Chương 95: Trùng phùng
Bộ lạc Hắc Báo đang chia thức ăn, rất náo nhiệt.
Nguyên và Canh dẫn Bạch Thanh, không biết đang nói gì với Tộc trưởng, Đại Vu cũng ở bên cạnh.
Bạch Trạch ngồi một mình trong góc tối, tay nắm chặt ống tay áo cũ nát, ngẩn người, như thể hồn đã bay đi rất xa.
Mặc đột nhiên bước đến trước mặt cậu, chậm rãi ngồi xổm xuống, gọi: “Bạch Trạch.”
Bạch Trạch ngẩng đầu, thân thể khẽ run lên, cậu mơ màng chớp mắt, khẽ hỏi: “Anh… biết tôi sao?”
Mặc đặt quả dại vào tay cậu: “Không nhớ à? Tôi là Mặc, trên tuyết nguyên, em ngồi khóc bên tảng đá.”
Bạch Trạch liếm môi khô nứt, rồi lắc đầu: “Xin lỗi, tôi dường như chẳng nhớ gì cả.”
Ánh mắt rơi xuống vết máu trên trán cậu, mắt Mặc tối lại: “Đầu em bị thương.”
“Sao mà bị vậy?”
“Không biết…” Giọng Bạch Trạch khàn khàn, “Nhưng chắc sắp khỏi rồi, không đau lắm.”
Mặc thấy cậu cứ nhìn chằm chằm vào quả dại trong tay mà không ăn, liền hỏi: “Không thích quả này à?”
“Không có.” Bạch Trạch rè mi rung nhẹ, cắn một miếng, nhỏ giọng nói, “Ngọt lắm, cảm ơn anh…”
Mặc không rời đi, chỉ lặng lẽ nhìn Bạch Trạch, đợi cậu ăn hết từng miếng một, rồi đưa tay ra.
“Hả?” Bạch Trạch khó hiểu.
“Ở đây lạnh lắm.” Mặc nắm lấy tay Bạch Trạch, kéo cậu đứng dậy, “Không đói à?”
“Cũng tạm.”
Bạch Trạch được Mặc dẫn đến bên một đống lửa, Mặc đi một lúc, quay lại, trên tay cầm thêm một chiếc áo khoác bằng da thú.
“Mặc vào.”
Quần áo Bạch Trạch rất mỏng, trong gió lạnh tay chân đều lạnh cóng, cậu không từ chối, nhận lấy rồi khoác lên người: “Cảm ơn anh, Mặc.”
Nghe Bạch Trạch gọi tên mình, tâm trạng Mặc có vẻ tốt, anh ném mấy thứ tròn tròn vào đống lửa.
“Lát nữa sẽ có tiếng nổ, đừng sợ.”
Bạch Trạch không biết Mặc nói gì, nhưng vẫn ngoan ngoãn gật đầu.
Quả nhiên, chẳng bao lâu sau, trong đống lửa vang lên tiếng “bôm bốp” liên tiếp.
Mặc thấy thân thể Bạch Trạch khẽ run lên.
Anh dùng cành cây khều mấy quả trứng gà cục tác bị cháy đen ra, bóc vỏ ngoài, đưa cho Bạch Trạch.
Bạch Trạch nuốt nước bọt, không chắc chắn hỏi: “Cho tôi à?”
“Ừ.”
“Nhưng tôi không có gì để đổi với anh.”
“Không cần đổi.”
Bạch Trạch có vẻ đói thật sự, sau khi nhận được câu trả lời của Mặc, lại nói “cảm ơn” một lần nữa, rồi cúi đầu ăn ngấu nghiến.
Mặc ngồi bên cạnh, bóc hết số trứng còn lại, đặt lên chiếc lá trước mặt Bạch Trạch, rồi mang một bát nước đến.
Trên mặt Bạch Trạch cuối cùng cũng có chút hồng hào.
Mặc: “Ăn thêm chút quả dại nữa không?”
Bạch Trạch thành thật nói: “Tôi ăn no rồi, cảm ơn anh.”
Cậu không nghĩ ra mình có thể lấy gì để báo đáp, đành mở lời: “Nếu… anh cần tôi làm gì, cứ nói với tôi.”
Mặc thốt ra: “Em có thể ở lại không?”
“Tôi… không biết nữa…” Bạch Trạch lộ vẻ khó xử.
Nguyên mặt mày hớn hở bước tới, ánh mắt lướt qua Bạch Trạch, dừng trên người Mặc, rồi kéo Bạch Thanh đang đứng bên cạnh ra phía trước.
Bạch Trạch co người lại, như muốn trốn trong chiếc áo da thú.
“Bạch Trạch, sao con lại ở đây?”
“Con—” Bạch Trạch vừa mở miệng, Mặc đã đứng chắn trước mặt cậu, ánh mắt quét qua Nguyên và Bạch Thanh, sắc mặt chợt trầm xuống: “Tôi đưa cậu ấy đến.”
Giọng anh rất lạnh: “Ông từng nói, sẽ chăm sóc tốt cho cậu ấy.”
“Hả?” Nguyên và Bạch Thanh vẻ mặt khó hiểu.
Một lúc sau, Nguyên chợt nhận ra: “Cậu là đứa trẻ từng nhặt được Bạch Trạch trước đây à?”
Mặc lạnh lùng nhìn họ.
