Liên hệ:[email protected]
fZalo

Tất cả nội dung truyện chữ và truyện audio trên website được tổng hợp từ nhiều nguồn công cộng hoặc do người dùng tải lên. Chúng tôi không sở hữu bản quyền, không chỉnh sửa nội dung và không chịu bất kỳ trách nhiệm pháp lý nào liên quan đến bản quyền, tính chính xác hay quan điểm trong tác phẩm. Nếu bạn là chủ bản quyền và phát hiện nội dung vi phạm, vui lòng liên hệ ngay với chúng tôi qua email để kiểm tra và gỡ bỏ trong thời gian sớm nhất. Người dùng tự chịu trách nhiệm toàn bộ khi sử dụng nội dung trên website. Chúng tôi không khuyến khích sao chép, phát tán trái phép và khuyến nghị mọi người tôn trọng quyền tác giả.

Biển Truyện
Trang chủThể loạiBảng xếp hạngHoàn thànhBảng vàng
💎XuKiếmtiền
Xuyên Không Loạn Thế: Nữ Đặc Nhiệm Mang Không Gian Linh Tuyền Dẫn Cả Nhà Chạy Nạn - Liễu Tiêu Vân > Chương 32

Chương 32

Font
Cỡ chữ18
Nền
Rộng760px
← TrướcMục lụcSau →

Chương 32 có bản audio.

Chương 32: Phía trước có sơn tặc

 

Liễu Văn Xương do dự một chút. Anh là một thầy đồ, chưa từng nghĩ đến chuyện dạy trẻ con đọc chữ trên đường chạy nạn.

 

Chưa nói đến chuyện mỗi đứa trẻ đi học có phải nộp học phí hay không, chỉ riêng việc không có bút mực giấy nghiên thì làm sao mà học đọc, học viết được.

 

Liễu Văn Xương cười: “Không có bút mực giấy nghiên thì học kiểu gì?”

 

“Dùng que gỗ viết chữ trên đất cũng được mà!” Liễu Tiêu Vân cũng cười nói.

 

“Được, để ta hỏi ý kiến mọi người. Nhà ai có con em muốn học, thì cứ trưa nào nghỉ ngơi, ta sẽ dạy chúng đọc chữ!” Liễu Văn Xương vui vẻ đồng ý.

 

Phần lớn dân làng đều nghe thấy cuộc trò chuyện của hai người.

 

Có người cũng muốn cho con đi học, nhưng mỗi năm đóng học phí cho trường tư, cộng thêm tiền mua bút mực giấy nghiên, đều tốn không ít bạc. Những nhà có điều kiện kinh tế eo hẹp thì không nuôi nổi con ăn học ở trường tư.

 

Huống chi, ngoài đồng còn bao nhiêu là việc phải làm. Nếu đứa trẻ không có năng khiếu học hành, thì vừa phí tiền lại vừa lỡ việc đồng áng.

 

Còn bây giờ, trên đường chạn nạn, ngoài đi đường ra thì chỉ có nghỉ ngơi, chẳng có việc đồng áng gì phải làm. Trẻ con biết thêm được chữ nào hay chữ đó.

 

“Nhà tôi cho con đi học!”

 

“Nhà tôi cũng đồng ý!”

 

...

 

Một loạt tiếng hưởng ứng. Nhà nào có con trai đều lần lượt bày tỏ muốn cho con theo học.

 

Liễu Văn Xương dở khóc dở cười. Ý ban đầu của anh là muốn bọn trẻ theo Liễu Tiêu Vân học võ, thế mà lại rước về cho mình một đám học trò.

 

Liễu Bỉnh Đức không phản đối quyết định của con trai, nhưng vì đã chứng kiến thân thủ của Liễu Tiêu Vân, ông cũng muốn nhờ cô dạy võ cho bọn trẻ.

 

Liễu Bỉnh Đức bước tới: “Cháu Vân à, trên đường chạy nạn, chuyện gì cũng có thể xảy ra. Cháu là con gái, dù có giỏi đến mấy thì cũng đánh lại được mấy người? Dạy cho họ võ nghệ, chẳng phải sẽ bảo vệ được mọi người tốt hơn sao!”

