Chương 74: Không gian giữ ấm giữ tươi và cơm nước nóng hổi là hợp nhất
Sáng nay, những thành viên có dị năng thì đi luyện tập dị năng, còn những người không có dị năng thì tất bật trong bếp, đem hết gạo mì trong không gian của Ninh Từ Từ ra làm thành những bữa ăn nóng hổi.
Trong đó, Triệu Uyển Thu và Tôn Phương đóng vai trò quan trọng nhất, tay nghề nấu ăn của hai người đều xuất sắc đến lạ.
Triệu Uyển Thu nấu ăn vì đam mê, từ nhỏ đã thích nấu nướng, cũng có thiên phú nấu ăn. Bất kể nguyên liệu gì qua tay cô, không hiểu sao luôn ngon hơn người khác nấu.
Còn Tôn Phương thì phải nuôi một ông chồng hễ vào bếp là như phá nhà và hai đứa con như hai con khủng long nhỏ, bao nhiêu năm nay đành phải rèn luyện tay nghề mà thành.
Ninh Từ Từ với vai trò “kho hàng di động”, đứng bên cạnh phụ giúp, họ cần gì thì đưa nấy, thời gian còn lại thì cùng Từ Ấu Thanh nhặt rau rửa rau.
Ngũ Sơn cũng muốn vào phụ một tay, bị Tôn Phương đuổi ra ngoài, nhưng cũng không để ông rảnh rỗi, bà bảo ông ra ngoài cửa, chuyên lo việc nhào bột.
Sức lực đó đừng phí, cũng đỡ cho mấy người phụ nữ sức yếu phải vất vả nhào bột cả buổi.
Bà giải thích với mấy cô gái trẻ: “Các cháu đừng tưởng chú Sơn các cháu không chịu làm, mà là ổng xung khắc với căn bếp lắm. Cứ vào bếp là y như rằng xảy ra chuyện, nào là cháy bếp, ngập bếp, bão trong bếp, thái rau thì đứt tay, vo gạo thì gạo rơi hết xuống bồn rửa… Nói chung, bà thấy ổng còn lợi hại hơn mấy đứa có dị năng kia! Kinh nghiệm nhiều năm cho thấy, ổng chỉ làm được mỗi việc nhào bột thôi.”
Mấy cô gái bụm miệng cười.
Ngũ Sơn bất lực: “Bà ơi, để cho tôi chút thể diện.”
Lúc này, Ninh Từ Từ cuối cùng cũng bắt gặp ánh mắt của Từ Ấu Thanh: Bọn mình là mấy đứa ế, còn được ăn trưa nữa không?
Bận rộn cả buổi, mấy người đều cảm thấy mệt lử.
Ninh Từ Từ ra ngoài đun nước cho mọi người uống, Từ Ấu Thanh vừa rửa rau vừa thắc mắc: “Dương Cốc đi đâu rồi nhỉ?”
Sắp đến giờ ăn trưa rồi mà vẫn chưa thấy đâu.
Nói Tào Tháo, Tào Tháo đến. Triệu Uyển Thu vừa định ra ngoài lấy đồ thì thấy Dương Cốc thất thần bước vào.
Triệu Uyển Thu: “Dương Cốc!”
Dương Cốc lập tức thu lại vẻ mặt, thay bằng nụ cười, bước vào bếp: “Mọi người đang làm gì thế?”
Triệu Uyển Thu: “Tụi tớ đang cố nấu hết đồ trong không gian của Từ Từ rồi cất đi.”
Dương Cốc ngạc nhiên: “Làm nhiều vậy? Ăn hết không? Không ăn hết thì phí lắm!”
Triệu Uyển Thu: “Yên tâm, không gian của Từ Từ có thể giữ ấm giữ tươi, nấu xong bỏ vào thế nào, lấy ra vẫn y như thế.”
Dương Cốc thốt lên: “Dị năng không gian không thể như vậy được chứ?”
Triệu Uyển Thu thấy phản ứng của cậu ta hơi lạ, còn chưa kịp nói gì thì Từ Ấu Thanh ngẩng đôi mắt trong veo nhìn Dương Cốc, hỏi: “Sao cậu biết dị năng không gian không thể? Cậu từng thấy người có dị năng không gian khác rồi à?”
Với lại, dù dị năng không gian của người khác thế nào, thì không gian của Từ Từ có thể giữ ấm giữ tươi, chẳng phải là chuyện tốt sao?
Dù sao thì khi nghe Từ Từ nói vậy, cô cũng thấy vui vì cả đội từ giờ có thể ăn cơm nóng canh nóng bất cứ lúc nào.
Đối với câu hỏi của Từ Ấu Thanh, Dương Cốc vội phủ nhận: “Không có không có, tớ chỉ thấy thần kỳ thôi!”
Từ Ấu Thanh còn muốn nói thêm gì đó, nhưng Dương Cốc đã bước vào, chủ động hỏi: “Tớ có thể làm gì không?”
Từ Ấu Thanh đè xuống cảm giác kỳ lạ trong lòng, hỏi: “Cậu biết nấu ăn không?”
Dương Cốc lắc đầu.
Từ Ấu Thanh: “Vậy cậu cùng tớ rửa rau đi.”
Cả đội nấu nướng trong bếp khá lâu, những người khác sống cùng biệt thự cũng thấy, họ đều thắc mắc tại sao nhóm người này lại bắt đầu nấu ăn điên cuồng như vậy.
Làm nhiều thế này, ăn hết nổi không?
