Chương 36: Hòa ly thời cổ đại 3
Thời gian nhanh chóng trôi đến ngày Trần Miên Miên dự định rời khỏi làng.
Nhìn bóng dáng nhà bác cả dần khuất về phía làng bên cạnh, Trần Miên Miên đem tất cả những gì ăn được trong nhà nấu chín, ăn không hết thì gói lại. Cuối cùng thu dọn được một gói nhỏ, bỏ vào sọt đeo sau lưng, rồi đi bộ theo đường nhỏ ra khỏi Trương Gia Thôn.
Lần này nhờ có Đại Lực Hoàn tăng cường, đường thường phải đi hơn một canh giờ, cô chỉ cần nửa canh giờ là tới. Có lẽ vì đi quá nhanh, đôi giày cỏ đã đi hỏng, may mà trong sọt cô có mang theo một đôi cũ.
Nhờ ký ức kiếp trước, Trần Miên Miên chạy thẳng đến bờ sông phía đông thành, xuống nước cứu một cô con gái của vị quan nhỏ. Nhận lễ tạ mà nhà họ chuẩn bị, tìm chỗ thay bộ quần áo khác, rồi cô liền cáo từ.
Số tiền này cô nhận không thấy áy náy, dù sao nếu không có cô, người ta sẽ bị tên đàn ông biến thái kia cứu mất rồi.
Hệ thống bị hành động của Trần Miên Miên làm cho kinh ngạc, vốn còn tưởng cô sẽ đi bán mấy công thức nấu ăn gì đó.
Kết quả lại đi anh hùng cứu mỹ nhân kiếm tiền tiêu…
Đứa nhỏ này cũng có chủ kiến đấy chứ…
Trọng sinh mười lăm năm, trở về vẫn là thiếu nữ…
Trong tay có chút tiền dư, Trần Miên Miên trước tiên thuê một căn phòng nhỏ để ổn định chỗ ở.
Chủ nhà là hai ông cháu, mức độ nguy hiểm không cao.
Lại ra ngoài mua một cái chậu gỗ về tắm rửa, kỳ cọ hết lớp bụi bẩn trên người, cảm giác nhẹ nhõm hẳn. Cũng may trời gần đây nóng, không thì xuống nước một chuyến có khi lại bị cảm lạnh.
Tắm xong lại gặm một cái bánh nướng khô khan, dùng thùng gỗ chậu gỗ chèn cửa phòng, trải rơm lên giường, Trần Miên Miên nhanh chóng chìm vào giấc ngủ.
…
Con phố Trần Miên Miên ở cách nhà họ Trương khá gần.
Người trẻ đến thành phố làm việc không ít, kiểu khách thuê nhỏ như cô thì ai cũng đã quen.
Trương Khắc Điệp bị ép phải hòa ly với Triệu Giai Bình, Liên Liên của hắn lại không có của hồi môn để nộp vào công quỹ, trong nhà trông thấy ngày càng eo hẹp.
Mẹ Trương đã bắt đầu tính chuyện cưới vợ mới cho Trương Khắc Điệp.
Yêu cầu cũng không cao, chỉ cần của hồi môn giống như của Triệu Giai Bình là được. Có sinh được hay không cũng không quan trọng, dù sao con trai bà có thể sinh với người khác.
Hoàn toàn không nghĩ đến chuyện người ta có coi trọng nhà mình hay không.
Trương Khắc Điệp cũng tự tin như vậy, cũng cảm thấy ý tưởng này hay. Hắn đúng là yêu Liên Liên của hắn, nhưng thật ra bản thân hắn thích ăn bám hơn.
Không biết tên đệ đệ tốt Trương Quýnh khi nào mới đến uống rượu với hắn, nghe hắn than vãn vài câu.
Ngô Ái Liên nghe được tin này từ miệng người hầu, suýt thì sảy thai, uống thuốc an thai suốt nửa tháng mới đỡ.
Mua thuốc an thai cũng là dùng tiền riêng nàng mang theo.
Thành thật mà nói, trong lòng Ngô Ái Liên cũng chẳng ít hối hận.
