Chương 28: Chuyện phiếm thời đại 5
Ngày tháng cứ thế trôi qua.
Hai đứa nhóc đen nhẻm cũng đã lớn, cứ đến kỳ nghỉ là lại đạp xe về nhà bà ở Đại Tảo Thôn chơi.
Nhà họ Bạch đã triệt để phân gia từ lâu. Hai người con trai lớn của bác Bạch nghe lời vợ, định cư ở huyện khác, không có ý định chuyển về.
Con cái họ đã lớn, không cần người lớn phải lo lắng nữa. Bác Bạch cũng trông không còn được khỏe như mấy năm trước. Chẳng lẽ còn không phân gia để chờ em trai, ông bà đến ăn bám nhà mình sao?
Thật ra hai bà con dâu trước vẫn có chút oán hận: chú út ở chung nhà mà tối nào cũng nấu riêng cho Bạch Trân Trân, chẳng nể nang gì, để mấy đứa con của anh trai chỉ biết đứng nhìn.
Đây đúng là vô lý. Chính họ tự xúi chồng nộp tiền vào nhà, nhưng số tiền đó còn không đủ cho bọn trẻ ăn uống. Chúng có được ăn no cũng là nhờ bác Bạch bù thêm.
Hơn nữa, hai anh em nhà họ có tới năm đứa con, người ngoài nào gánh nổi? Cũng may ông nội chúng là đầu bếp nên mới miễn cưỡng nuôi được.
Nhưng mấy năm nay, vợ chồng bác Bạch đã nhìn rõ, Bạch Lão Đại, Bạch Lão Nhị và vợ họ đều cùng một suy nghĩ, thật sự không có gì đáng để giữ lại.
Nhìn thấy cuộc sống tự tại của Chu Đông Tần, bác Bạch đã quyết định phân gia khi bà con dâu cả kiếm chuyện.
Không theo con nào, số tiền tích góp chia làm năm phần: vợ chồng ông hai phần, ba người con mỗi người một phần.
Căn nhà là của ông, không chia.
Sau đó đưa cho mỗi người một con dao phay, coi như xong chuyện.
Nếu ai thấy bất công thì cút đi, đừng mong được gì.
Thấy bác Bạch làm thật, mà số tiền nhận được cũng không ít, Bạch Lão Đại, Bạch Lão Nhị ở huyện ngoài cũng không còn mặt mũi nào đòi hỏi thêm.
Chỉ lén lút càm ràm với vợ vài lần.
Sau khi phân gia, nhà Bạch Lộ vẫn tiếp tục ở chung với bác Bạch, bắt đầu nộp lương thực và tiền thuê nhà.
Lễ Tết biếu xén cũng nhiều hơn hai anh trai.
Bất quá Trần Tĩnh cảm thấy mẹ chồng Ngô Phương có vẻ chưa hoàn hồn, ăn hạt dưa Chu Đông Tần nhờ người mang đến cũng thấy không còn thơm ngon nữa.
Bà nghĩ lần này nhà mình bị người ta xem chuyện cười, nên không vui vẻ gì.
Trần Tĩnh đã bàn bạc với Chu Đông Tần, liền khuyên mẹ chồng về quê chơi với mẹ đẻ vài ngày.
Ngô Phương nghe xong như được khai thông, từ đó về sau, cứ rảnh là tự mang lương khô, buộc cháu trai lên xe đạp của lão Bạch, đạp thẳng về Hồng Tảo Thôn.
Có khi ngủ lại qua đêm, có khi về trong ngày.
Dù sao thì Chu Đông Tần bây giờ hoàn toàn không đi làm nữa, chỉ ở nhà trông cháu gái nhỏ một tuổi là Trần Miêu.
Câu cá, tán gẫu, ăn dưa, trồng rau, thăm họ hàng, bà đều mang theo bé gái này, như đeo một cái móc vậy.
Trần Miêu và anh trai Trần Hà đều thích nghe người lớn nói chuyện, nghe cả ngày cũng không thấy chán, chỉ là không biết hiểu được bao nhiêu chữ.
Bây giờ có thêm Ngô Phương và cháu ngoại cũng không sao.
