Chương 4: Hai cái tát
Nguyên chủ chính là bị Liễu Tiêu Châu cố tình va vào trên đường núi, đầu đập vào đá mà ngất đi!
Cũng có thể nói, cái chết của nguyên chủ, đều do Liễu Tiêu Châu gây ra.
Liễu Tiêu Vân không khỏi dâng lên lửa giận, trong đó đương nhiên có cả cảm xúc của nguyên chủ.
Xem ra kẻ ác không những cáo trạng trước, mà còn muốn vu oan cho người khác!
Bất quá, nhìn năm dấu tay rớm máu kia, Liễu Tiêu Châu này cũng là kẻ ác, nàng ta tự ra tay với chính mình cũng được lắm.
“Ồ, ngươi nói xem, trong lòng ta có hận gì ngươi, có giận gì ngươi!” Liễu Tiêu Vân thản nhiên nói.
“Chẳng phải ngươi tức giận vì Thẩm gia lui hôn với ngươi, rồi lại kết thân với ta sao! Chẳng lẽ ngươi không hận ta!” Liễu Tiêu Châu trong lời nói mang đầy vẻ đắc ý.
“Nói năng thật là khoác lác, Thẩm gia lui hôn với ta là chuyện của ta, ngươi kết thân với ai thì liên quan gì đến ta, rảnh rỗi mà đi lo chuyện bao đồng, ngươi quá coi trọng bản thân rồi!” Liễu Tiêu Vân vẫn thong thả nói.
Liễu Tiêu Châu vốn muốn châm chọc Liễu Tiêu Vân, kết quả giống như một quyền đấm vào bông, không ngờ chính mình lại bị mỉa mai, nàng ta tức giận, “Thẩm gia kết thân với ta, ngươi… ngươi dám nói không hận ta!”
Liễu Tiêu Vân cười khẩy, “Nói cho ngươi biết, ta thật sự không coi trọng Thẩm gia, chẳng qua chỉ là một tú tài thôi, Thẩm gia lui hôn vừa đúng ý ta, bất quá, những lời đồn nói ta sau khi thành thân sẽ khắc chồng, là ai nói thì trong lòng người đó rõ nhất!”
Hà thị nghe vậy liền sốt ruột giậm chân, bà ta vỗ đùi, gào toáng lên, “Con bé điên này đừng có ngậm máu phun người, dù sao không phải ta nói, ai biết những lời nhảm nhí đó là ai nói!”
Xem ra có người đối nhập tọa rồi!
Liễu Tiêu Vân cất cao giọng, “Bá mẫu, người gấp cái gì, ta cũng có nói những lời đồn đó là người nói đâu! Ai làm, ai nói, trong lòng ai có quỷ thì rõ! Bất quá, Thẩm gia kết thân với nhà người là sự thật chứ!”
Đám người vây xem ngoài cửa xôn xao, “Thì ra là như vậy, khó trách Thẩm gia vừa lui hôn với Vân nha đầu, lập tức lại kết thân với Tiêu Châu.”
“Thật không ngờ, nhà Hà thị lại có thể làm ra chuyện như vậy!”
“Đây đều là chuyện gì vậy, hai nhà bọn họ còn là anh em ruột đấy!”
“Ngươi nói xem, không phải anh em ruột thì còn làm không ra chuyện đó!”
“Đúng thế đấy!”
…
“Vân nha đầu, đừng nói những chuyện vớ vẩn nữa, nói xem ngươi cào trầy tay Tiêu Châu là thế nào? Lỡ để lại sẹo thì sao? Ngươi định bồi thường bao nhiêu bạc?” Hà thị nghe vậy vừa thẹn vừa giận, lập tức đổi chủ đề.
“Liễu Tiêu Châu, vết cào trên cánh tay ngươi, trong lòng ngươi rõ nhất, ngươi cố ý va vào ta trên núi khiến ta ngất đi, thì làm sao ta có thể cào trầy tay ngươi được? Sao, giữa ban ngày ban mặt, ngươi đảo điên đen trắng vu oan cho người, còn muốn vu oan giá họa cho ta sao!” Liễu Tiêu Vân phản bác.
Liễu Tiêu Châu đương nhiên biết cánh tay mình không phải do Liễu Tiêu Vân cào, đó là lúc trên đường về nàng ta tự cào.
Sau khi Liễu Tiêu Châu va ngã nguyên chủ, quay đầu lại thấy nguyên chủ nằm đó hồi lâu không động đậy, nàng ta sợ va chạm làm nguyên chủ bị thương, lo lắng nguyên chủ sẽ tìm đến đòi công đạo, thế là tự cào trầy tay mình, vu oan là nguyên chủ cào, đến một chiêu ác nhân cáo trạng trước.
“Tiêu Châu là không cẩn thận va vào ngươi, còn ngươi thì cố ý cào trầy tay nó! Ngươi còn muốn chối cãi sao!” Hà thị mặt mày hung dữ, nghiến răng nghiến lợi.
“Ngươi xác định cánh tay ngươi là do ta cào?” Liễu Tiêu Vân nhìn Liễu Tiêu Châu, trong đôi mắt sáng thoáng chút lạnh lùng.
