Liên hệ:[email protected]
fZalo

Tất cả nội dung truyện chữ và truyện audio trên website được tổng hợp từ nhiều nguồn công cộng hoặc do người dùng tải lên. Chúng tôi không sở hữu bản quyền, không chỉnh sửa nội dung và không chịu bất kỳ trách nhiệm pháp lý nào liên quan đến bản quyền, tính chính xác hay quan điểm trong tác phẩm. Nếu bạn là chủ bản quyền và phát hiện nội dung vi phạm, vui lòng liên hệ ngay với chúng tôi qua email để kiểm tra và gỡ bỏ trong thời gian sớm nhất. Người dùng tự chịu trách nhiệm toàn bộ khi sử dụng nội dung trên website. Chúng tôi không khuyến khích sao chép, phát tán trái phép và khuyến nghị mọi người tôn trọng quyền tác giả.

Biển Truyện
Trang chủThể loạiBảng xếp hạngHoàn thànhBảng vàng
💎XuKiếmtiền
Xuyên Không: Ta Là Bạch Nguyệt Quang Của Thiên Hạ, Cũng Là Ác Quỷ Sau Màn- Nam Huyền > Chương 83

Chương 83

Font
Cỡ chữ18
Nền
Rộng760px
← TrướcMục lụcSau →

Chương 83 có bản audio.

Chương 83: Để mắt tới con trai ngươi.

 

“Xin sư muội chỉ giáo.” A Tử cung kính thỉnh giáo.

Nam Huyền khó xử: “Nếu tu luyện theo cách của ta, không quá một tháng, tỷ có thể đột phá Chân Võ Cảnh… Chỉ là kinh nghiệm tu luyện của Càn Khôn Tông cũng được truyền lại từ thời xưa, tự nhiên có chỗ tốt, ta e rằng, không tiện làm rối loạn.”

Nhân lúc A Tử suy nghĩ, Nam Huyền nhón chân nhảy lên, đứng trên ngọn cây cách đó trăm mét. Rõ ràng là trên những chiếc lá rung rinh sắp rụng kia, lá cây xào xạc, gió nổi, thậm chí có thể cuốn bay những chiếc lá xanh hình thù trên cành.

Thế nhưng Nam Huyền đứng trên những chiếc lá xanh chạm là rụng ấy vững vàng như lơ lửng trên không.

Khi A Tử ngước lên, chân trời chỉ còn lại ráng chiều. Trên ngọn cây cao nhất cách trăm mét, thiếu nữ trong tà áo trắng tinh bị gió thổi tung tán loạn. Giữa trời lá xanh hoa tàn, tiếng sáo du dương văng vẳng.

Hàn ý từ bốn phương tám hướng tràn tới, thấm vào xương tủy. Rõ ràng là Càn Khôn Tông ở Phương La thành bốn mùa xanh tươi, nhưng trên gò đất này, có tuyết rơi.

Chưa kịp để A Tử đưa tay hứng, tiếng sáo đột chuyển âm điệu. Chợt thấy cả vòm trời tuyết đọng, rồi bỗng nhiên đổ ập xuống như những mũi tên sắc bén, chuẩn xác xuyên thủng từng chiếc lá xanh bay lơ lửng trong không trung.

Chói lòa, cường đại, không thể chạm tới – đó là ấn tượng của A Tử về Nam Huyền lúc này, xa xôi không thấy điểm cuối của khoảng cách giữa hai người.

Trong cơn hoảng hốt, A Tử phát hiện xung quanh có Hồn Lực tập kích. Kinh nghiệm chiến đấu quá khứ khiến nàng lập tức phản ứng, dồn lực nhảy vọt lên cao. Thế nhưng, vừa nhảy lên cao, một mũi băng ngưng tụ từ Hồn Lực kề ngay trán, nỗi sợ hãi cận kề cái chết từ đáy lòng dâng lên.

May mà mũi băng chỉ lơ lửng trước mắt. A Tử lui về phía sau, khả năng khống chế Hồn Lực của Nam Huyền khiến nàng kinh hãi.

Phía trước, Nam Huyền cũng đang lơ lửng từng bước đi tới. Mỗi bước chân đều đạp lên những chiếc lá xanh rơi trong không trung, quanh người toát lên vẻ thản nhiên.

Cây sáo ngọc trong tay Nam Huyền khẽ gõ vào mũi băng, mũi băng tan biến, dường như khoảnh khắc sống chết vừa rồi chỉ là ảo giác.

