Chương 51: Chủ nhân, chồng chị sắp chết!
Ninh Từ Từ tỉnh lại, xung quanh vây kín một vòng người.
Cô vội vàng ngồi bật dậy, đầu óc choáng váng một chút.
Triệu Uyển Thu đỡ lấy cô: "Từ từ thôi, cậu có muốn ăn gì không? Hay uống chút nước?"
Ninh Từ Từ lắc đầu, sốt ruột hỏi: "Nặc Nặc đâu?"
Cô đảo mắt nhìn quanh, nơi này hình như là một phòng học, Sầm Nặc Nặc nằm cách cô không xa, Từ Ấu Thanh đang trông chừng, dùng hết sức đè lên vết thương của cô ấy, tay đẫm máu.
Ninh Từ Từ lập tức đứng dậy, đi đến bên cạnh Sầm Nặc Nặc ngồi xổm xuống: "Chuyện gì thế?"
Trước khi hôn mê, cô mơ hồ nhớ rằng mình đã triệt để thanh trừ virus zombie trong người Sầm Nặc Nặc, nhưng dù sao lúc đó tinh thần quá mơ hồ, cô không chắc chắn, chẳng lẽ là không thành công?
Không được, cô không chấp nhận kết quả này!
Triệu Uyển Thu vội vàng trấn an cô: "Nặc Nặc sẽ không biến dị nữa đâu, nhưng vết thương không cầm máu được. Ấu Thanh học y, cô ấy đã liệt kê đủ đồ dùng y tế cần thiết, đại ca đến bệnh viện lấy rồi."
Ninh Từ Từ lúc này mới để ý là đại ca không có ở đây.
Lý Trụ và Lục Lĩnh cũng không có.
Triệu Uyển Thu nói: "Đại ca không để lại đồ ăn, Lý Trụ đi tìm rồi."
Lúc đó Lăng Chiêu Dã đi vội quá, chẳng để lại thứ gì, cả nhóm chưa ăn trưa, chưa ăn tối, đều đói bụng, cuối cùng Lý Trụ và Lục Lĩnh ra ngoài tìm đồ ăn.
Thật ra trong đội còn hai cái bánh mì nhỏ và nửa chai nước, là đồ ăn sáng Từ Ấu Thanh để lại, cô ấy ăn ít, lại có thói quen nhai kỹ nuốt chậm, ăn ít nhiều bữa.
Nhưng không ai động vào, đều mặc định để dành cho Ninh Từ Từ và Sầm Nặc Nặc.
Phòng khi họ tỉnh dậy đói khát, có thể ăn chút để bổ sung năng lượng.
Ninh Từ Từ im lặng, trong lòng nóng như lửa đốt.
Thứ nhất là vì vết thương của Sầm Nặc Nặc, trông có vẻ không ổn. Có thể thấy Từ Ấu Thanh đã áp dụng biện pháp cấp cứu, nhưng sắc mặt Nặc Nặc vẫn trắng bệch, người cũng hôn mê sâu.
Thứ hai là cô lại không cảm nhận được không gian nữa.
Vậy nên đại ca có lẽ không phải không nghĩ đến chuyện để lại vật tư cho mọi người, mà là anh ấy cũng không dùng được không gian.
Sau chuyện này, Ninh Từ Từ nhận thức sâu sắc rằng, dù không gian tùy thân rất lợi hại, nhưng cô không thể quá ỷ lại vào nó, nếu không tùy lúc có thể rơi vào đường cùng.
Bản thân mạnh mẽ mới là quan trọng nhất.
Nếu có thể giác tỉnh dị năng, đương nhiên là tốt nhất.
Nếu xui xẻo không có mệnh giác tỉnh dị năng, vậy cô cũng phải nâng cao năng lực chiến đấu của bản thân.
Nếu có một ngày, có thể giống như đại ca, trèo tường lướt vách, tay không chống lại zombie biến dị, vậy mới là bản lĩnh sống sót của cô.
Trán Từ Ấu Thanh đẫm mồ hôi.
Cô ấy quá căng thẳng, rất sợ Sầm Nặc Nặc xảy ra chuyện gì trong tay mình.
Tuy cô ấy học y, nhưng dù sao vẫn chưa tốt nghiệp, tất cả thực hành đều đến từ giờ học trên lớp và kỳ thực tập tại bệnh viện nhà vào kỳ nghỉ.
Cô ấy do dự một chút, tuy không muốn dò hỏi chuyện riêng của người khác, nhưng bây giờ tình hình khẩn cấp.
Cô ấy cân nhắc từ ngữ, hỏi: "Từ Từ, thứ sương xanh lục cậu dùng lúc nãy..."
Ninh Từ Từ phản ứng một chút, mới biết cô ấy nói đến liên vụ trong không gian.
Các đồng đội xung quanh cũng đang nghe, đều có chút tò mò.
Ninh Từ Từ suy nghĩ một chút, nói: "Tớ giác tỉnh dị năng trị liệu."
Tất cả mọi người: "!!!"
Tuy đã sớm có suy đoán, nhưng sau khi được Ninh Từ Từ xác nhận, mọi người đều rất vui mừng, bao gồm cả Lý Trụ và Lục Lĩnh vừa thu thập vật tư về, cũng nghe được câu này.
Lý Trụ ba bước thành hai bước vào phòng học, ném đồ trong tay xuống, mắt sáng rực: "Thật sự là dị năng trị liệu sao? Có thể chữa được virus zombie loại đó?"
