Chương 100: Cô hàng xóm của chân thiên kim 1
(Thiết lập hư cấu)
Bắc Tảo Quốc.
Khương Bình bị một trận ồn ào bên ngoài đánh thức.
Cách âm của căn nhà tự xây này sao mà kém thế nhỉ?
Thì ra là bà hàng xóm Diêu Mẫn đang mắng con gái đang học tiểu học là Diêu Chân.
Bà ta trách con bé không biết thương mẹ, không chịu dậy sớm phụ giúp bày quán.
Chồng chết sớm của Diêu Mẫn để lại cho bà ta một quán ăn nhỏ và một đống nợ nần.
Lúc này, cậu con trai yêu quý của Diêu Mẫn là Diêu Tiền bị đánh thức, lơ mơ bước ra khỏi phòng.
Diêu Mẫn lập tức vỗ vào người Diêu Chân, bắt con bé đi chuẩn bị bữa sáng cho anh trai.
Còn bà ta thì vội vàng chạy lên hỏi thăm con trai ngủ có ngon không.
Ôi... đây đúng là tra tấn tinh thần mà.
Khương Bình thò cái đầu tóc xoăn như tổ quạ ra ngoài cửa sổ, cũng bắt đầu oang oang.
“Diêu mặt to, bà làm được thì làm, không làm được thì sớm mà chôn mình đi, sáng nào cũng gây sự gì thế?”
Còn bênh vực Diêu Chân ư? Thôi khỏi, làm vậy chỉ khiến con bé khổ thêm thôi.
Mấy người hàng xóm nghe thấy những từ mới lạ, đoán chắc là Khương Bình học được từ phim của vua phim Hồng Kông.
Tiếc là Diêu Mẫn chỉ giỏi hoành hành trong nhà, đến cả hơi sức ra ngoài cãi nhau cũng không có.
Diêu Chân đang bận rộn trong bếp bật cười, sổ mũi cả ra ngoài...
...
Khương Bình lần này xuyên đến một nơi gọi là Bắc Tảo Quốc, thành một bà cô tên Doãn Mỹ Bình.
Cái nơi nhỏ như mẩu phân chó này mà lại học được mấy thứ phong kiến hủ lậu khá giỏi đấy chứ.
Bà hàng xóm Diêu Mẫn chính là một ví dụ điển hình.
Suốt ngày sai khiến con gái tiểu học xoay như chong chóng, cứ như thể cuộc đời khổ cực của bà ta là do Diêu Chân gây ra vậy.
Nguyên chủ Doãn Mỹ Bình năm nay ba mươi chín tuổi, lớn hơn Diêu Mẫn vài tuổi, chồng chết còn sớm hơn.
Con trai là Tống Hiếu Nhĩ hai mươi tuổi, trông cao lớn vạm vỡ.
Đã có thể dùng như một lao công chính hiệu, dưới tay nguyên chủ cũng bị đối xử y như ông bố chết tiệt của nó.
Mấy ngày nay Doãn Mỹ Bình đến, việc đi mua sắm, sơ chế nguyên liệu, đặt hàng ban ngày gần như đều do Tống Hiếu Nhĩ làm.
Sợ con kiệt sức, bà còn cho nó uống chút nước suối linh tuyền mỗi ngày để tỉnh táo.
Đến chiều, khi dựng lên cái lều nhựa, mới đến lượt bà ra tay...
Bán chút kim chi, mì kéo, bia, rượu soju, mực nướng các thứ, cũng không khó lắm.
Tiếc là Tống Hiếu Nhĩ mãi không học được tinh túy.
Tâm nguyện của nguyên chủ là mở một quán rượu nhỏ, không cần phải bày quán mỗi ngày.
Còn Tống Hiếu Nhĩ, chỉ cần bình an vô sự, đừng làm điều xấu là được.
...
Bắc Tảo Quốc linh khí và năng lượng đều nghèo nàn, Doãn Mỹ Bình còn chưa bắt đầu tu luyện.
Hôm qua xem phim xong bà đã ngoan ngoãn đi ngủ.
Kết quả là gặp phải cái nhà hàng xóm khốn kiếp này.
Tống Hiếu Nhĩ đẩy xe ba bánh về nhà, liền thấy Doãn Mỹ Bình đứng ở cửa, nhìn chằm chằm vào nhà họ Diêu như muốn khoét thủng.
Biết ngay là mẹ bị bà hàng xóm nhà Diêu đánh thức, trong lòng chắc đang bực lắm.
Lạ thật, mẹ hôm nay lại không ném bùn đất sang...
Nguyên chủ cũng được coi là một bà điên có tiếng ở phố Hải Vân.
Dù sao phải một mình nuôi con, điên một chút cũng rất có ích.
Tống Hiếu Nhĩ sợ mẹ tức giận quá hại thân, liền khuyên bà vào nhà.
Lại nhỏ giọng nói, tối nay con sẽ đi đánh Diêu Tiền cho mẹ xả giận.
“Cái thằng nhóc đó tối chắc chắn sẽ đi chơi điện tử, bà Diêu không quản thì để con quản...”
Doãn Mỹ Bình thấy buồn cười, bà đâu có vì chuyện đó, nhưng vẫn hùa theo:
“Nhớ trùm bao tải vào đầu thằng nhóc đấy, không thì bị Diêu Mẫn biết lại bắt đền chúng ta mất.”
“Con hiểu mà (chớp mắt), là công phu Trung Hoa học trong băng video đúng không?”
Doãn Mỹ Bình: ...
Biết giải thích thế nào để nó hiểu cái bao tải và công phu chẳng liên quan gì đến nhau đây?
*
Thấy mẹ không còn để ý đến chuyện nhà hàng xóm nữa, Tống Hiếu Nhĩ lại bận rộn.