“Cúi đầu.”

A Tử làm theo lời Nam Huyền cúi đầu nhìn xuống, lại thấy bốn luồng Hồn Lực tấn công từ bốn phía chỉ là bốn chiếc lá xanh. Để trốn bốn chiếc lá xanh, nàng đã trực tiếp đâm vào sát chiêu trí mạng.

Dường như có những quan niệm từng cho là đúng đang cuộn trào trong đầu.

Võ Hồn của nàng là Hàn Nguyệt Nhận, cộng thêm tốc độ gia tăng từ Hàn Nguyệt Nhận. Phương pháp tu luyện mà trưởng lão Quan Tri dạy là chiếm ưu thế tốc độ, tránh né mọi công kích hết mức có thể, mục tiêu duy nhất là tu sĩ ở trung tâm Hồn Lực.

Nghĩ kỹ, bốn luồng Hồn Lực vừa rồi nàng tùy tiện có thể khử đi, nhưng vẫn chọn né tránh, đẩy mình vào chỗ chết.

“Một khi đã hình thành thói quen cố hữu, thói quen của ngươi chính là điểm yếu mà kẻ địch có thể lợi dụng để bày bố bất cứ lúc nào.”

Lời nói của Nam Huyền cuối cùng cũng khiến A Tử tỉnh táo lại. Thế nhưng giờ đây, lòng nàng tràn ngập tuyệt vọng. Mấy năm tu luyện trước đây rốt cuộc là gì? Dường như mọi rèn luyện đều phục vụ cho đội ngũ.

“Sư muội, đêm nay, đa tạ chỉ điểm.” A Tử quay người bước ra khỏi hậu sơn, bóng lưng đầy ảm đạm.

【Đing, tự tin của Thiên Vận Chủ Giác sụp đổ, hảo cảm với tông môn giảm, thưởng 2 vạn giá trị phản diện.】

Nam Huyền đáp xuống gò đất, nhìn bóng hình dần biến mất, chờ người trong bóng tối đến.

Cuối cùng, màn đêm hoàn toàn buông xuống, vạn vật tĩnh lặng. Một uy áp chỉ có Hồn Thánh mới có từ bốn phương tám hướng giáng xuống.

Nam Huyền thản nhiên nói: “Vị tiền bối nào, xin ra gặp mặt.”

“Ngươi chưa đủ tư cách gặp ta.” Giọng nói trong bóng tối vang lên u uất.

“Ta cùng tiền bối không thù không oán, không biết hành động này là vì lẽ gì?”

Giọng nói trong bóng tối như bị đờm cũ mắc kẹt, nghe rất khó chịu. Nếu không… giết? Một Hồn Thánh trọng thương, Võ Hồn sắp tan rã lại tàn khuyết, chưa chắc không đánh lại.

Nhưng trong chốc lát, nàng đã gạt bỏ ý niệm. Người này chính là mối quan tâm và người thân duy nhất của Cực Phẩm Thiên Vận Chủ Giác, làm sao có thể chết vô giá trị như vậy.

“Ngươi là người của Phù Hoa Cung, tới Càn Khôn Tông rốt cuộc có mục đích gì!?”

Nam Huyền khẽ cười, giọng nói vẫn thanh lãnh thoát tục: “Ta biết ngươi, Đại Chu Hoàng Triều đã bị tiêu diệt, hoàng đế Chu Dực. Chúng ta có cùng mục đích, không bằng ra ngoài gặp mặt một lần.”

Người trong bóng tối dường như đang suy nghĩ. Một lúc lâu, uy áp rút đi, từ trong bóng tối bước ra một người đàn ông mặc áo choàng đen.

Dưới màn đêm, khuôn mặt người đàn ông tựa như ác quỷ từ địa ngục, sắc mặt âm trầm, ánh mắt lạnh lẽo, chỉ có một ống tay áo trống rỗng, lại càng thêm vài phần thê thảm.

“Giấu giếm tu vi, lẻn vào Càn Khôn Tông, ly gián quan hệ đệ tử, lại biết thân phận của ta, mục đích của ngươi là gì?”

Nam Huyền mỉm cười thản nhiên: “Dực Hoàng nói đùa. Ta tới Càn Khôn Tông tự có nguyên nhân của ta. Còn về ly gián quan hệ đệ tử trong tông, Dực Hoàng có cho rằng ta vừa rồi nói sai không?”

