Chương 28: Đãi ngộ của ông chủ vàng
“Lão đại Quý?”
Lúc này, mọi người mới để ý đến hai người đang ngồi trong tiệm, khi ánh mắt rơi xuống người Quý Ngôn, trên mặt ai nấy đều lộ vẻ kinh ngạc.
Quý Ngôn, dị năng giả hệ phong cấp bảy, đội trưởng đội chiến đấu mạnh nhất Căn cứ Bình Minh – “Cuồng Phong”. Thần long thấy đầu không thấy đuôi, họ đã nửa tháng không thấy anh ở căn cứ, không ngờ lại đụng mặt ở đây.
Quý Ngôn nghe tiếng gọi quen thuộc, khóe mày khẽ nhướng. Ánh mắt lướt qua mọi người, không quen.
Nhưng chỉ có người của Căn cứ Bình Minh mới gọi anh như vậy.
Gánh nặng thần tượng lập tức được vác lên.
Chỉ thấy anh ta hết sức cao ngạo gật đầu, phát ra một âm mũi đơn giản: “Ừm.”
Cái phong thái đó, làm Tiền Xuyến Xuyến nhìn đến ngẩn người.
Cũng biết diễn ghê.
Ba mươi mấy người lần này đến, không còn ai lao vào chịu chết nữa, tất cả đều ngoan ngoãn xếp hàng gọi món.
Đồ ba mươi mấy người gọi tất nhiên cũng không ít, nhất thời, Tiền Xuyến Xuyến đúng là có hơi lu bu không xuể.
“Cần giúp không?”
Giọng nói trong trẻo lạnh lùng bỗng vang lên bên tai. Tiền Xuyến Xuyến ngước đầu, không biết Lăng Trảm Lâu đã đứng ở quầy từ lúc nào, ngón tay thon dài đặt trên mặt quầy, đôi mắt tựa hắc diệu thạch lặng lẽ nhìn cô.
Cô định từ chối – để thần tài phụ bếp thì không thích hợp lắm! Nhưng liếc mắt nhìn đám người đang trông chờ được lên món, cuối cùng vẫn hèn hạ dao động.
“Vậy làm phiền anh rồi!” Cô cười đến cong cả mắt, “Lát mời anh uống nước nhé~”
Giọng nói thanh ngọt của cô gái như nước soda có ga mùa hè, ùng ục ùng ục nổi lên những bong bóng nhỏ vui vẻ. Đôi mắt hoa đào chứa đầy ngân hà lấp lánh, lông mi khẽ động như thể có thể rơi ra những mảnh sáng vụn.
Lăng Trảm Lâu khẽ động yết hầu, vội vàng cụp mắt xuống.
“Không phiền.” Giọng anh thấp hơn bình thường vài phần, bàn tay xương khớp rõ ràng đã bắt đầu lấy đồ theo thực đơn.
Lúc này, Quý Ngôn cũng đi tới, “Chị Tiền, em cũng giúp chị nhé!”
“Để em xem họ cần gì, bánh thịt bò hai cái đúng không…”
Nói xong anh ta định ra tay giúp, nhưng lớp màng chắn quen thuộc lại vô tình đẩy anh ta ra. Quý Ngôn nhăn nhó vung tay, đành nhìn Lăng Trảm Lâu thao tác như nước chảy mây trôi lấy ra hai cái bánh thịt bò vàng ươm.
Quý Ngôn: ??????
Chết tiệt! Tại sao chứ!!?
Tại sao anh ta thì được?
Lăng Trảm Lâu được đương nhiên là vì Tiền Xuyến Xuyến vừa cho hệ thống mở quyền riêng cho anh.
Còn Quý Ngôn, ở chỗ Tiền Xuyến Xuyến anh ta chưa có sự đặc biệt đó.
Tuy nhiên cô cũng thấy được, anh ta thành tâm muốn giúp, nên rất biết điều mà từ chối khéo.
“Cậu về ngồi đi, ở đây hai người bọn chị đủ rồi, lát cũng mời cậu uống nước.”
Sắc mặt tốt hiếm có của Tiền Xuyến Xuyến làm Quý Ngôn có chút thụ sủng nhược kinh.
Không cần anh giúp thì thôi, vừa hay anh có thương tích còn lười động đậy nữa!
Mà anh ngồi không cũng có nước uống!
Hừ!
Có Lăng Trảm Lâu phụ giúp, tốc độ lên món nhanh hơn hẳn, mười mấy phút, tất cả đồ ăn đã lên đủ.
Tiền Xuyến Xuyến đi đến trước mặt Lăng Trảm Lâu, đưa tay ra.
Lăng Trảm Lâu nhìn lòng bàn tay trắng nõn của cô gái không hiểu ý cô, giây sau liền nghe cô gái nói: “Đưa bình nước đây.”
Lăng Trảm Lâu sững người, sau đó ngoan ngoãn lấy bình nước từ không gian ra đưa cho Tiền Xuyến Xuyến.
