Biển Truyện
Trang chủThể loạiBảng xếp hạngHoàn thànhBảng vàng
💎XuKiếmtiền
fZalo

Tất cả nội dung truyện chữ và truyện audio trên website được tổng hợp từ nhiều nguồn công cộng hoặc do người dùng tải lên. Chúng tôi không sở hữu bản quyền, không chỉnh sửa nội dung và không chịu bất kỳ trách nhiệm pháp lý nào liên quan đến bản quyền, tính chính xác hay quan điểm trong tác phẩm. Nếu bạn là chủ bản quyền và phát hiện nội dung vi phạm, vui lòng liên hệ ngay với chúng tôi qua email để kiểm tra và gỡ bỏ trong thời gian sớm nhất. Người dùng tự chịu trách nhiệm toàn bộ khi sử dụng nội dung trên website. Chúng tôi không khuyến khích sao chép, phát tán trái phép và khuyến nghị mọi người tôn trọng quyền tác giả.

Xuyên Không 1984: Ta Dùng Công Nghệ Tương Lai Đổi Đời > Chương 56

Chương 56

Font
Cỡ chữ18
Nền
Rộng760px
← TrướcMục lụcSau →

Chương 56 có bản audio.

Chương 56: Chỉ nhà cậu mới xây tường bao

 

Một lệnh "quay về", Trương Kim Hải trở lại năm 1985 thời hiện đại.

 

Đêm đó thức trắng.

 

Tuy nói hiện tại còn trẻ.

 

Nhưng vẫn phải giữ gìn sức khỏe cho tốt.

 

Sức khỏe là vốn liếng của cách mạng, đây là điều đúc kết từ kiếp trước.

 

Không có thân thể khỏe mạnh thì có gì cũng vô dụng.

 

Trương Kim Hải trở về căn nhà vẫn còn là nhà tranh, nằm lên giường ngủ thiếp đi.

 

…

 

Một giọng nói truyền đến: "Mặt trời chiếu tới mông rồi.

 

Kim Hải, còn không dậy?

 

Đêm qua đi trộm trâu à?"

 

Mơ màng bò dậy, Trương Kim Hải định ra cửa.

 

Trương phụ hỏi: "Gấp gì mà gấp.

 

Không phải tối qua con nói đội thi công sẽ đến sửa nhà sao?"

 

Trương Kim Hải cười: "Đến rồi đó, bố không thấy tường bao đã xây xong rồi à?"

 

Trương phụ xót tiền: "Nhà nông thôn, xây tường bao làm gì.

 

Không chỉ tốn tiền.

 

Còn chắn chỗ phơi lúa của bố sau này."

 

Trương Kim Hải thầm nghĩ nếu không xây tường bao chắn lại.

 

Sáng nay dậy thấy nhà ngói xanh đã xây xong, không biết sẽ ra sao?

 

Đúng là, quá tiên tiến, không tiện để lộ.

 

Trương Kim Hải đi bộ đến lò gạch ngói của Trương Kim Sơn: "Anh hai.

 

Bố đã khởi công việc xây nhà ngói xanh cho nhà mình.

 

Cần chở ít gạch xanh và ngói xanh về."

 

Trương Kim Sơn cười: "Được, anh sắp xếp ngay.

 

Nhà mình xây nhà, mấy vật liệu chính này đương nhiên phải ưu tiên đủ."

 

Trương Kim Sơn làm việc dứt khoát, lập tức sắp xếp vận chuyển theo số gạch, ngói Trương Kim Hải đề nghị.

 

Tiện thể tìm một ông thầu nhỏ cho Trương Kim Hải để anh sắp xếp.

 

Gần đây việc buôn bán của Trương Kim Sơn tốt vô cùng.

 

Mỗi tháng kiếm được mấy nghìn tệ.

 

Thời đó phải coi là kiếm được bộn tiền.

 

Trương Kim Hải nhắc Trương Kim Sơn rằng phát triển nông thôn chỉ trong hai năm này.

