Chương 48: Tôi cho cậu xem bản đồ kho báu
Trương Kim Hải trong lòng biết thân thể mình chỉ là một cậu bé con.
Nhưng tuổi tâm hồn đã lên tới một trăm.
Cô bé trước mặt sắp bị đọc tâm rồi.
Chuyện này quá tiên tiến, nhưng vẫn có chút mong chờ.
Trương Kim Hải mỉm cười: "Sắp tan học rồi.
Tôi phải về nhà."
Ngô Hạnh chớp đôi mắt to đáng yêu: "Biết rồi.
Tôi mời cậu hôm nay đến nhà tôi chơi."
Trương Kim Hải chú ý thấy trên đầu Ngô Hạnh hiện dòng chữ: "Ông già dặn rồi, bảo phải rủ Trương Kim Hải về nhà, để xin lỗi cậu ta."
"Đi không?" Ngô Hạnh thấy mình đã nói đến nước này, người trước mặt lại vẫn thờ ơ.
Trong lòng thật sự có chút khó chịu.
Trên đầu Ngô Hạnh hiện: "Hừ, nếu không phải nể mặt lần trước cậu cứu tôi.
Tôi mới chẳng thèm mời cậu đâu."
Trương Kim Hải cần thử một chút, sợ rằng có nguy hiểm lớn hơn đang chờ mình: "Nếu tôi nói không có thời gian, không đi thì sao?"
Trên đầu Ngô Hạnh hiện: "Ông già nói, nếu đối phương từ chối thì.
Tôi có một tấm bản đồ kho báu.
Cậu cứ dẫn cậu ta về xem.
Cậu ta nhất định sẽ đến."
Ngô Hạnh nói với Trương Kim Hải: "Tôi cho cậu xem bản đồ kho báu.
Đi không?"
Trương Kim Hải hai mắt sáng rực, bản đồ kho báu thật sự sắp xuất hiện nhanh vậy sao?
"Đi, đi."
"Vừa nãy cậu chẳng bảo không có thời gian à?"
"À, vừa nãy tôi nhớ nhầm." Trương Kim Hải biện minh.
"Hừ, coi như cậu còn chút lương tâm.
Đi thôi." Ngô Hạnh vui vẻ thu dọn cặp sách, bước ra khỏi lớp.
Cố Hồng vẫn luôn quan sát cuộc trò chuyện giữa Trương Kim Hải và Ngô Hạnh.
Cứ cảm thấy có chút gì đó kỳ lạ, nhưng không nói ra được cụ thể là chỗ nào.
Không khỏi có chút lo lắng cho Trương Kim Hải: "Đi cùng cậu nhé, làm bạn?"
Trương Kim Hải linh cảm lần này có thể không chỉ đơn giản là xem bản đồ kho báu.
Nhỡ xảy ra xung đột, Cố Hồng ở đó chắc chắn sẽ ảnh hưởng đến việc mình phát huy.
Hơn nữa có vài chuyện cũng không thích hợp để Cố Hồng biết.
Nếu không cậu ta cũng sẽ bị cuốn vào vòng xoáy vô tội.
"Không cần đâu.
Cậu là bóng đèn quá lớn.
Quá chói mắt." Trương Kim Hải tìm một lý do nghe có vẻ chính đáng để trêu.
Giọng dịu dàng của Liễu Anh truyền đến: "Cố Hồng, tớ còn có vấn đề muốn thỉnh giáo cậu đây."
Cố Hồng đứng tại chỗ nhìn theo hướng Trương Kim Hải rời đi.
Lại nhìn ánh mắt khao khát tri thức của Liễu Anh xinh đẹp động lòng người.
Trong lòng trái với lương tâm đánh giá một chút, cảm thấy Liễu Anh cần mình hơn một chút.
Cố Hồng hai chân theo bản năng bước về chỗ ngồi: "Cậu có vấn đề gì?"
Cố Hồng tuy bây giờ chưa biết tình yêu là gì.
Nhưng cậu chắc chắn biết, nếu nhất định phải chọn một người giữa Trương Kim Hải và Liễu Anh để đồng hành cùng khoảng thời gian như nhau.
Trong lòng chắc chắn càng muốn chọn đồng hành cùng Liễu Anh.
Tuy cậu không cho rằng đây là trọng sắc khinh bạn.
Vẫn còn quá trẻ.
Không hiểu.
Ngô Hạnh dẫn Trương Kim Hải trên đường về nhà.
Vô cùng vui vẻ.
Hỏi Trương Kim Hải vài câu hỏi kỳ quái.
"Trương Kim Hải, tại sao cậu có thể cứu sống bà cụ đã chết hôm đó?"
"Bởi vì, nếu không cứu sống bà ấy, người nhà họ sẽ không cho cậu đi.
Cậu lại bị ông già cậu bỏ mặc ở hiện trường.
Quá đáng thương."
"Trương Kim Hải, cậu có thích tôi không?"
"Tại sao tôi phải thích cậu?"
"Chẳng lẽ cậu không thấy tôi xinh đẹp sao?"
"Có chút xinh đẹp, tôi thừa nhận.
Nhưng tôi là loại người đó sao?"
"Loại người nào?"
Trương Kim Hải rất không giỏi chủ đề này.
Không nhịn được ho khan.