Tộc trưởng và Đại Vu cũng bước tới.
Tộc trưởng mỉm cười, nói với Mặc: “Gia đình Nguyên sau này sẽ ở lại bộ lạc chúng ta.”
Nguyên vội gật đầu phụ họa.
Tộc trưởng: “Nguyên đồng ý để Bạch Thanh kết thành bạn đời với cậu, Bạch Thanh cũng đồng ý.”
Mặt Bạch Thanh đỏ ửng, ngượng ngùng nhìn Mặc.
Mặc lại quay người, quỳ một gối trước mặt Bạch Trạch đang co ro, hỏi: “Em có muốn kết thành bạn đời với tôi không?”
Bạch Trạch nhìn anh: “Bạn đời… là gì?”
Mặc nghĩ một lát, rồi nói: “Sau khi em và tôi kết thành bạn đời, chúng ta sẽ sống cùng nhau, tôi sẽ bảo vệ em, không để em bị thương, không để em lạnh, sẽ hái quả cho em, tìm trứng gà cục tác, săn thật nhiều thịt, để em ăn no…”
Mặc nói một hơi, dường như đã nói hết những lời mấy tháng nay, những thú nhân xung quanh đều lộ vẻ kinh ngạc, dụi mắt không tin nổi.
Mắt Bạch Trạch chợt mở to, có chút khó tin: “Thật, thật sao?”
Mặc nói từng chữ một: “Tôi hứa với em.”
Bạch Trạch nắm chặt lấy cánh tay anh, gật đầu thật mạnh: “Muốn, tôi muốn kết thành bạn đời với anh.”
Tộc trưởng và Đại Vu nhìn nhau mỉm cười.
Sắc mặt Nguyên và Bạch Thanh lại khó coi vô cùng.
Nguyên chỉ vào Bạch Trạch: “Thằng bé đó là đồ ngốc, đầu óc có vấn đề, nó chẳng biết làm gì cả.”
Bạch Thanh cũng nói theo: “Anh trai tôi trước đây bị thương ở đầu, chỉ nhận ra chúng tôi thôi.”
Bạch Trạch rủ mắt, thất vọng nói với Mặc: “Tôi chẳng biết làm gì cả…”
Mặc: “Em không cần biết làm gì, tôi sẽ làm.”
Mắt Bạch Trạch như ươn ướt, cậu quay mặt đi, hít hít mũi.
Ngoài khung hình, Bạch Trạch cảm thấy có thứ gì đó ấm áp lăn dài trên má, từng giọt từng giọt rơi xuống.
Trong lòng thật khó chịu.
Gia đình Nguyên ở lại bộ lạc Hắc Báo.
Mặc đúng như lời anh nói, hái cho Bạch Trạch đủ loại quả dại, mỗi lần săn được con mồi, đều đổi với người trong bộ lạc những quả trứng to nhỏ.
Có khi còn có cả mật ong vàng óng, Bạch Trạch rất thích, còn trên mu bàn tay Mặc thường xuyên xuất hiện những nốt đỏ.
Bạch Trạch có vẻ hơi sợ tiếp xúc với người khác, Mặc liền cõng cậu chạy trong rừng, đưa cậu trèo lên cây ngắm sao và trăng, lần nào Bạch Trạch cũng cười rất vui.
Bạch Trạch vẫn không muốn tiếp xúc với người khác, mỗi lần ra ngoài đều bám chặt lấy Mặc.
Mặc liền đào một cái hang ở phía tây bộ lạc, rất nhiều thú nhân đến giúp, Bạch Trạch trốn sau lưng Mặc, nhỏ giọng nói cảm ơn với họ.
Ngày kết thành bạn đời, Mặc không biết hái từ đâu rất nhiều hoa, đủ màu sắc, một bó to, đặt ở đầu giường.
Khi hai người nằm trên giường, Bạch Trạch đột nhiên hôn lên mặt Mặc, còn nhẹ nhàng cắn môi anh.
Đồng tử Mặc lập tức phóng to.
Từ trong hang truyền ra tiếng khóc ngắt quãng, đến tận sáng mới dần biến mất.
Ngày tháng trôi qua thật nhanh.
Bạch Trạch cẩn thận bày những bông hoa Mặc mang về khắp các góc trong hang, dựa vào lòng Mặc phơi nắng trước hang, mỗi ngày đều mong chờ xem Mặc sẽ tìm được thức ăn gì.
Hạnh phúc là nụ cười luôn thường trực trên mặt Bạch Trạch.
Sau đó, bụng Bạch Trạch dần to lên, Mặc sẽ ôm eo cậu, áp đầu vào đó.
Trái cây trong hang ngày càng nhiều, còn có người mang đủ loại trứng tròn đến.
Mặc luôn ra ngoài từ rất sớm, khi đi săn về, Bạch Trạch vừa tỉnh dậy.
Anh liền bế Bạch Trạch ngồi bên đống lửa, luôn miệng nói: “Ăn thêm chút nữa đi.”
Không biết đã bao lâu, trước hang đến rất nhiều người, Đại Vu cũng có mặt, sắc mặt Mặc trắng bệch, anh nắm chặt tay Bạch Trạch, trán đẫm mồ hôi lạnh.
“Bạch Trạch, anh ở đây.”
“Đừng sợ…”
Cảnh tượng đột ngột dừng lại, tất cả biến mất trong bóng tối.