Thỉnh thoảng còn có thể cùng xem bộ phim tình cảm trong sáng của Phúc Bảo và Tiểu Cố nữa.
Hai người đứng đó, nhìn cứ như được chiếu đèn vậy.
*
Cuối cùng Phúc Bảo vẫn không đi làm. Tiểu Cố trước khi rời đi đã nói với cô rằng kỳ thi đại học sắp được khôi phục.
Hiện tại tình hình thay đổi, người nhà Tiểu Cố đã có người được thả ra trước.
Hai người nghiêm túc từ biệt, hẹn gặp lại ở Kinh Thị.
Phúc Bảo muốn học đại học, gia đình cũng ủng hộ, bèn đem công việc ba trăm tệ nhường lại cho anh cả người đã rút trúng thăm.
Cô tìm lại mấy cuốn sách ôn thi mua được ở bãi phế liệu vài năm trước, bắt đầu ôn tập.
Nói về việc cô thoát khỏi tay bọn buôn người sau khi bị chúng làm cho mê man, cũng không phải là chuyện ngẫu nhiên.
Từ nhỏ cô đã gặp nhiều may mắn, nhưng trước mỗi lần may mắn, cô thường phải trải qua nguy hiểm trước, rồi mới hóa nguy thành an.
Ví dụ như bị rắn dọa sợ bỏ chạy ngã xuống, lại đào được nhân sâm to.
Bị gà đuổi mổ chạy tới chân núi, lại có thỏ tự đâm vào người.
Trượt chân xuống sông được người nhà cứu, lại có cá chui vào quần áo.
Đi tìm chợ đen không thấy, bị đội kiểm tra rượt theo lại nhặt được cá vàng nhỏ.
...
Trải qua nhiều chuyện bất ngờ như vậy, người nhà họ Trần liền ép Phúc Bảo học bơi kiểu chó, bị anh cả rượt chạy, đánh nhau thì nhằm vào hạ bộ, trèo cây, trèo tường, vân vân.
Cũng là một kiểu ngày thường khác lạ của Phúc Bảo.
Cứ tưởng người ta yếu đuối, thực ra ra tay là phóng đại chiêu.
Sau khi Tiểu Cố mang theo ông nội rời đi, như thể mở ra một công tắc, mấy người khác trong chuồng bò cũng lần lượt được đón đi.
Lúc này dân làng mới biết, Lưu Dụ ở khu thanh niên trí thức xuống Đại Tảo Thôn cũng là để bầu bạn với người thân trong chuồng bò.
Mọi người không khỏi cảm thán, những thanh niên trí thức thành phố này đúng là biết che giấu tài năng.
Đại Tảo Thôn quanh năm được hào quang của Phúc Bảo che chở, những người theo phong trào thường bỏ qua nơi này, dân làng cũng không rảnh rỗi đi gây chuyện, nên khu thanh niên trí thức, chuồng bò và dân làng vẫn coi như bình yên vô sự.
Khi Phúc Bảo và Tiểu Cố đang mơ mộng tình yêu, cô vẫn không quên học bù với mấy vị lão nhân, vận may cũng chiếu cố đến vài người.
Sau khi những người trong chuồng bò rời đi hết, thanh niên trí thức và thanh niên trong làng cũng nhận được tin, bắt đầu chuẩn bị cho kỳ thi đại học.
Ngoài tài liệu của Phúc Bảo, Tiểu Cố cũng gửi sách cho cô và trong làng, lại có Chu Đông Tần nhờ Lưu Viễn thu mấy bộ sách ở bãi phế liệu gửi về làng cho mọi người dùng.
Mọi người biết chuyện đều khen Chu Đông Tần tốt bụng, làm người rộng rãi.
Sau kỳ thi, chính là thời gian chờ đợi giấy báo trúng tuyển.
Không lâu sau, kết quả được công bố, không ít thanh niên trí thức và dân làng nhận được giấy báo trúng tuyển, Đại Tảo Thôn coi như nở mày nở mặt một phen.
Trong đó Phúc Bảo có thành tích tốt nhất, thi đỗ đại học ở Kinh Thị.