Tiền Xuyến Xuyến cầm bình nước, đi đến trước tủ lạnh, mở cửa tủ lạnh ra, bên trong là hai bình nước lạnh dung tích lớn đựng nước chanh mật ong và trà xanh bạc hà cô tự làm hôm qua.
Loại có vòi ấy.
Ngon vãi!
Chỉ riêng mua mấy nguyên liệu này cô đã tốn mấy trăm tích phân rồi!
Là mấy loại nước uống trong tủ trưng bày không mất một xu, hệ thống tự động nhập hàng không thể so được!
Cô “ào ào” đổ đầy bình giữ nhiệt nước chanh mật ong, bình nước lập tức cạn đáy.
Nhưng Tiền Xuyến Xuyến không hề xót.
Sau đó, cô lại lấy hai cái ly thủy tinh, rót hai ly trà xanh bạc hà, một ly đưa cho Quý Ngôn, ly còn lại thì cùng bình giữ nhiệt đặt trước mặt Lăng Trảm Lâu.
Quý Ngôn nhìn ly của mình, lại nhìn ly của Lăng Trảm Lâu còn có một cái bình nước siêu to, bĩu môi, nhưng cũng không nói gì.
Thôi, đãi ngộ của ông chủ vàng, anh không sánh được.
Người ta bỏ tiền lại làm việc, anh chẳng làm gì, có so sánh là bình thường!
Anh cầm ly uống một ngụm, không nhịn được thở dài một tiếng.
Đây mới là cuộc sống của con người chứ!
Lại nhìn Lăng Trảm Lâu, anh nhìn ly thủy tinh trước mặt, đầu ngón tay khẽ vuốt ve thành ly. Nước trong ly đang xoay tròn, giống như tâm tư anh lúc này đang gợn sóng.
…
Người Căn cứ Bình Minh ăn sáng như cuốn mây tan, vội vã rời đi – họ phải tranh thủ thời gian giết thêm xác sống, tích thêm hạch!
Tuy lần này mang theo không ít “ngân sách”, thậm chí có người còn lôi cả dây chuyền vàng, nhẫn vàng trong rương ra, nhưng các món ăn mới trong tiệm khiến họ lập tức cảm thấy –
Đến lúc xài mới thấy tiền ít!
Hơn hai giờ chiều, đội ngũ này lại hùng hùng hổ hổ quay về, trên người ai nấy đều mang mùi máu tanh nồng.
Lăng Trảm Lâu và Quý Ngôn thì vững như núi Thái Sơn, cả ngày không nhúc nhích.
Người Căn cứ Bình Minh không định qua đêm ở đây, ăn xong sẽ về căn cứ, dĩ nhiên, trước khi rời đi họ phải tiêu hết số hạch và vàng mang theo.
Tiền Xuyến Xuyến cũng là lần đầu tiên thu vàng, trước đó họ đều tiêu hạch, không ai trả vàng.
Dù sao hạch dù không mang theo người, cũng có thể giết xác sống là có ngay.
Lăng Trảm Lâu đứng bên cạnh cô, động tác thuần thục đóng gói đồ ăn. Mỗi khi Tiền Xuyến Xuyến nhận vàng, anh đều vô tình liếc qua – những món trang sức vàng óng ánh trong lòng bàn tay thiếu nữ, càng tôn lên làn da trắng ngần của cô.
Ba mươi mấy người, mỗi người đều mua không ít, lại thêm hai mươi mấy vạn tích phân vào tài khoản.
Làm Tiền Xuyến Xuyến vui đến nỗi không ngậm được miệng.
Không ngờ không ngờ!
Sáng nay với cô còn là con số thiên văn một trăm vạn tích phân, chưa đầy một ngày đã kiếm được một nửa.
Cô như thấy chi nhánh đang vẫy gọi mình rồi!
Hô hô hô! Vui quá!
Lúc người Căn cứ Bình Minh đi, Quý Ngôn cũng đi cùng.
Anh vốn không muốn đi, nhưng anh phải về căn cứ lấy thỏi vàng!
Hơn nữa vết thương này tự lành vẫn quá chậm, dù dị năng giả có khả năng hồi phục mạnh hơn người thường nhiều, nhưng vẫn nên về để Lạc Lâm chữa cho nhanh hơn.
Mà không biết họ có biết tin về tiệm này không, nếu không biết, anh về báo cho họ một tiếng, bảo họ mau đến dự trữ hàng, đừng ngày nào cũng chỉ biết đánh đánh giết giết.
Sau khi họ đi hết, Lăng Trảm Lâu lại ngồi thêm một lúc, rời đi trước khi Tiền Xuyến Xuyến đóng cửa.
Tiền Xuyến Xuyến đóng cửa tiệm, mở cửa hàng hệ thống ra nhìn năm mươi mấy vạn tích phân của mình, khóe miệng lại kéo đến tận mang tai.
Miệng ngân nga bài hát nhỏ, bước chân nhẹ nhàng lên lầu đi tắm.