Lúc Trương Khắc Điệp ngủ với nàng, cũng đâu có nói nhà hắn nghèo như vậy, bình thường cứ mượn Triệu Giai Bình để ra vẻ ta đây, nàng đều bị lừa.
Trước khi mối quan hệ này bị Triệu Giai Bình phát hiện, ngày tháng thật là sướng.
Sau khi chồng nàng qua đời, Triệu Giai Bình thương nàng, nên thường sai người đưa đồ từ trang viên đến, còn có vải vóc thời thượng. Trương Khắc Điệp lúc đó cũng có tâm, sẽ dành tiền riêng mua trang sức lén tặng nàng.
Còn dễ chịu hơn cả quãng thời gian sau khi nàng thành thân.
Nào ngờ Triệu Giai Bình lại nóng tính như vậy, lúc đó nàng đã đồng ý đến nhà họ Trương làm lẽ, vậy mà nàng ta lại trực tiếp vạch trần chuyện này, chút thể diện cũng không nể.
Sớm biết…
Sớm biết thì đã không mang thai…
Không có con thì cũng không dễ dàng bị phát hiện như vậy.
Bây giờ đành đi bước nào hay bước đó vậy.
Còn về Trương Hiện, Trương Trù đang sống lay lắt bên bà Trương, thì đã sớm bị Trương Khắc Điệp bỏ mặc. Triệu Giai Bình thường sai người đưa đồ ăn đến, hai đứa trẻ trông cũng có vẻ khá hơn.
Chỉ là, ánh mắt oán hận che cũng không che được, chắc là bà Trương ngày nào cũng tẩy não hai đứa.
*
Triệu Giai Bình không quan tâm mấy chuyện đó.
Mấy hôm trước nàng dùng tiền riêng của nguyên chủ mua lại ngọn núi phía sau, định trồng thêm nhiều cây ăn quả và nấm.
Còn định nuôi gà, vịt, cá, ngỗng, heo, bò, dê…
Nước miếng chảy ròng…
Thôi, hôm nay ăn một bữa thịt dê nướng đã.
Buổi sáng nàng sai người giết một con dê để tự ăn, lại tặng thêm một con dê sống cho nhà họ Triệu.
Đều là mấy con dê đã uống vài ngày nước suối linh tuyền.
Chất lượng thịt, khẩu vị quả thực có chút cải thiện.
Ngọn núi phía sau mua rất thuận lợi, chuyện dọn dẹp đã có quản lý trang viên sắp xếp người làm, nàng chỉ nửa đêm lén lên núi tiêu diệt đám mãnh thú ăn thịt người.
Đến lúc đó nếu nhân công không đủ, nàng phải đi thuê thêm một ít, tiện thể lên thành phố dạo một vòng.
Trong khoảng thời gian này, anh trai của nguyên chủ là Triệu Đại Lang và Triệu Nhị Lang đã đến mấy lần, vừa để uy hiếp người khác vừa để đưa đồ cho em gái.
Mấy hôm trước khi Triệu Giai Bình mua núi phía sau làm thủ tục, hai người họ cũng đi theo.
Triệu Đại Lang nói không ngừng, còn cho Triệu Giai Bình không ít ý kiến về việc chăm sóc rừng núi.
Mãi đến khi thấy Triệu Đại Lang đứng chằm chằm vào cây đào ở trang viên, Triệu Giai Bình mới biết hóa ra anh cả là thèm ăn.
Triệu Nhị Lang cũng thèm, nhưng có anh cả ở đó nên cậu không cần phải lên tiếng.
Đến lúc hai người ra về, Triệu Giai Bình còn gọi hai xe bò chở đồ đi theo sau.
Vương thị thấy vậy thì thấy bất lực, nhà mình không có trang viên sao?
Nhà mình không có cơm ăn sao?
Cứ phải đến chỗ em gái giành ăn mới ngon hơn hay sao.
Nhưng Triệu Nhị Lang rất tự giác, ăn xong thì ngày nào cũng đến chỗ em gái nửa ngày để giám sát người ta dọn núi.
Nghĩ đến việc còn được ăn hai bữa ở đó, cậu lại thấy đáng.
