Chương 25: Đào hang
Biết mấy ngày tới Mặc sẽ ở lại bộ lạc, Bạch Trạch bàn với anh chuyện đào hang.
Theo ý tưởng của Bạch Trạch, cậu định đào một cái hang nhỏ phía bên trái cửa hang, rồi khoét một lỗ thoát nước để làm phòng tắm.
Hang bên phải cửa hang thì giữ nguyên, vẫn dùng để cất thức ăn. Còn cạnh chỗ mình ở sẽ đào thêm hai cái hang mới, một cái cho Mặc, một cái để dành cho Giác.
Chỗ nấu ăn hằng ngày, vách đá phía sau sẽ khoét thêm vài cái hốc để đựng đồ.
Mặc lặng lẽ nghe Bạch Trạch mô tả, ánh mắt dừng trên bản phác thảo cậu vẽ trên mặt đất.
“Sao thế?” Bạch Trạch thấy anh cứ nhìn chằm chằm, “Có vấn đề gì à?”
Mặc điềm tĩnh đáp: “Một lúc đào ba cái hang, khối lượng hơi lớn, mấy ngày khó mà xong.”
“Vậy đào hai cái trước đi.” Bạch Trạch đánh dấu chéo vào chỗ phòng ngủ của Giác, nghĩ con còn nhỏ, để sau cũng được.
Mặc gật đầu, thu ánh mắt lại: “Ngày mai tôi bảo Viêm với mọi người đến giúp.”
“Nhưng có lẽ cậu sẽ phải vất vả chuẩn bị đồ ăn.”
Nói rồi, anh lại bổ sung: “Không cần lo lắng về thức ăn trong nhà.”
Bạch Trạch gật đầu, mời người đến giúp thì lo cơm nước là chuyện cơ bản nhất.
Sáng hôm sau, Bạch Trạch bị tiếng ồn ào bên ngoài hang đánh thức. Cậu vươn vai, bò dậy nhìn qua khe cửa, bên ngoài đứng khá nhiều thú nhân.
Ngoài Viêm, Thìn, Lê, Khôn cũng đều đến, còn có vài gương mặt mới.
Thìn và Viêm thì khỏi phải nói, từng nếm qua đồ ăn Bạch Trạch nấu, chạy còn nhanh hơn ai, chặn cũng không nổi.
Mấy người Lê chỉ nghe Viêm kể về tài nấu ăn của Bạch Trạch đã thèm chảy nước miếng, sớm muốn qua nếm thử món ăn ngon đến kinh ngạc ấy là vị gì.
Vậy nên khi nghe Mặc định đào thêm hai cái hang trong hang nhà mình, liền lập tức tích cực đi theo, thái độ đó, so với lúc làm việc ngày thường thì khác hẳn.
Trong bộ lạc, khi nhờ thú nhân khác giúp đỡ, cần chuẩn bị đồ ăn. Thanh và Tinh nghe vậy liền chuẩn bị giúp Bạch Trạch, còn mang cả nồi niêu nhà mình sang.
Mặc trời chưa sáng đã ra ngoài, săn bắt, xử lý, rửa ráy làm một mạch, lúc này thịt thú hừ hừ đã được chia sẵn bày ngay ngắn bên bếp.
Giác biết hôm nay có việc, không nỡ mặc bộ đồ mới Bạch Trạch làm cho, mặc lại bộ đồ da thú cũ, rồi ra ngoài cùng Hề, sẵn sàng nghe sai bảo.
Thú nhân đến rồi cũng không rảnh rỗi, trước tiên tò mò ngắm nghía đám hành dại Bạch Trạch trồng bên ngoài, rồi vui mừng nhìn chằm chằm cánh cửa trên hang.
Lê và Khôn, những người nắm được kỹ thuật này, giờ đây được mọi người chú ý, hớn hở kể về cách làm “cửa” khéo léo thế nào, dùng tiện lợi ra sao.
“Dậy rồi à?” Giọng Mặc vọng vào qua cánh cửa gỗ.
“Đến ngay!” Bạch Trạch thầm cảm thán hiệu suất làm việc của Mặc, vội thu dọn rồi mở cửa đi ra.
Cậu chào mọi người một tiếng, rồi cầm que than vẽ một bản vẽ mặt bằng trên đất, tỉ mỉ giải thích vị trí và kích thước của những cái hang cần đào.
Việc nặng thì khỏi nói, có Mặc trông coi, Bạch Trạch vẫn thấy yên tâm.
Tinh lại gần, chớp chớp mắt: “Bạch Trạch, đồ ăn hôm qua ngon quá, sau này có thời gian cậu dạy bọn tôi nấu được không?”
Bạch Trạch cười: “Được chứ.”
Vì trong hang đang thi công, nấu ăn chỉ có thể ra ngoài. May mà hôm nay trời đẹp, mặt trời đỏ rực nhô lên từ rừng núi, cái lạnh buổi sáng cũng tan bớt.
Mặc giúp khiêng đồ nấu ra, Viêm đã chất một cái bếp tạm bên ngoài, chuyện ăn uống thì không thể trì hoãn.
Tinh và Hề hết lượt này đến lượt khác ôm củi đến, mấy đứa nhỏ khác trong bộ lạc cũng tụ lại xem náo nhiệt, theo chân Tinh với Hề cùng ôm củi, nhặt đá, bận rộn vui vẻ.
Bạch Trạch lấy mấy cây kẹo mật ong hình que chia cho chúng, cười nói: “Cảm ơn các cháu nhé!”
Bọn trẻ thích nhất được khen, ngẩng khuôn mặt đỏ hồng lên: “Bọn cháu làm được việc khác nữa!”