 

Rất nhanh sẽ chạm đáy.

 

Cần sớm phát triển lên huyện thành.

 

Bảo anh tìm hiểu trước chỗ nào đất rẻ, cố gắng gom đất nhiều nhất có thể.

 

Ví dụ xây thêm mấy lò gạch ngói cũng được.

 

Sau khi bàn xong chuyện gạch ngói xây nhà với Trương Kim Sơn, Trương Kim Hải trở về nhà nông thôn.

 

Lập tức bị một đám dân làng vây lại hỏi: "Kim Hải, nghe bố cậu nói.

 

Là cậu gọi người xây tường bao quanh đất thổ cư.

 

Xây vừa cao vừa to.

 

Dẫn bọn tôi đi xem, rốt cuộc cậu đang làm trò gì."

 

Trương Kim Hải mặt mày tươi cười: "Xây nhà có gì đáng xem.

 

Nhà nào xây nhà chẳng xây."

 

Dân làng: "Đúng đó.

 

Chỉ nhà cậu mới xây tường bao.

 

Nên bọn tôi mới muốn đi xem cho biết."

 

Biết ngày này sớm muộn cũng đến.

 

Đến muộn không bằng đến sớm.

 

Nhất là khi mình có mặt thì càng dễ ứng phó.

 

Trương Kim Hải thuận nước đẩy thuyền: "Xem thì xem.

 

Nhưng phải tuân thủ quy định công trường của tôi."

 

"Được.

 

Được."

 

"Bọn tôi chỉ muốn xem công trường của cậu có quy định lớn cỡ nào."

 

Mọi người đến cổng tường bao của khu đất thổ cư mới nhà họ Trương.

 

Trương Kim Hải lấy từ trên tường xuống từng chiếc mũ bảo hộ màu đỏ.

 

Đưa cho mỗi người muốn tham quan công trường nhà họ Trương: "

 

Vì an toàn.

 

Mọi người hãy đội mũ bảo hộ như tôi.

 

Tất cả người không đội mũ đều không được vào công trường."

 

Đợi mọi người đội mũ bảo hộ đỏ xong, Trương Kim Hải dẫn mọi người vào công trường.

 

Trương Kim Hải vừa đi vừa giới thiệu: "Chỗ này đang phá đá.

 

Đá để xây bờ kè ở đây chính là lấy từ chỗ phá đá vừa rồi.

 

Chỗ này đang đào đất, vừa hay, sau này dùng để đắp lên mái dốc.

 

Như vậy mái dốc có thể trồng ít rau củ quả."

 

Mọi người vừa nghe vừa xem, vừa gật đầu tỏ vẻ tán thành.

 

Trương Kim Hải trong lòng thầm vui nở hoa.

 

Thực tế lúc này mọi người căn bản chưa vào công trường thật sự.

 

Mũ bảo hộ đưa cho mọi người thực chất là một bộ thiết bị ảo.

 

Khiến mọi người có cảm giác như đang ở trong đó.

 

Loại sản phẩm công nghệ cao này, với dân làng năm 1985 ở đây, chưa từng nghe nói.

 

Nên Trương Kim Hải cứ thế qua mặt thành công.

 

Sau khi tiếp đón đám dân làng này, vật liệu từ lò gạch ngói Kim Sơn đã lần lượt được chở đến.

 

Trương Kim Hải dặn dò ông thầu nhỏ yêu cầu tổng thể và lưu ý khi xây chuồng lợn.

 

Đồng thời nhấn mạnh không cho phép bất kỳ công nhân nào không đội mũ bảo hộ vào công trường xây nhà bên cạnh.

 

Nếu không đừng hòng lấy được một xu.

 

Ông thầu nhỏ chỉ quan tâm lợi ích của mình, không hứng thú với công trường bên cạnh.

 

Đương nhiên đồng ý dễ dàng.

 

Việc buôn bán của xưởng thức ăn chăn nuôi Trương Kim Thành vẫn duy trì ổn định.

