Chương 73: Một nhà ba người
Bạch Trạch vừa cảm động trước sự rộng lượng của Mặc, vừa bất lực với cái bệnh kỳ lạ của mình.
Hắn do dự.
Ánh mắt Mặc luôn dán chặt vào mặt Bạch Trạch, nhìn rõ mọi biểu cảm của hắn.
“Đêm nay ngoài sơn động rất nguy hiểm.” Mặc vẫn giữ giọng bình thản, “Nếu ngươi chạy ra ngoài, ta sẽ phát hiện.”
“Nếu ngươi lo lắng——” Hắn hơi ngừng lại, “Ta có thể ngủ dưới đất.”
“Dù sao, an toàn vẫn là quan trọng nhất.”
Thật là một lời nói hiểu chuyện và vị tha làm sao!
Bạch Trạch quả thực bị thuyết phục, hắn cảm động nhìn Mặc, chân thành nói: “Cảm ơn ngươi, Mặc.”
“Bất quá, giường rất rộng, đủ cho ba chúng ta ngủ chung.”
“Ừ.” Nhưng giây tiếp theo, Mặc chợt phản ứng lại, hàng lông mày khẽ nhíu lại, “Ba người?”
“Đúng vậy.” Bạch Trạch gật đầu, hắn cảm thấy đây là cách giải quyết tốt nhất hiện tại.
Có Giác ở đó, bầu không khí chắc chắn sẽ không quá ngượng ngùng, cũng tránh được những “bất ngờ” có thể xảy ra.
Ánh mắt Mặc lướt qua Giác đang rửa chén bát ngoài cửa, những ngón tay vốn đang thả lỏng khẽ co lại.
“Sao vậy?”
“Không có gì.” Mặc thản nhiên nói, “Nghe theo ngươi.”
Giác quay lưng về phía họ, nhìn thì có vẻ đang chăm chú rửa chén, nhưng thực ra hai tai đã vểnh lên từ lâu, nghe trọn câu chuyện của á phụ và thú phụ.
Tối nay lại có thể ngủ cùng á phụ thơm phức rồi!
Mặc dù có thêm thú phụ, nhưng không sao, á phụ chắc chắn sẽ như trước, ôm mình, vỗ về mình, thậm chí có thể kể chuyện mới.
Trái tim vừa rơi xuống đáy vực bỗng chốc bay lên, động tác rửa chén của Giác trở nên nhanh nhẹn hẳn, miệng còn ngân nga bài “Hai con hổ” mà Bạch Trạch đã dạy họ.
Khi á phụ đến hỏi ý kiến, cậu bé càng gật đầu liên tục: “Con sao cũng được.”
Mặc liếc nhìn đứa nhỏ: “Vậy ngươi đến nhà Viêm, ngủ cùng Hề đi.”
Giác: “Con không thích ngủ ở nhà người khác.”
Mặc: “Không thích? Vậy trước đây ngươi cũng đâu ít lần.”
Giác: “Đó là trước đây.”
“Bây giờ thì không được à?”
“……”
Giác cho rằng thú phụ đang cố tình gây khó dễ cho mình.
Tình cảm cha con từng nương tựa vào nhau, cùng trải qua hoạn nạn, giờ đây đã lung lay sắp đổ.
Bạch Trạch chỉ thấy hai cha con này thật thú vị, ngày thường ít nói, vậy mà giờ lại có thể đùa giỡn với nhau.
Chỉ là, vẻ mặt hơi nghiêm túc, nhưng cũng hợp với tính cách của họ.
“Ta đi dọn giường đây.” Bạch Trạch cười nói, “Mặc, ngươi đem mấy quả mọng đang phơi ngoài kia vào đi.”
“Ừ.”
Giác tăng tốc rửa chén, làm xong thì lau tay, chạy đến bên Bạch Trạch, thỉnh thoảng phụ một tay.
Dù sao, được ở gần á phụ, là vui rồi.
Chiếc giường đá mà Bạch Trạch thường ngủ quả thực rất rộng, không biết Mặc khiêng vào bằng cách nào, trải lên một lớp cỏ khô dày và da thú, nằm vào rất thoải mái.
Hai lớn một nhỏ, ba cái gối xếp thành một hàng ngay ngắn.
Giác đặt gối của mình ở giữa, gối của Bạch Trạch ở phía trong, còn gối của Mặc ở phía ngoài.
Rất hoàn hảo!
Khóe miệng đứa trẻ khẽ nhếch lên, mong chờ giờ đi ngủ.
Mặc ngày thường ngủ trần, hôm nay hiếm khi mặc một chiếc áo, cổ áo rộng thùng thình, chẳng khác gì áo ông già, chỗ cần che cũng chẳng che được.
Tối nay Mặc và Giác còn rửa ráy sớm, vào sơn động trước.
Bạch Trạch lại thành người cuối cùng.
Khi hắn bước vào, đã thấy hai cha con đang đùa giỡn.
Giác vốn nằm giữa, giờ lại ở mép ngoài cùng, đứa trẻ dùng hết sức, lấy đầu cố đẩy Mặc ra.