Cũng phải nói, nguyên chủ dạy thằng bé này khá tốt, chắc là vì cả nhà đều thích xem băng video Hồng Kông.
Tính cách Tống Hiếu Nhĩ đúng là khác hẳn với đám trẻ nhà hàng xóm.
Doãn Mỹ Bình nghĩ đến cảnh nhà ba người thức đêm xem tivi, bỗng thấy chồng nguyên chủ chết sớm cũng không oan.
Ba người này đúng là quá tàn nhẫn với bản thân...
Người khác lo lắng cho tương lai con cái, sợ con không nên người thì không nuôi được mình.
Còn Tống Hiếu Nhĩ năm lớp 12 thì chán học.
Nguyên chủ bắt nó về phụ bán quán toàn thời gian, nghĩ rằng cho nó ăn chút khổ thì sẽ thích đi học.
Kết quả là thằng bé lại mê mấy việc lặt vặt như bày quán, chuẩn bị hàng.
Nguyên chủ đành phải cắn răng xin cho nó bảo lưu kết quả học tập.
Thằng bé thường đến hiệu sách, thư viện, cũng chỉ để tìm sách về công phu Trung Hoa, sách nấu ăn, rồi đọc tiểu thuyết.
Nhưng món nó nấu ra thì ngay cả nó cũng không nuốt nổi.
Đành phải quay lại với món kim chi canh rong biển.
...
Doãn Mỹ Bình kể với hệ thống chuyện của Diêu Chân.
Diêu Chân, học sinh tiểu học, là chân thiên kim trong truyền thuyết, còn nữ chính là giả thiên kim cùng tuổi tên Bùi Bạch Tuyết.
Mẹ ruột của con bé là Nam Tố, cãi nhau với chồng là Bùi Sùng Khải rồi bỏ nhà đi khi đang mang bầu.
Sinh con bé tại bệnh viện nơi Diêu Mẫn sinh, kết quả bị anh trai ruột đến trước đánh tráo.
Anh trai ruột Bùi Xa Trang nghĩ rằng em gái làm gia đình không yên ổn, nên đem nó đi cho nhà nghèo khổ.
Anh ta đã hỏi thăm trong bệnh viện, biết nhà này nghèo nhất và nợ nần chồng chất.
Cuối cùng Bùi Xa Trang và Bùi Bạch Tuyết yêu nhau, một người chết bệnh, một người chết vì tai nạn.
Diêu Chân thuộc loại phản diện nhỏ ác độc, sức sát thương hơi thấp...
“Người nhà họ Bùi và họ Diêu đầu óc có vấn đề thật sao? Không sợ lây à?”
“Dù sao thì trong hai nhà đó chỉ có mình Diêu Chân là người bình thường...”
“Vậy thì họ bị lây chéo rồi... Này, mau ra ngoài chơi với tôi đi, lần này Dung Dung cũng ra chơi được đấy.”
“Lại đổi chủ đề à, mau nói xem cô đã làm chuyện tốt gì đi.”
Doãn Mỹ Bình vừa nấu canh vừa đảo mắt...
Bà chỉ là tạo cho đứa nhỏ một giấc mơ, mong nó đừng xui xẻo như trong cốt truyện...
...
Giờ ăn trưa.
Các bạn học đều lấy hộp cơm ra, chỉ có Diêu Chân là cắn hai nắm cơm nhỏ cho đỡ đói.
Ăn xong vỗ vỗ cái bụng nhỏ, hình như vẫn hơi đói.
Đành phải lấy mấy cái bánh quy sô cô la mà bác Doãn cho ra ăn thêm.
Ăn xong bánh quy lại nhấp một ngụm nước, trong lòng và trong miệng đều ngọt lịm.
Ôi, ước gì bác Doãn là mẹ con, hoặc con làm con gái bác ấy cũng được.
Trước khi đi ngủ trưa, Diêu Chân vẫn nghĩ, biết đâu trong mơ những điều này có thể thành hiện thực.
...
Tống Hiếu Nhĩ ngồi trước bàn, ngửi thấy mùi thịt thơm phức.
Cảm thấy bữa trưa nhà mình hôm nay thịnh soạn quá, đùi gà rán, sườn ngọt, canh viên thịt...
Thằng bé nhất thời không dám động đũa, sợ mẹ có chuyện gì muốn dặn dò.
Doãn Mỹ Bình bất lực:
“Đây là mẹ học trên tivi đấy, con ăn thử xem.”
“Là món Trung Hoa à? Nhìn là biết khác ngay! Bát to thật...”
Hệ thống bật cười, không hiểu sao lại nghĩ đến câu “miệng cô to thật” của Như phi.
Ha ha ha ha ha ha.
Doãn Mỹ Bình nghe xýt nữa thì phì cười, giục Thống Tử sớm ra ngoài chơi với mình.
Kéo khóe miệng xuống, bà gắp một cái đùi gà to vào bát mình, lại gắp cho Tống Hiếu Nhĩ một miếng sườn.
Thằng bé ăn mà cứ phát ra những tiếng khen ngợi không ngớt.
...
Nhà hàng xóm Diêu Mẫn ngửi thấy mùi cơm thơm, bắt đầu chửi bới.
Đúng là đều là xe đẩy nhỏ, đều mất chồng, đều có con trai, sao bà điên họ Doãn lại mở được quán ăn lớn thế?
Chẳng lẽ vì mình có thêm đứa con gái?
Chẳng lẽ người ta không sợ ăn xong bị lây bệnh điên à? Mọi người đúng là dũng cảm thật.
Hay là mình đẩy quán ăn nhỏ sang bên cạnh cái lều nhựa của bà điên họ Doãn nhỉ?
Biết đâu lại hưởng ké được chút khách thì sao.