Ngô Hạnh đã hai má đỏ bừng chạy lên phía trước: "Này, tôi nói, cậu đi nhanh lên đi.
Không thì trời tối mất, không đến nơi được đâu."
Ngô Hạnh thật ra đã thích Trương Kim Hải rồi.
Trương Kim Hải người này không chỉ thành tích tốt.
Còn có thể tổng kết ra ghi chú học tập giúp người khác nâng cao thành tích rất nhiều.
Trên phương diện học tập, nói là thần nhân cũng không quá.
Hơn nữa còn có y thuật thần kỳ, dù người này chưa bao giờ thừa nhận.
Chẳng phải điều đó thể hiện cậu ấy có đức tính khiêm tốn lương thiện sao?
Điều khiến Ngô Hạnh khó xử là mối thù không thể gỡ giữa ông già cô và nhà Trương Kim Hải.
Hơn nữa bây giờ xem ra, rất có thể không chỉ là chuyện của anh cả cậu ấy Trương Kim Lâm.
Bây giờ lại lôi ra chuyện bản đồ kho báu gì đó, e là càng phức tạp hơn.
Nhưng dù thế nào, trong tâm hồn non nớt của Ngô Hạnh.
Tuyệt đối không cho phép ông già mình làm hại Trương Kim Hải.
Cho nên cô mới trong lúc biết rõ phía sau có thể còn nhiều âm mưu hơn.
Vẫn rất tự tin mời Trương Kim Hải đến nhà mình chơi.
Trương Kim Hải thì luôn chú ý tình hình dọc đường.
Lợi dụng siêu máy tính sinh học mạnh mẽ đã cấy vào, coi mắt như camera, ghi hình dọc đường.
Đến nhà họ Ngô thì trời đã nhá nhem tối.
Ngô y sinh sắp xếp Ngô Hạnh cùng mẹ Ngô nấu bữa tối.
Ngô y sinh nói với Trương Kim Hải: "Kim Hải, trên núi sau có một bảo bối, tôi dẫn cậu đi xem một chút."
Máy đọc tâm của Trương Kim Hải hiện: "Đối phương đến mấy người cầm súng rồi, không tin lần này không xử được cậu."
Trương Kim Hải bình tĩnh trả lời: "Tôi không có hứng thú với bảo bối của ông."
Ngô y sinh mỉm cười: "Đừng cứng đầu vậy chứ, còn chưa thấy bao giờ.
Cứ đi xem một cái rồi nói sau."
Máy đọc tâm của Trương Kim Hải hiện: "Dù thế nào, trước tiên lừa lên núi đã.
Đến lúc đó không do cậu nữa."
Trương Kim Hải trong lòng cười lạnh: "Các người tự cho là hay ho, đều nằm trong dự tính của tôi.
Không phải muốn chơi sao.
Vậy thì chơi với các người cho đã."
Trương Kim Hải nửa đẩy nửa thuận: "Ngô y sinh nói đúng.
Dù sao bây giờ cũng không có việc gì.
Tôi đi cùng ông xem một chút."
"Vậy đi ngay bây giờ." Ngô y sinh tỏ ra có chút nóng lòng.
"Gấp gì chứ.
Tôi đi vệ sinh một cái rồi đi cũng không muộn." Trương Kim Hải bước về phía nhà xí.
Ngô y sinh trong lòng khinh bỉ: "Lề mề chết đi được."
Ngoài miệng giả vờ đáp: "Không sao, đợi cậu."
Trương Kim Hải bước vào nhà xí, xác nhận bên ngoài không có ai.
Một mình niệm chú mặc vào sản phẩm công nghệ cao trong suốt đến từ năm 3000 - giáp chiến trong suốt.
Lại cố ý lề mề thêm vài phút.
Trương Kim Hải muốn từng chút một mài mòn sự kiên nhẫn của đối thủ.
Bước ra: "Đi thôi, Ngô y sinh."
Đến chỗ mấy cây bồ câu có đường kính tới một mét ở núi sau thì dừng lại.
Nơi này vô cùng kín đáo, nằm sâu trong núi.
Có thể nói nếu xảy ra chuyện gì, có kêu rách cổ họng cũng không ai nghe thấy.
Ngô y sinh rất hài lòng với môi trường nơi này.
Trương Kim Hải sao lại không hài lòng với môi trường nơi này chứ?
Lần lượt từ sau cây bồ câu bước ra bốn người.
Mỗi người trong tay đều cầm một khẩu súng lục sáng loáng.
Trương Kim Hải cố ý tỏ ra có chút hoảng hốt: "Ngô y sinh, bảo bối ông cho tôi xem đâu?
Sao lại xuất hiện bốn người cầm súng?
Các người định làm gì?"
Ngô y sinh cười ha hả: "Làm gì?
Bảo bối của tôi ở trên người cậu rồi.
Mau lấy ra đi.
Chúng tôi đều rất hứng thú đấy."
Trương Kim Hải cố ý giả ngốc: "Trên người tôi có thể có bảo bối gì.
Ngô y sinh, ông đừng đùa nữa."
Ngô y sinh cười: "Bớt nói nhảm!
Thuốc trị mụn mủ cho Trương Kim Lâm, thuốc trị bà cụ chết hôm đó, còn thuốc trị cháu đích tôn của hiệu trưởng Dư hôm qua.
Mau giao hết ra đây."