Liễu Tiêu Châu không khỏi rùng mình, vội nói, “Còn có thể giả sao, ngươi xem, năm dấu tay đỏ này chính là ngươi cào!”
Liễu Tiêu Vân cười lạnh, “Ta dám thề độc, cánh tay ngươi không phải ta cào, Liễu Tiêu Châu, ngươi dám thề độc rằng không vu oan cho ta sao?”
Nghe vậy, mặt Liễu Tiêu Châu cứng đờ, đỏ một trận, trắng một trận, nàng ta do dự một chút, vẫn nói, “Cái này…, ta… ta không vu oan ngươi, cánh tay ta chính là ngươi cào!”
Hà thị nghe con gái nói xong, bà ta chống nạnh, trợn mắt tam giác, hung hãn nói, “Sao, cào trầy tay người ta còn không dám nhận! Vân nha đầu, số bạc này ngươi phải bồi thường!”
Có mẹ chống lưng, Liễu Tiêu Châu thầm đắc ý, nàng ta biết mẹ mình là người cay nghiệt, trong thôn không mấy ai dám chọc vào.
Liễu Tiêu Vân cau mày, “Muốn ta bồi thường à, bồi bao nhiêu! Bồi thế nào!”
“Lỡ để lại sẹo thì sao, ít nhất phải bồi năm lượng bạc!” Hà thị mặt mày hung dữ.
Lúc này, Liễu Tiêu Vân rõ ràng cảm nhận được cơn giận dữ của nguyên chủ truyền đến, không kìm nén được, nàng bước lên, vung tay trái tay phải, nhắm vào mặt Liễu Tiêu Châu tát mạnh hai cái.
Liễu Tiêu Vân cũng đã nghĩ kỹ, xuyên đến đây, nàng chiếm thân thể của nguyên chủ, đã kẻ hại nguyên chủ tự tìm đến cửa, nàng phải thay nguyên chủ báo thù.
“A… ô ô ô!” Liễu Tiêu Châu bị đánh xoay tại chỗ một vòng, lập tức choáng váng, nàng ta ôm mặt bỏng rát khóc oà lên.
Thấy con gái mình bị tát hai cái giữa đám đông, Hà thị “oà” một tiếng, nhảy dựng lên định đánh Liễu Tiêu Vân.
Liễu Tiêu Vân giơ tay, khẽ vẫy, đẩy Hà thị loạng choạng, “lùi lùi lùi” mấy bước, ngã xuống đất.
Hà thị ngồi bệt dưới đất, hồi lâu không bò dậy nổi, “Con bé điên, ngươi phản rồi à, ngươi… ngươi dám đánh ta!”
Liễu Tiêu Vân cười lạnh, “Liễu Tiêu Châu ngươi nhìn cho rõ, mấy hôm trước lúc bổ củi, hai tay ta đều bị trầy da, bây giờ còn băng thuốc đây, làm gì có năm dấu tay! Ngươi dựa vào đâu mà lên cửa vu oan cho ta, còn mặt mũi đòi bồi thường năm lượng bạc, có phải thấy ta dễ bắt nạt không! Ngươi tự nói xem, tát ngươi hai cái có đáng không!”
Mọi người vừa nhìn, đều xuýt xoa, đúng thế, hai tay Vân nha đầu ngoại trừ ngón cái, các ngón khác đều băng thuốc cả.
Sự việc rõ ràng không thể rõ hơn, năm dấu tay đỏ tươi trên cánh tay Liễu Tiêu Châu tuyệt đối không phải do Vân nha đầu cào.
Hà thị vẫn bò dậy từ dưới đất, bà ta cũng để ý đến băng thuốc trên tay Liễu Tiêu Vân, bà ta trừng mắt nhìn con gái, con gái vậy mà không nói thật với bà.
Nhìn lại Liễu Tiêu Châu đã khóc thành người rơm, “Mẹ, con… con…”
Đám người đứng xem ngoài cửa lại xôn xao.
“Năm dấu tay trên cánh tay Tiêu Châu là tự nó cào đấy!”
“Hai cái tát của Vân nha đầu thật đã cơn giận!”
“Đáng đời! Ai bảo nó lên cửa vu oan cho Vân nha đầu!”
“Bắt nạt người đến tận cửa, con thỏ bị dồn đến đường cùng còn biết cắn người!”
“Mẹ con Hà thị làm chuyện ác độc quá! Nên dạy cho một bài học, xem chúng còn dám bắt nạt người nữa không!”
“Chưa thấy ai bắt nạt người như vậy, tự mình cào, còn mặt mũi đòi người ta bồi thường năm lượng bạc!”
“Hà thị chẳng phải chỉ dựa vào việc bà ta có ba thằng con trai sao!”
…
Thì ra, mấy ngày anh trai không có nhà, nguyên chủ thương chị dâu, nàng để chị dâu làm mấy việc thêu thùa tỉ mỉ, còn những việc nặng nhọc như bổ củi, đều là nàng cầm rìu đi bổ, bổ mấy ngày liền, tay đều trầy da.
Liễu Tiêu Châu ôm mặt sưng đỏ, nàng ta biết mình tính sai, khẽ giọng cầu xin, “Mẹ, chúng ta về thôi!”