“Rốt cuộc ngươi là ai?” Chu Dực nheo mắt hỏi. Bất luận là Phong Hoàng – cung chủ Phù Hoa Cung hiện tại, hay là hắn – từng ở địa vị cao, đều không có khí chất của tu sĩ trẻ tuổi này.

Phong Hoàng trong mắt là thiên hạ quyền lực, còn hắn từng khinh miệt vạn vật, cao cao tại thượng.

Thế nhưng Nam Huyền, trong mắt là sự coi thường vạn sự vạn vật, dường như mọi sự thay đổi đều không liên quan tới nàng, dường như toàn bộ Linh Xuyên Đại Lục chỉ là món đồ chơi nàng có thể tùy ý quyết định tồn vong hay hủy diệt.

“Dực Hoàng từng ngồi thiên hạ ngàn năm, tất nhiên đã nghe nói về Thiên Khung Giới.”

“Cái gì! Ngươi đến từ Thiên Khung Giới!?” Chu Dực kinh ngạc, nhưng lại lắc đầu hỏi:

“Thiên Khung Giới là thế giới cao nhất trong tất cả các đại lục Võ Hồn, Linh Xuyên Đại Lục lại không thông với bên ngoài, giữa hai nơi không có bất kỳ duyên cớ nào để liên hệ.”

Nam Huyền lấy từ Nhẫn Hồn ra bức họa của Nam Phàm đưa cho Chu Dực:

“Dực Hoàng luôn chú ý Phù Hoa Cung, tất nhiên cũng biết Thiếu Cung chủ của Phù Hoa Cung.”

“Hắn là em trai ngươi?” Chu Dực hỏi.

“Phải cũng không phải. Em trai út Nam Phàm, bị kẻ khác hãm hại rơi vào Không Gian Loạn Lưu tới Linh Xuyên Đại Lục. Còn ta tìm tới nơi này, phát hiện vị Thiếu Cung chủ kia có Hồn Cốt của em trai ta.”

Chu Dực không hiểu: “Có ý gì?”

“Hồn Cốt thập phẩm, ai mà không thèm muốn. Nam Phàm của Phù Hoa Cung không phải em trai ta, nhưng Hồn Cốt lại đúng là Hồn Cốt của em trai ta. Đáng thương em trai ta thân vong dị giới…”

Chu Dực không dám tùy tiện ra tay. Thiên Khung Giới thế nào, hắn làm hoàng đế Đại Chu Hoàng Triều biết rất rõ. Người này thiên phú khí chất đều tốt, rất có thể là đệ tử hạch tâm của mấy thế lực lớn ở Thiên Khung Giới.

“Sao ta tin ngươi?”

“Nếu Dực Hoàng không tin có thể tự mình đi tham dò Hồn Cốt của Nam Phàm kia. Với năng lực của Dực Hoàng, tự nhiên sẽ biết Hồn Cốt này có phải trời sinh đã có hay không.”

Chu Dực trong lòng đã có tính toán. Nam Phàm, vị Thiếu Cung chủ kia xuất cung, hắn tùy thời có thể đi tham dò. Bất quá, hắn vẫn không hiểu vì sao tu sĩ đường đường Thiên Khung Giới phải ngụy trang thân phận vào một tiểu tông môn:

“Đã là người của Thiên Khung Giới, sao không trực tiếp ra tay, ngược lại phải giấu thân phận tới Càn Khôn Tông.”

Nam Huyền nói bóng gió: “Đương nhiên là… bởi vì con trai của ngươi.”

Chu Dực sững sờ. Dù hắn từng làm hoàng đế ngàn năm, lúc này cũng không biết đáp lại thế nào.

Nam Huyền phất tay áo quay người: “Dực Hoàng nên vui mừng mới phải. Nếu không phải ta khuyên gia tộc chỉ cần hủy diệt Phù Hoa Cung, thì đại lục này sao còn tồn tại đến bây giờ.”

Chu Dực vẫn luôn àm thầm quan sát, tự nhiên biết Nam Huyền có Thanh Ngọc Thánh Thể. Việc ngăn gia tộc hủy diệt một đại lục cũng là chuyện người có thể chất này có thể làm. Hơn nữa con trai hắn thiên phú thế gian độc nhất, cũng không loại trừ khả năng nàng để mắt tới con trai hắn.

Liền hỏi:

“Ngươi muốn làm thế nào?”

← TrướcMục lụcSau →

Bình luận (0)

Sắp xếp:
Ctrl+Enter để gửi