 

Trương Kim Hải khuyên anh ba mở rộng phạm vi sản phẩm của xưởng.

 

Ví dụ sản xuất thức ăn cho cá, thức ăn cho gà, thức ăn cho vịt.

 

Phải phát triển những loại này.

 

Trương Kim Thành ngoài miệng đồng ý.

 

Nhưng thực hiện thì khá khó.

 

Dù sao một người chưa học hết cấp hai, còn phải nghiên cứu mấy thứ này.

 

Đúng là yêu cầu hơi cao.

 

Trương Kim Hải lại đưa ra vài biện pháp giải quyết.

 

Ví dụ: đến trường đại học nông nghiệp hỏi giáo sư, đến trường đại học nông nghiệp tuyển sinh viên.

 

Không thì tìm thực tập sinh, cũng có thể moi được ít kỹ thuật thực dụng.

 

Những việc này với Trương Kim Thành vẫn quá khó.

 

Căn bản không mở miệng nổi.

 

Mà cổng trường đại học nông nghiệp mở hướng nào cũng không biết.

 

Trương Kim Hải nghĩ, Trương Kim Thành nói cũng đúng.

 

Đúng là cơ duyên chưa đến.

 

Đành tạm gác lại.

 

Sau này nghĩ cách giải quyết.

 

Dù sao hiện tại ba anh em Trương Kim Lâm, Trương Kim Sơn, Trương Kim Thành đều là người bình thường.

 

Họ phát triển tốt hơn kiếp trước một chút.

 

Phần lớn nhờ mình kịp thời cung cấp thông tin hữu ích.

 

Không phải họ giỏi hơn kiếp trước bao nhiêu.

 

Nâng cao tố chất toàn diện của mỗi người vẫn phải từ từ.

 

Phải để họ thật sự lĩnh hội, trải nghiệm, mới có thể thay đổi bản chất.

 

Chiều chủ nhật, lại đến ngày đi học.

 

Trương Kim Hải rời nhà đến chỗ vắng, thầm niệm mặc giáp thép trong suốt, khởi động chế độ chạy.

 

Vài phút sau đến chỗ vắng bên sông Thanh Y ngoài huyện thành.

 

Dừng lại cất giáp thép trong suốt.

 

Đi thuyền đò qua sông.

 

Trương Kim Hải vừa lên thuyền, phía trước đã có người chào: "Kim Hải, lại đây."

 

Ngẩng đầu nhìn, lại gặp oan gia Ngô Hạnh.

 

Trăm kiếp tu được chung thuyền, nghìn kiếp tu được chung chăn.

 

Sao cảm giác gặp Ngô Hạnh lại kỳ lạ thế?

 

Trương Kim Hải trong lòng nghĩ chuyện.

 

Chân vẫn nghe lời tự động đưa anh đến chỗ bên cạnh Ngô Hạnh ngồi xuống.

 

Đối diện truyền đến vài ánh mắt không mấy thiện ý: "Này, nhóc.

 

Ai cho mày ngồi đó?"

 

Trương Kim Hải không muốn gây xung đột trên thuyền.

 

Chiếc thuyền gỗ nhỏ này vốn chỉ chở được hơn hai mươi người.

 

Nếu xảy ra chuyện, có thể mọi người đều mất mạng.

 

Vì tính mạng cả thuyền, nhịn.

 

Trương Kim Hải quyết định vậy.

 

Nhưng người khác không quyết định thế.

 

Ba gã đàn ông lực lưỡng đối diện đứng dậy, đi về phía Trương Kim Hải.

 

Do mất cân bằng trọng lực.

 

Chiếc thuyền gỗ nhỏ nghiêng dần từng chút.

 

Ông chủ thuyền sốt ruột hét lớn: "

 

Đồ khốn, đứng về chỗ cũ ngay!

 

Không thì lập tức mọi người đều đi gặp Diêm Vương."

 

Cầu phiếu đề cử, phiếu tháng.

← TrướcMục lụcSau →

Bình luận (0)

Sắp xếp:
Ctrl+Enter để gửi