 

“Vâng! Bác lý chính nói đúng. Chỉ cần mọi người chịu học, cháu sẵn lòng dạy. Ít nhất cũng có thể phòng thân!” Liễu Tiêu Vân dừng lại một chút, “Nhất là con gái, càng nên học chút kỹ năng tự vệ!”

 

Liễu Văn Uyển hơi ngại ngùng nói: “Tiêu Vân, tôi có thể học không? Tôi cũng muốn học!”

 

Cô thật sự rất khâm phục Liễu Tiêu Vân. Cô ấy không những có thể lên núi săn thú rừng mà còn đánh bại được bọn lưu khấu.

 

“Được chứ! Để tôi làm mẫu cho cô xem!” Liễu Tiêu Vân vừa nói vừa kéo Liễu Văn Uyển ra đứng đối diện mình.

 

Mọi người vây thành một vòng tròn, hứng thú nhìn hai người.

 

Vợ chồng Liễu Bỉnh Đức đều là người thoáng tính. Con trai thi đỗ tú tài, con gái cũng thông minh ham học, bình thường vẫn theo anh học đọc chữ. Điều đáng tiếc là không được tham gia khoa cử.

 

Họ càng không ngại việc con gái học vài chiêu thức võ nghệ.

 

Liễu Tiêu Vân trước tiên dạy cô nhận biết các bộ phận hiểm yếu trên cơ thể người, sau đó dạy cô dùng đấm thẳng, đá ngang để khống chế đối thủ.

 

Tất nhiên, giữa hai người chỉ là biểu diễn, không thật sự ra tay.

 

Hai người qua lại mấy chiêu, Liễu Văn Uyển cảm thấy mình đã nắm được vài yếu lĩnh.

 

Trong lúc hai người biểu diễn, không ít thanh niên trai tráng đứng bên cạnh cũng bắt chước theo.

 

Sau đó, Liễu Tiêu Vân lại dạy Liễu Văn Uyển vài chiêu khóa khớp, dạy cô cách dùng sức khéo để khống chế đối thủ.

 

Liễu Văn Xương muốn thử xem em gái học được đến đâu: “Em gái, qua đây thử vài chiêu xem nào.”

 

“Cứ thử đi!” Liễu Tiêu Vân động viên.

 

Hai anh em đứng vững, Liễu Văn Uyển dưới sự chỉ điểm của Liễu Tiêu Vân, học được gì dùng ngay cái đó. Nhân lúc anh trai sơ hở, cô dùng sức khéo vật ngã được anh.

 

Đám đông xung quanh lập tức cười ồ lên.

 

Liễu Văn Uyển vội đỡ anh trai dậy.

 

“Xem ra ta cũng phải học vài chiêu võ nghệ mới được!”

 

Liễu Văn Xương tự giễu đứng dậy.

 

Liễu Bỉnh Đức cười lắc đầu: “Cháu Vân à, chiêu thức này của cháu đúng là ngộ ra trong lúc đốn củi thật sao?”

 

“Vâng ạ!” Liễu Tiêu Vân đành phải nói vậy.

 

Liễu Tiêu Minh bước tới, anh cũng muốn thử tài với em gái, bèn cười nói: “Em gái, thử với anh vài chiêu nhé!”

 

“Một chiêu là đủ!” Liễu Tiêu Vân vừa nói vừa ra tay nhanh như chớp, một chiêu vật ngã anh trai.

 

“Cô giỏi quá, đánh ngã được cha!”

 

Liễu Thừa Nam và Liễu Thừa Bắc đứng bên cạnh la lên.

 

Chương thị cũng không nhịn được bụm miệng cười.

 

Liễu Tiêu Minh trừng mắt nhìn hai đứa, chúng vội chạy tới đỡ cha dậy.

 

Mọi người lại càng cười vang.

 

“Cháu Vân giỏi thật!”

 

“Xem ra con gái cũng học được!”

 

“Con gái hay là ngồi khâu vá thì hơn!”

 

Mười mấy thanh niên trai tráng bước tới, theo Liễu Tiêu Vân học vài chiêu cận chiến.