Nhưng đối mặt với khối thịt rắn chắc kia, vẫn là lực bất tòng tâm.
Mấy lần sau, Mặc vẫn đứng im, thậm chí còn hứng thú chống tay nghiêng đầu, vẻ mặt mang chút trêu chọc.
Giác bí xị mặt, ngồi trên giường, tức giận trừng mắt nhìn thú phụ.
Đó rõ ràng là chỗ của mình, gối cũng đã đặt xong!
Cảnh này rơi vào mắt Bạch Trạch, lại thấy vô cùng ấm áp.
Hắn vừa bước tới, hai cha con trên giường lập tức đổi sắc mặt, ra vẻ như chưa có chuyện gì xảy ra.
Bạch Trạch thấy Mặc nằm chính giữa, hỏi: “Mặc, ngươi muốn ngủ phía trong à?”
“Á phụ ngủ phía trong đi.” Giác lên tiếng, “Ngủ phía ngoài dễ lăn xuống giường lắm.”
Đây quả thực không phải đứa trẻ nói bịa, trước đây khi ngủ cùng thú phụ, cậu bé không ít lần tự ngã xuống đất.
Có khi Mặc trở mình, duỗi chân, Giác chưa kịp phản ứng thì đã lăn khỏi giường.
Mặc dù cái giường của họ, miễn cưỡng cũng chỉ là trải mấy lớp cỏ khô và da thú trên nền đất, nhưng bỗng nhiên lăn xuống nền đá lạnh lẽo, cứng ngắc và gồ ghề, cũng thật sự đau.
Vì vậy, sau này Mặc để Giác ngủ phía trong.
Bạch Trạch vừa định nói mình ngủ rất ngoan, nhưng chợt nhớ đến chuyện nửa đêm chạy lung tung, bèn cười cười, không nói gì.
Mặc liếc Giác một cái, rồi dịch ra phía ngoài.
Bạch Trạch trèo vào phía trong: “Mặc, ngươi dịch thêm ra ngoài chút nữa đi.”
Mặc nghĩ Bạch Trạch thấy chỗ không đủ rộng, bèn dịch ra ngoài thêm một đoạn.
Sau đó, liền thấy Bạch Trạch vẫy tay với Giác, Giác vội vàng bò dậy, ôm chiếc gối nhỏ của mình, chen vào giữa hai người.
Mặc: “……”
Hắn nhìn Giác đang chui vào lòng Bạch Trạch, rất muốn đá đứa nhóc thối tha này một phát.
Đặc biệt là cái thằng nhóc này, còn cố dùng mông đẩy hắn ra ngoài.
Nhưng vì có Bạch Trạch ở đó, Mặc không dám hành động thiếu suy nghĩ.
Hắn lạnh lùng nhìn Giác ôm cánh tay Bạch Trạch, còn được Bạch Trạch xoa đầu, vỗ nhẹ lưng.
Rất tức giận……
Mặc nằm thẳng đơ, ngửa mặt nhìn vách đá phía trên.
Rồi lặng lẽ đưa tay vào trong chăn da thú, mò mẫm tìm mông Giác, dùng ngón cái và ngón trỏ kẹp lấy một miếng thịt non, bất ngờ véo mạnh một cái.
“Rét——” Giác giật mình ngẩng đầu, nhìn về phía sau.
Bạch Trạch hỏi: “Sao vậy?”
Ngay khi Mặc nghĩ Giác sẽ không mách lẻo, đứa trẻ bỗng nhăn nhó: “Á phụ, có người véo con.”
Bạch Trạch đương nhiên sẽ không làm chuyện này, Giác cũng không thể tự véo mình.
Sau đó, cả lớn cả bé đều đồng loạt nhìn về phía Mặc.
Mặc: “……”
Sao tự nhiên lại thấy hơi căng thẳng.
Trên mặt hắn vẫn giữ vẻ bình tĩnh, ngơ ngác đáp lại ánh mắt vô tội.
Vì hình tượng của Mặc trong lòng Bạch Trạch vô cùng cao lớn, Bạch Trạch cho rằng đây chỉ là một sự cố nhỏ.
“Có lẽ là không cẩn thận chạm phải thôi, thú phụ của con không cố ý đâu.” Bạch Trạch an ủi Giác.
Đứa trẻ ậm ừ một tiếng, rồi dùng tay che chắn mông mình.
Trong sơn động dần yên tĩnh trở lại.
Trong bóng tối, Mặc bỗng mở mắt, đổi chỗ cho Giác và Bạch Trạch đang ngủ giữa.
Hắn hài lòng ôm lấy người, chuẩn bị tận hưởng một đêm tuyệt vời.
Nhưng ngủ được một lúc, Bạch Trạch liền trở mình, quay lưng về phía Mặc, rồi lại ôm Giác vào lòng.
Mặc tức giận ngồi dậy, trực tiếp đẩy Giác ra mép ngoài cùng, còn mình thì nằm chính giữa, ôm Bạch Trạch ở phía trong, lần nữa hài lòng nhắm mắt.
Đêm đẹp trời bắt đầu.