Chuyện tình của Phúc Bảo và Tiểu Cố cuối cùng sẽ đi về đâu, chỉ có thể xem qua hệ thống truyền hình trực tiếp.
*
Thời gian thấm thoát, chớp mắt đã có chắt rồi.
Cả nhà nguyên chủ dưới sự nuôi dưỡng của nước suối linh tuyền, trông đều khỏe mạnh hơn so với người cùng tuổi.
Chu Đông Tần già người nhưng lòng không già, nhân lúc làn sóng thời đại, một mình lên tỉnh lỵ mua sắm một số nhà cửa, cửa hàng, tiêu hết số của cải của nguyên chủ, còn lập cả di chúc.
Người nhà họ Chu đã quen với việc đi theo bước chân của Chu Đông Tần, sau khi nhận được lời khuyên, mấy nhà đều làm ăn buôn bán ở huyện, kiếm được tiền cũng học theo bà mua nhà, mua cửa hàng.
Trần Tĩnh không tiếp tục đi làm ở huyện nữa, xin nghỉ việc, học nghề với bố chồng rồi kéo chồng lên tỉnh lỵ mở cửa hàng.
Nắm trong tay cửa hàng khu học đường mà mẹ cho, làm nghề kinh doanh ẩm thực, ngoài mệt ra thì không có vấn đề gì khác.
Bác Bạch thấy việc làm ăn của họ ổn định, liền thu xếp hành lý cùng bà lão lên tỉnh lỵ.
Đến tỉnh lỵ, mấy người ở trong căn hộ lớn Chu Đông Tần mua cho con gái, khiến bác Bạch nhìn mà thèm thuồng, lại rút một phần tiền tiết kiệm mua cho con trai Bạch Lộ một căn nhà nhỏ.
Trần Viễn và vợ công việc ở cơ quan cũng ổn, hai người đều không có chí tiến thủ, sau khi nhận được nhà cửa cũng không lên tỉnh lỵ.
Nhờ có món canh khổ vị khai trí kiểu Chu Đông Tần, Trần Hà, Trần Miêu, Bạch Trân Trân, Bạch Tiểu Đệ đều rất có triển vọng, bố mẹ chúng chỉ cần không kéo chân sau là được.
Trần Tĩnh họ lên tỉnh lỵ, một phần cũng là để tránh mặt hai nhà anh chồng Bạch Lộ.
Không thấy ngay cả bác Bạch cũng bị làm phiền đến mức phải bỏ đi sao.
Thấy mọi người sống thuận lợi, Chu Đông Tần tiện thể sửa sang, mở rộng nhà cửa của mình ở ven đường.
Thuyết phục bố mẹ họ Chu về Đại Tảo Thôn sinh sống, anh trai Chu Đông Tần qua đây cũng có thể ở lại vài ngày.
Thỉnh thoảng bà cũng gọi mấy bà bạn già đến nhà tán gẫu uống trà, rồi bỏ thêm chút nước suối linh tuyền vào, uống thì không phát hiện ra gì, nhiều lắm chỉ thấy đây là trà ngon.
Nếu hỏi Chu Đông Tần lấy đâu ra tiền để sắm sửa những thứ này, bà giải thích với người nhà là đổi lương thực lấy cá vàng nhỏ ở chợ bồ câu.
Giải thích với người ngoài là của cải để lại từ người cha chồng mất sớm.
Đến thời điểm thích hợp, hệ thống giả vờ làm nhà kinh doanh yêu nước, sửa đường cho mấy thôn xung quanh bao gồm Đại Tảo Thôn, tiện tay xây thêm trung tâm hoạt động cho người già ở các thôn.
Phong trào nhảy múa quảng trường còn chưa thịnh hành, trong trung tâm hoạt động chỉ có báo chí, sách vở, radio, chiêng trống, bàn bóng bàn.
Mọi người sau khi bận rộn, liền đến đây thư giãn, còn hơn là tụ tập đánh bài.
Đất nước đang phát triển nhanh chóng, thế hệ trẻ phải bận rộn với tương lai, còn những người già chúng ta phải tự chăm sóc bản thân cho tốt.