“Giúp chú làm mấy đôi đũa được không?”
“Được ạ!” Tiếng trẻ con trong trẻo nghe thật vui tai.
Bạch Trạch nhìn những gương mặt non nớt này, lòng tan chảy.
“Ngon quá!”
“Ngọt thật!”
“Ngon quá!”
…
Ngoài Hề và Giác ra, mấy đứa nhỏ này có bao giờ được ăn thứ ngon thế này đâu, mắt đứa nào cũng long lanh, nâng niu không nỡ ăn, chỉ dám liếm nhẹ một chút.
Hề lúc này mặt mày hớn hở đầy tự hào, như người lớn: “Đây là á phụ của Giác tự tay làm đấy.”
“Giỏi không?”
Cái giọng điệu đó, cứ như Bạch Trạch là á phụ của cậu vậy.
“Ừm, ừm!” Bọn trẻ đồng loạt gật đầu, “Á phụ của Giác giỏi quá!”
Hề hài lòng, thầm nghĩ xem từ nay còn ai dám nói Bạch Trạch không tốt với Giác nữa.
Giác hơi ngại ngùng quay mặt đi, hàng mi khẽ run run.
Bọn trẻ ngậm kẹo que, kéo nhau đi bẻ cành cây, còn chu đáo lột cả vỏ.
Bạch Trạch nhìn con thú hừ hừ Mặc mang về, trước tiên cắt một nửa số thịt thành lát mỏng và miếng nhỏ, ướp sẵn với hành dại và gừng, ở giữa còn thêm chút táo, sơn tra, như vậy thịt sẽ mềm và tươi hơn.
Lát mỏng rán lên sẽ ngon hơn, trộn với nấm, đặt lên phiến đá, xèo xèo nghe vui tai. Miếng thịt xiên que nướng trực tiếp trên lửa, ngoài giòn trong mềm, ăn đã miệng mà lại chống đói.
Phần thịt mỡ của thú hừ hừ thì đem nấu ra mỡ, còn thịt nạc thái sợi, rán thành từng miếng thịt khô nhỏ, phần thịt ba chỉ thì xào với hành dại cũng ngon.
Vừa mới nhóm lửa, đám thú nhân đang hì hục đào hang trong núi ngửi thấy mùi thơm, đều tranh thủ lúc vận chuyển đá vụn mà kéo đến vây quanh.
“Đây là món gì thế?”
“Thơm quá!”
“Thứ nước màu vàng kìa!”
Viêm gạt Lê và Thìn đang chen lấn trước mặt: “Cái này gọi là dầu, Bạch Trạch đang rán thịt khô đấy.”
Thanh bất lực vẫy tay với Viêm: “Anh mau đi làm việc đi.”
“Đi thôi, đi thôi, làm việc!” Viêm cũng rất nghe lời, lập tức kéo tay lôi chân đám thú nhân đang chảy nước miếng “trói” đi.
Tinh vừa thêm củi, vừa nhai miếng thịt khô vừa mới ra lò, vui vẻ ngân nga một điệu.
Bạch Trạch nhìn đồ ăn trước mắt, định nấu thêm một nồi canh, nghĩ đến món canh thịt viên hôm qua ngon thật, liền cắt một phần thịt thú hừ hừ có cả nạc lẫn mỡ vừa phải, băm nhỏ rồi dùng đá đập.
Thanh và Tinh hỏi: “Bạch Trạch, làm gì thế?”
“Làm thịt viên, đập một chút, thịt sẽ ngon hơn.”
Nghe thấy động tĩnh, mấy thú nhân lại không kìm được mà liếc mắt về phía bếp, kiểu làm đồ ăn này, họ chưa từng thấy bao giờ, thấy lạ lắm.
Có thú nhân hỏi có cần giúp không, Bạch Trạch cười lắc đầu. Vừa nãy cậu nhìn vào trong hang, họ đào hang cũng cực thật, từng nhát từng nhát, đều là việc tốn sức.
Bọn trẻ từ rừng về tranh nhau giơ đũa lên trước mặt Bạch Trạch, giữa đường còn so xem ai làm đẹp hơn.
Thấy Bạch Trạch dùng đá đập thịt, chúng càng tò mò rướn cổ hỏi: “Thịt cũng bị đánh à?”
Bạch Trạch bật cười: “Đập vậy thịt sẽ ngon hơn.”
“Vậy chắc mông cháu cũng ngon.” Một đứa nhỏ sờ mông mình, “Á phụ cháu thích đánh chỗ này nhất.”
Tinh không nhịn được bật cười: “Phụt… ha ha ha…”
Bọn trẻ nghe nói ngon, liền nói ngay: “Bọn cháu giúp!”
“Đúng đấy, giao cho bọn cháu là được!”
Thanh và Tinh vỗ tay, cũng vui vẻ: “Vậy các cháu cố gắng nhé! Lát nữa chúng ta sẽ dùng thứ này để làm món ngon.”
“Vâng!”
“Cháu làm cái này!”
“Cái này để cháu!”
Bọn trẻ lập tức chiếm chỗ, vây quanh, làm việc hết sức chăm chỉ.
Bạch Trạch nhìn cảnh tượng trước mắt, không phải lần đầu bị sự chất phác của bộ lạc Báo Đen làm cho rung động.
Thịt viên đập xong, cho thêm nước hành gừng và nước trứng, là có thể nhóm lửa nấu.
Tinh và Thanh xem một lúc, cũng học được cách nặn thịt viên, liền xắn tay áo nhận lấy việc này.
Bạch Trạch rảnh tay, liền nấu cho bọn trẻ một nồi nước đường từ táo gai, táo và mật ong.