Ninh Từ Từ: "... Ừm."
Không gian quá lợi hại, cũng khó giải thích.
Tuy họ đều là đồng đội cô tin tưởng, nhưng bí mật càng ít người biết càng an toàn, nên cô đành giả vờ mình giác tỉnh dị năng trị liệu.
Đại ca chắc sẽ không vạch trần cô đâu.
Lý Trụ "Ồ" một tiếng: "Vậy chúng ta xem như có thêm một mạng rồi."
Triệu Uyển Thu nhắc nhở anh ta: "Vậy cậu cũng không được liều lĩnh gây thương tích đấy. Cậu thấy rồi đấy, dị năng trị liệu của Từ Từ dùng rất tốn sức."
Lý Trụ gãi đầu: "Biết rồi, lão đại."
Triệu Uyển Thu: "..."
Gọi bậy gì thế!
Lục Lĩnh cũng rất vui, nói với Ninh Từ Từ: "Chúc mừng cậu."
Ninh Từ Từ: "Cảm ơn."
Từ Ấu Thanh cắt ngang cuộc trò chuyện, hỏi Ninh Từ Từ: "Vậy ngoài việc chữa virus zombie, nó có tác dụng với vết thương bình thường không?"
Cô ấy nghĩ là có.
Vì cô ấy đã kiểm tra, Sầm Nặc Nặc có thể chống đỡ đến bây giờ, vết thương đã lành một chút.
Ninh Từ Từ gật đầu: "Có. Nhưng bây giờ dị năng của tớ vẫn chưa hồi phục."
Từ Ấu Thanh gật đầu, cô ấy cũng đoán được.
Với mức độ quan tâm của Ninh Từ Từ dành cho Sầm Nặc Nặc, nếu dị năng còn dùng được, chắc chắn sẽ không đứng nhìn.
Nên bây giờ chỉ có thể trông cậy vào đại ca.
Từ Ấu Thanh hỏi câu này, là để sắp xếp sau khi đại ca về.
Cô ấy nói: "Tuy đại ca sẽ mang dụng cụ y tế về, nhưng một mình tớ không thể làm ca phẫu thuật lớn thế này được, lúc đó cần mọi người giúp đỡ, đặc biệt là Từ Từ, cậu cần nghỉ ngơi thật tốt để hồi phục dị năng, lúc đó nếu có chảy máu, cần cầm máu kịp thời."
Dù chỉ là một chút dị năng trị liệu, cũng có thể giúp ích rất lớn.
Ninh Từ Từ gật đầu, nhưng trong lòng rất nặng nề, cô không biết khi nào không gian mới hồi phục.
Theo lời Tiểu Mật Phong, không gian là do thăng cấp nên mới tạm thời đóng cửa.
Nói cách khác, chỉ cần không gian thăng cấp là không dùng được.
Trưa nay không gian mất linh, hồi phục cũng khá nhanh, chưa đầy nửa tiếng.
Bây giờ cô không biết không gian bắt đầu thăng cấp từ lúc nào, cũng không biết thời gian mỗi lần thăng cấp có giống nhau không, nên không thể suy đoán thời gian hồi phục.
Một trong những cách thăng cấp không gian là thay đổi quỹ đạo số phận của đại ca phản diện.
Ninh Từ Từ đoán, lần thăng cấp trưa nay là do Lăng Chiêu Dã để mọi người đi trước, anh ở lại chặn hậu, cứu mạng tất cả đồng đội.
Còn lần thăng cấp này thì sao, là do Lăng Chiêu Dã ra ngoài lấy dụng cụ y tế cho Sầm Nặc Nặc sao?
Ninh Từ Từ thật ra cũng rất bất ngờ, trưa nay đại ca còn bảo cô từ bỏ Sầm Nặc Nặc, thậm chí còn bảo cô cho cô ấy một cái chết thống khoái, vậy mà anh ấy lại chịu ra ngoài mạo hiểm vì Sầm Nặc Nặc.
Mười phút sau, trong đầu Ninh Từ Từ vang lên giọng nói như tiếng trời của Tiểu Mật Phong.
Nhưng lời Tiểu Mật Phong nói lại chẳng dễ nghe chút nào: "Chủ nhân! Mau đi cứu chồng chị! Chồng chị sắp chết rồi!"
Ninh Từ Từ: "!!!"
Tiểu Mật Phong tiếp tục la to: "Anh ấy bị zombie vây khốn trong bệnh viện, dị năng đã dùng hết, thể lực cũng chẳng còn bao nhiêu!"
Ninh Từ Từ: "!!!"
Ninh Từ Từ: "Cậu bảo anh ấy vào không gian đi!"
Tiểu Mật Phong: "Vô dụng thôi, anh ấy chỉ có thể ở trong không gian mười phút!"
Ninh Từ Từ: "Không gian dùng được rồi, cậu bảo anh ấy dịch chuyển về đây!"
Không phải đã ràng buộc "thẻ tổ đội trò chơi" sao!
Tiểu Mật Phong: "Khoảng cách vượt quá ba trăm mét rồi, chỉ có thể truyền tống một chiều từ phía chị, anh ấy không dịch chuyển được!"
Ninh Từ Từ: "..."
Cái con ong nhỏ này, đúng là lắm chuyện, quy tắc sử dụng cũng nhiều thật!