Tiếc là hỏi cũng chẳng hỏi ra được gì, đành ôm một bụng thắc mắc lớn.
Đợi nhóm người này bưng hơn mười mấy mâm thức ăn lên lầu, mấy người lập tức ùa vào bếp.
Chỉ muốn xem có thể nhân cơ hội lấy chút gì đó không, thấy bọn họ nhất thời cũng không bưng hết được.
Kết quả vào bếp nhìn một cái thì ngẩn người, bếp sạch sẽ, chẳng còn chút đồ ăn nào.
Không đúng, họ nấu lâu như vậy, sao chỉ có chừng đó món vừa bưng đi?
Mấy món đó tốn nhiều thời gian vậy sao?
Xem ra tốn không ít tâm tư và nguyên liệu, chẳng trách ngửi thơm như vậy!
Mấy người có chút thèm thuồng chuyện ăn mặc ở của cả đội, bắt đầu tính toán xem có thể gia nhập hay không.
Ninh Từ Từ bọn họ không biết dưới lầu có người còn muốn hớt váng, bọn họ bưng mấy mâm thức ăn ra ngoài chỉ là để đánh lạc hướng mà thôi.
Nếu không, nấu ăn trong bếp lâu như vậy mà chẳng thấy đồ ăn đâu, chẳng phải là lộ rõ cho mọi người biết trong đội có người có dị năng không gian sao?
Cả nhóm vẫn ăn ở phòng tập như thường lệ.
Ninh Từ Từ trải hai tấm khăn trải bàn xuống đất, mười lăm người chia thành hai bàn, mỗi món đều bưng hai mâm ra bày biện, bắt đầu ăn thôi!
Tay nghề của Triệu Uyển Thu và Tôn Phương quả thực quá tốt, ngoài mấy món làm riêng để bỏ vào không gian tiện lợi sau này như sủi cảo, vằn thắn, bánh bao và mấy món xào nhanh, vì bữa trưa hôm nay, họ còn làm mấy món tủ.
Món mặn có thịt kho tàu, gà xào lạc, khoai tây hầm thịt, thịt heo xào chua ngọt, sườn xào chua ngọt, cá chua cay, cá vược hấp, còn có nấm hương xào rau cải và cải thảo xào giấm.
Mấy món này sắc hương vị đầy đủ, mọi người giành nhau ăn, ăn ngon lành, chỉ có Dương Cốc là có vẻ thất thần.
Cậu nhớ đến người vừa gặp khi đi dạo quanh khu chung cư lúc nãy, người đó là bạn thân từ nhỏ của cậu, tên là Trương Bình.
Trương Bình chính là người có dị năng không gian.
Bọn họ lớn lên cùng nhau, nhưng lúc học đại học chọn trường khác nhau, hai trường nằm ở hai phía đông tây của thành phố C, có chút khoảng cách, nên liên lạc ít hơn trước.
Nhưng có thể gặp lại trong cùng một khu chung cư khi tận thế đến, quả là một niềm vui bất ngờ.
Hai người vì thế nói chuyện khá nhiều.
Khi Dương Cốc biết Trương Bình thức tỉnh dị năng không gian, trong lòng thoáng qua một tia ghen tị.
Trong đội cũng có hơn nửa số người thức tỉnh dị năng, sao cậu vẫn chỉ là một người bình thường vô danh.
Cậu cũng đi theo bọn họ ra ngoài bận rộn năm sáu ngày, nhưng ngoài mấy viên tinh hạch mà cậu còn chưa dùng được, thì chẳng thu hoạch được gì khác.
Bất quá cái tên Từ Vân Châu kia như một trò cười, đứng trước cửa biệt thự lâu như vậy mà cũng không thức tỉnh dị năng, cậu thấy trong lòng có chút cân bằng kỳ lạ.
Giờ biết bạn thân cũng thức tỉnh dị năng, mà còn là dị năng không gian quý giá trong thời mạt thế, chỉ cần có thể tích trữ nhiều đồ, sau này không lo ăn uống, sự khó chịu trong lòng lại trỗi dậy.
Cậu thấy câu nói kia quả có lý, vừa sợ anh em chịu khổ, lại vừa sợ anh em mở đường mà chạy.
Cậu bây giờ chính là tâm lý mâu thuẫn như vậy.
Nghĩ đến đây, cậu liếc nhìn Ninh Từ Từ một cách kín đáo.
Nhưng dù sao, anh em vẫn đáng tin cậy hơn.
Dương Cốc nhớ lại lời Triệu Uyển Thu nói trong bếp lúc nãy, ánh mắt lại thoáng qua sự giằng co.
Không gian của Ninh Từ Từ vậy mà còn cao cấp hơn không gian của Trương Bình.
Không gian của Trương Bình khá rộng, mà theo lời cậu ta nói, còn có thể hấp thụ năng lượng tinh hạch để không ngừng nâng cấp mở rộng.
Nhưng không gian của cậu ta không thể giữ ấm giữ tươi, đồ bỏ vào cũng giống như để bên ngoài, theo thời gian sẽ hết hạn, sẽ biến chất.
Dương Cốc ngẩn người, đợi cậu hoàn hồn lại, món ăn trước mặt vậy mà đã không còn gì.
Lý Trụ cái miệng rộng còn hét to: “Ăn no quá đi! Em Từ Từ, có nước uống không, lạnh thì càng tốt!”
Dương Cốc nhíu chặt mày, trong khoảnh khắc đã hạ quyết tâm trong lòng.
