Chương 82: Lồng Bắt Côn Trùng.
Vừa chạy ra khỏi bãi cỏ, cô lại quay đầu chạy về, rồi cắt một nắm lá cỏ. Chuyện nâng cấp cái mũ không thể quên được, nếu không thì không những đeo không chắc, mà lá cứ rơi lả tả...
Quẳng đống lá vào "Khu An Toàn", Sở Từ lập tức chạy ngay ra bờ sông, lần lượt kéo lên ba cái lờ cá.
Lờ cá thứ nhất có bốn con cá nhỏ, lờ thứ hai có hai con.
Lờ cá thứ ba không có cá, nhưng lại có hai con tôm hùm đất đột biến chui vào.
Giờ đây, kích thước của tôm hùm đất đã khác hẳn ngày xưa, đến cả tôm hùm Úc trước mặt nó cũng chỉ đáng gọi là em út thôi. Cũng may cái lờ mà Kỳ Huyên làm đủ lớn. Nguyên con tôm màu đen tuyền, đôi càng to chĩa ra như đang múa may, không ngừng cố gắng "cắt" đứt sợi kẽm đang giam giữ chúng.
Sở Từ cúi người lại gần nhìn, những vết răng nhỏ li ti trên càng tôm sắc nhọn, lấp lánh ánh sáng lạnh màu đen bóng loáng, hình như... đã tìm thấy sinh vật đáng sợ dưới nước kia rồi.
Lúc chưa tìm thấy thì cô còn sợ, giờ thì hoàn toàn bình tĩnh rồi, chẳng qua là mấy con tôm thôi mà?
Không chịu làm một món ngon, lại còn ra đây giả vờ hung dữ làm gì??
Là tỏi băm không thơm, hay cay mặn không đã?
Giờ đây trong lòng Sở Từ chỉ có một suy nghĩ: — Lại đến lúc mày phải trở thành loài nguy cấp rồi đấy. Cô rút con dao găm ra, cố ý vót nhọn một đầu cành cây trên tay, rồi thông qua khe hở của lờ cá, nhắm đúng chỗ yếu, trực tiếp đưa hai "tiểu khả ái" này đi gặp Diêm Vương.
Xác nhận chúng đã không động đậy nữa, Sở Từ mới thò tay tháo nút dây, đổ chúng ra từ trong lờ cá.
"Bíp bíp! Biến Dị Phóng Xạ Cấp Cao, không khuyến nghị sử dụng!"
"Bíp bíp! Biến Dị Phóng Xạ Cấp Cao, không khuyến nghị sử dụng!"
Sở Từ lau một phát mặt, trong lòng dâng lên một dự cảm cực kỳ không hay. Sao cô lại quên mất, chỗ này cực kỳ gần Khu Phóng Xạ, lũ tôm hùm đất cay mặn ở đây rất có khả năng là "loài bản địa", xác suất có thể ăn được chắc là cực nhỏ.
Nghĩ đi nghĩ lại, Sở Từ vẫn còn hơi không cam tâm, định bắt thử một lần nữa. Cô thả hết những con cá nhỏ trong hai cái lờ cá còn lại ra, trong sáu con tổng cộng thu hoạch được hai con có thể ăn được, xác suất như vậy đã coi là rất cao rồi.
Cô khứa vài đường lên mấy con cá phóng xạ cao còn lại, rồi ném vào một cái lờ cá, sau đó cô lại ném cái lờ đó về đúng chỗ vừa thả lưới. Còn hai cái lờ kia, thì mỗi cái thêm một ít mồi chay, ném xuống ở vị trí xa hơn một chút.
Cô không muốn để chúng bị vạ lây. Sau đó, Sở Từ mang theo thu hoạch của mình trở về bên trong "Khu An Toàn" nghỉ ngơi một chút, tiện thể cũng chỉnh đốn lại đống "mũ" cỏ rối bời đang đội trên đầu. Giờ đây trong lòng cô cũng không còn kỳ vọng nhiều vào lũ châu chấu đột biến nữa.
Ai mà biết được chúng có phải là phóng xạ trung độ, hay là "làm ca kíp" ở khu vực phóng xạ cao độ không?
Nếu đúng là như vậy, không hoàn toàn tiến hóa thành quần thể có độc, đã coi như là chúng tốt tính rồi. Nhưng dù xác suất có thấp đến đâu, Sở Từ vẫn muốn bắt thêm một ít để thử, bởi vì mồi ngon đang ở ngay trước mắt, khó được là lũ châu chấu đột biến này về cơ bản đều nằm trong mức độ cô có thể đối phó.
Con mồi tốt như vậy, e rằng sau này khó mà tìm được nữa, vì vậy Sở Từ phải xứng đáng với sự xuất hiện của chúng. Chỉ có điều bắt từng con một, hiệu suất thực sự quá thấp.
Nhìn lũ cá nhỏ còn đang quẫy đành đạch bên cạnh, đột nhiên, một ý nghĩ lóe lên trong đầu cô: Hay là thử dùng "lờ cá" xem sao?
Một lúc nữa, cô sẽ mang đi thử, nếu thực sự có châu chấu đột biến có thể chủ động chui vào, cô có thể áp dụng mô hình bắt châu chấu giống như đánh lờ cá, chỉ cần đến giờ là đi thu lưới.
Vừa hay, mồi hoa cô chuẩn bị cho cá nhỏ chắc còn thừa, cô có thể mang đi "viện trợ" cho bên châu chấu.
Châu chấu: Tôi cảm ơn bạn, vì có bạn...
Nghĩ ra phương pháp rồi, Sở Từ cũng không chần chừ nữa. Lờ cá bằng kẽm không có phần của chúng rồi, cái đó dùng để cung cấp cho đàn cá có tỷ lệ thu hoạch cao hơn. Nhưng đây cũng không phải là chuyện lớn.
Cô không phải còn biết đan lồng bằng dây leo sao? Sở Từ đặc biệt chạy đi cắt một bó lớn Dây Lá Đỏ về, thành thạo lột vỏ tách sợi, không một lúc sau, một cái "lồng bắt côn trùng" kiểu dáng như lờ cá đã được đan xong.
Sở Từ đặc biệt thu nhỏ mắt lưới, sợ chúng gặm lồng cỏ, cô còn đặc biệt dùng vỏ ngoài của Dây Lá Đỏ gia cố thêm một lớp bên ngoài.
Đương nhiên điều này vẫn không ngăn được châu chấu gặm nhấm, nhưng ít nhất còn có thêm một lớp bảo vệ. Dù sao thì đây cũng là chuyện không thể tránh khỏi, ai bảo lờ cá bằng kẽm không rảnh ra được chứ?
Sau khi tất cả đã vào vị trí, Sở Từ liền ném "lồng bắt côn trùng" thẳng vào khu vực trung tâm của bãi cỏ, bên trong đựng đầy những bông hoa tươi non, nghĩ rằng hiệu quả thu hút châu chấu hẳn là không tệ.
Sở Từ lặng lẽ núp ở xung quanh, may mà không đợi lâu, một con châu chấu đột biến đã chui vào, rồi đến con thứ hai...
Cô yên tâm, chuẩn bị để "lồng bắt côn trùng" tự vận hành, còn bản thân thì tiếp tục tìm kiếm các tài nguyên khác trong đám cỏ...