 

Liễu Tiêu Vân dặn dò họ, lúc rảnh rỗi nên thường xuyên luyện tập.

 

Mọi người trò chuyện cười đùa một hồi, Liễu Bỉnh Đức bắt đầu kiểm tra quân số.

 

Điểm danh xong, mọi người chuẩn bị lên đường.

 

Liễu Văn Xương nói với mọi người, đi qua một thôn nhỏ nữa, xuyên qua một thung lũng lớn là ra khỏi địa phận Lộ Tập huyện, cũng có thể đi đường quan.

 

Thời buổi này đúng là đất rộng người thưa. Đi gần mười ngày đường núi mới thấy được bốn thôn nhỏ, mà những thôn này gần như đều bỏ hoang.

 

Mọi người vừa đi vừa mừng vì đã chọn con đường thương mại này. Ngoài việc hơi nóng và mệt ra, gần như chẳng gặp phải kẻ lưu dân nào, vẫn khá an toàn.

 

Mười mấy thanh niên trai tráng vừa đi vừa không ngừng so tay múa chân theo mấy chiêu cận chiến Liễu Tiêu Vân dạy.

 

Đến trưa, mọi người tới thôn nhỏ đó. Liễu Bỉnh Đức phái vài người qua xem thử. Có hơn mười gian nhà, đều không có người, vẫn là một thôn bỏ hoang. Nhưng phát hiện trong thôn có một cái giếng, trong giếng vẫn còn nước.

 

Nghe nói có giếng nước, Liễu Bỉnh Đức cho mọi người dừng lại nấu cơm, ăn trưa xong rồi hẵng đi tiếp.

 

Sau bữa trưa, Liễu Văn Xương quả nhiên bắt đầu dạy vài đứa trẻ nhận mặt chữ. Liễu Thừa Nam và Liễu Thừa Bắc cũng học theo, dùng que gỗ viết chữ trên đất.

 

Còn Liễu Tiêu Vân thì chỉ điểm cho mười mấy thanh niên trai tráng luyện võ.

 

Liễu Văn Uyển cùng năm sáu cô gái cùng tuổi theo Liễu Tiêu Vân luyện vài chiêu phòng thân.

 

Đến giờ Mùi, mọi người đổ đầy nước vào túi da, thu dọn hành lý, tiếp tục lên đường.

 

Đi được khoảng một canh giờ, Hạ thợ săn kinh ngạc kêu lên: “Đằng kia, trong đám cỏ hoang có một người nằm!”

 

Mọi người dừng bước, cả đội hơn hai trăm người cũng dừng lại.

 

“Có phải dân làng gần đây không?”

 

“Cũng có thể là lưu dân!”

 

“Còn sống không nhỉ?”

 

“Không biết, trông cứng đờ không động đậy!”

 

Liễu Bỉnh Đức ra hiệu mọi người tiếp tục đi tới. Thời buổi loạn lạc, chuyện bao đồng càng ít càng tốt.

 

Khi Liễu Tiêu Vân đi ngang qua, liếc nhìn người nằm trong đám cỏ hoang, nhíu mày rồi dừng lại.

 

Chương thị vội kéo cô đi tiếp: “Tiêu Vân, đi nhanh lên! Trông rùng rợn lắm!”

 

“Mọi người đi trước đi, để tôi xem sao, lát nữa tôi theo sau!” Liễu Tiêu Vân nói rồi tách khỏi đoàn người, đi tới bên người nọ.

 

Đoàn người hơn hai trăm người tiếp tục tiến về phía trước. Đợi mọi người đi qua hết, Liễu Tiêu Vân đỡ người nọ dậy.

 

Cô không nhìn nhầm, đúng là người thanh niên cầm đầu trong đoàn người đi tiêu binh lúc trước.

 

Cô chợt phát hiện, người này vẫn còn sống!

 

Liễu Tiêu Vân đút cho anh ta uống vài ngụm nước linh tuyền: “Này! Này! Nói được không?”

 

“Phía trước... có... sơn tặc!”

← TrướcMục lụcSau →

Bình luận (0)

Sắp xếp:
Ctrl+Enter để gửi