Có lúc cậu còn muốn ở luôn đây làm quản lý trang viên.
Sau đó nghĩ lại thì thôi, chỉ gọi mấy người đầu bếp đến học vài món.
…
Nửa đêm Triệu Giai Bình thức dậy, dùng tinh thần lực rưới nước suối linh tuyền khắp trang viên cùng ngọn núi phía sau một lúc lâu mới dừng.
Tự thấy mình thức đêm làm việc vất vả, nàng ăn mỗi bữa đều tăng khẩu phần.
Gần đây còn mê mấy món canh, như canh bồ câu non, canh dạ dày lợn hầm đậu nành, canh bò hầm củ cải, gà hầm hạt dẻ, canh gà nấm, canh bầu nấu nghêu…
Nhưng mọi người đều đã quen với chuyện nhà họ Triệu ăn khỏe.
Nghe nói hồi trẻ, cha Triệu ăn cơm còn dùng cả chậu, Triệu Giai Bình và Triệu Nhị Lang còn kém xa lắm.
Đợi Triệu Nhị Lang làm xong việc ở núi phía sau, cả người cậu tròn trịa hẳn ra, còn đen hơn.
Vương thị đến trang viên thăm con gái, kết quả bị Triệu Nhị Lang làm chói mắt, lại lo cậu không cưới được vợ, nên đành cưỡng chế nhốt cậu ở nhà cho trắng lại.
Lúc về nhà, Triệu Nhị Lang còn không quên kéo theo một xe rau củ và trái cây, cùng vài con gà thả vườn tinh nghịch.
Triệu Giai Bình cũng theo vào thành, nhưng nàng là đến Bình Dương thành thuê người chăm sóc núi rừng.
Không ngờ Trần Miên Miên cũng lẫn trong đám người chờ được chọn.
Cô hỏi hệ thống, hệ thống cười khùng khục, bảo là tặng cho cô một bất ngờ…
Nói thật, Triệu Giai Bình không có ác cảm gì với Trần Miên Miên, người này ngoài việc bị kịch bản làm cho ngu ngốc ra, sau đó phản công khá quyết đoán.
Chỉ là một nữ chính công cụ đen đủi.
Ăn Đại Lực Hoàn của cô xong thì vừa khéo đến làm công trả nợ.
Khi Trần Miên Miên bước lên hàng đầu, cô nói thẳng với Xuân Hạnh rằng mình ăn khỏe nhưng có sức.
Xuân Hạnh tìm một cái bàn gỗ để thử sức, thấy cô khỏe thật thì cho qua.
Triệu Giai Bình chỉ hơi ngạc nhiên, Trần Miên Miên vậy mà không nhân cơ hội chiếm tiên cơ, chủ động làm mấy chuyện khởi nghiệp phát tài gì đó.
Hệ thống nói nghe cô ta tự lẩm bẩm, chắc là bị ám ảnh tâm lý, sợ lại bị người ta “nhìn trúng”.
Kiếp trước làm trâu làm ngựa mệt quá.
Kiếp này chỉ muốn làm thuê nằm dài.
Nhưng có lúc ban đêm cô thức khuya, chạy về Trương Gia Thôn đánh người.
Nhà Trương Quýnh bị cô đánh tơi bời mấy lần.
Còn về nhà bác cả, đối với việc Trần Miên Miên mất tích thì không có cách gì.
Có lẽ trong lòng họ hiểu rõ, nếu đối phương đã chủ động vào thành, thì mấy thủ đoạn ở quê của họ không còn tác dụng nữa.
Chỉ đành tiếc nuối vì mất đi một khoản tiền sính lễ, xem xem, nhà này chiếm hết ruộng đất nhà cửa rồi mà vẫn chưa biết đủ.
Nhà bác cả không biết đủ đó bị Trần Miên Miên bỏ vào thức ăn mấy lần bột nấm độc, không chết người nhưng cũng đủ để họ nôn mửa tiêu chảy.
Hệ thống không nhịn được thở dài với Triệu Giai Bình, Trần Miên Miên đứa nhỏ này sức lực thật tốt.
