ một lúc, vẫn thành thật trả lời: "Hồi Sinh Đan."
Vẻ uể oải vừa rồi của Ngô Hạnh đã tiêu tan, hứng thú rất cao: "Oa, chả trách.
Hồi Sinh Đan.
Trong sách y học cổ của bố tôi có thấy qua.
Nói là người chưa chết hẳn, uống một viên là có thể sống lại.
Chỉ là đơn thuốc đã thất truyền, không còn ai luyện được nữa.
Ơ!
Không đúng, đã thất truyền rồi, cậu làm sao luyện ra Hồi Sinh Đan này?"
Trương Kim Hải biết không thể nói ra bí mật mình có thể xuyên không.
Đành bịa: "Tôi nói là nhặt được, cô tin không?"
Ngô Hạnh ngây thơ gật đầu: "Tin.
Chỉ là có thể nói cho tôi biết nhặt ở đâu không?
Tôi cũng muốn đi nhặt mấy viên."
Cố Hồng phụ họa: "Đúng đúng đúng.
Cậu không được trọng sắc khinh bạn đâu.
Tôi cũng muốn nhặt mấy viên."
Trương Kim Hải mặt đầy vạch đen: "Các cậu cũng quá không biết điều rồi.
Giống như mời các cậu ăn một món.
Các cậu thấy ngon.
Còn muốn công thức của món đó nữa."
Cố Hồng gãi sau đầu cười: "Mọi người là anh em mà.
Không phải nên giúp đỡ lẫn nhau sao.
Thật không được thì cậu tặng tôi một viên Hồi Sinh Đan, tôi sẽ tha cho cậu."
Trương Kim Hải nghĩ cho họ một viên cũng không phải chuyện xấu, móc ra một viên Hồi Sinh Đan đưa cho Cố Hồng: "Có thể im miệng chưa.
Hai người chú ý, nhất định phải giữ bí mật này giúp tôi."
Cố Hồng nhận Hồi Sinh Đan: "Anh em tốt, đúng là khác biệt.
Ngay cả đan dược quý như vậy cũng tặng tôi.
Nhất định giữ bí mật."
Ngô Hạnh mắt long lanh nhìn Trương Kim Hải: "Tôi không phải anh em sao?"
Trương Kim Hải móc ra một viên Hồi Sinh Đan, trả lời mập mờ: "Cô có phải anh em hay không đều có thể tặng một viên."
Ngô Hạnh vui vẻ nhận Hồi Sinh Đan: "Cảm ơn Hải ca.
Nhất định giữ bí mật."
Nhìn vẻ vui mừng của hai người khi nhận được đan bảo mệnh, Trương Kim Hải cũng vui từ đáy lòng.
Chỉ là nhớ đến Ngô y sinh lại thấy phiền: "Nhà cô sắp đến rồi nhỉ.
Giữa tôi và bố cô có chút quá khứ không vui.
Chúng ta chia tay ở đây thôi."
Ngô Hạnh không nghĩ như vậy, hôm nay Trương Kim Hải giúp nhà họ Ngô một việc lớn.
Cho dù là hiểu lầm trời lớn cũng nên hóa giải trong hôm nay.
