Chương 50: Lưu đày (1)
Đại Khánh triều, thành Vĩnh An.
Khương Bình trở thành góa phụ Vương Phẩm Hà trong nhà họ hàng của Vương Thị Lang.
Nàng đang lén lút thu dọn đồ đạc trong nhà, một phần để trên giường, phần còn lại lén chuyển vào không gian.
Của hồi môn của nguyên chủ, tranh chữ cổ mà ông bà để lại, tất cả đều thu vào luôn.
Còn chưa đầy nửa ngày nữa, nàng và đứa con trai duy nhất của nguyên chủ sẽ được trải nghiệm ba ngày ở trong ngục, sau đó vui vẻ nhận gói quà lớn là bị lưu đày theo tộc.
Chuyện này, nàng có thể giả chết mang người bỏ trốn, nhưng sau đó xử lý mọi chuyện quá phiền phức, cũng khó giải thích với gia đình.
Cân nhắc mãi vẫn quyết định đi theo lưu đày.
Dù sao con trai đã uống canh đại lực độc quyền của nàng, đã có sức lực, trên đường lưu đày chắc chắn sẽ có sức mà dùng.
Đến lúc đó ở phương Bắc vài năm, chờ tân hoàng lên ngôi đại xá thiên hạ là được.
Chồng của nguyên chủ là Vương Phần, một kẻ đọc sách thất thế, năm ngoái bệnh mất, còn chưa qua thời kỳ để tang.
Con trai duy nhất là Vương Tuyển Vân, mới mười lăm tuổi, tính tình thật thà nghe lời, vẫn luôn theo cha ở nhà đọc sách.
Bình thường thằng bé ở nhà biết viết biết chữ, nhưng đối mặt với khoa cử thì vò đầu bứt tai, đến giờ vẫn chỉ là đồng sinh.
Trước khi đi, Vương Phần nghĩ thông suốt, còn dặn dò nguyên chủ.
Cảm thấy con trai đọc không vào sách thì thôi, dù sao cũng là đứa hiếu thuận, có chút gia sản kia cũng không đến nỗi chết đói.
Nói Vương Phần nhìn có vẻ thất thế, nhưng nguyên chủ gả đến lại chưa từng chịu khổ.
Ông bà thông tình đạt lý, trượng phu cũng đối xử với nàng rất tốt.
Ông công và trượng phu đều thích lén viết mấy cuốn tiểu thuyết lấy nữ nhân làm chính, rất được các phu nhân tiểu thư trong kinh đô hoan nghênh, thu nhập ngược lại còn nhiều hơn trước khi viết mấy chuyện tài tử giai nhân.
Ngày tốt chưa được mấy năm, một nhà lần lượt qua đời, trong nhà bây giờ chỉ có thể dựa vào nguyên chủ chống đỡ.
Lần lưu đày này là bị liên lụy bởi nhà Vương Thị Lang, tộc thân của Vương Phần.
Than ôi, chuyện tốt thì không dính vào, chuyện xấu thì lại có phần của họ.
Vạn hạnh là nhà mẹ đẻ của nguyên chủ không bị liên lụy.
Nhà mẹ đẻ của nguyên chủ là nhà buôn ở thành Vĩnh An, làm ăn đứng đắn, cũng không có quan to tộc thân nào.
Vương Tuyển Vân đã bị nàng sai về nhà mẹ đẻ, đem hết sách của Vương Phần đưa qua, vừa hay cho đám nhỏ trong nhà dùng để đọc sách.
Không thì đồ để ở nhà cũng bị bọn sai dịch phá hoại hoặc lấy cắp.
Kiếp trước trên đường lưu đày, người nhà Vương Thị Lang mặt dày vô cùng, ngẩng cao đầu, yêu cầu Vương Tuyển Vân, kẻ mang danh người trong tộc, qua cõng Vương Thị Lang đi.
Bộ dáng đó nhìn vào, cứ như đây là chuyện tốt đẹp gì, nguyên chủ đau lòng con trai nên từ chối khéo bọn họ.
Phải biết rằng từ thời ông bà của nguyên chủ, nhà Vương Phần đã không còn đi lại với người trong tộc.
Sau đó hai mẹ con nguyên chủ bị bài xích khỏi đội ngũ nhà họ Vương.
Thấy nhà họ Vương không quan tâm bọn họ, người nhà họ Lư cũng bị lưu đày bắt đầu lấy việc bắt nạt hai mẹ con nguyên chủ làm vui.
Cố ý cướp đồ ăn, quần áo của họ không nói, còn mượn cơ hội trút giận bất mãn vì bị lưu đày.
Người nhà họ Vương chỉ đứng một bên lạnh lùng nhìn xem khi nào họ chịu mềm lòng, còn nhân đây răn dạy đám nhỏ, người phải biết tôn ti.
Nguyên chủ khi phản kháng bọn người họ Lư cướp đồ thì bị đẩy ngã, đập đầu mà chết, cuối cùng biến thành nấm mồ bên đường.
Vương Tuyển Vân nhịn đau thương, tìm một đêm khuya ra tay đập chết mấy kẻ chủ mưu, rồi bị người họ Lư ném xuống sông.
Tâm nguyện của nguyên chủ: báo thù, chăm sóc con trai, đừng để cha mẹ lo lắng quá.
...
Vương Phẩm Hà vừa mới sắp xếp đồ đạc trong nhà xong, để một ít bạc vụn ở chỗ dễ thấy, thì cha đẻ của nguyên chủ đã cùng Vương Tuyển Vân trở về.
Ông nhìn Vương Phẩm Hà và Vương Tuyển Vân, ánh mắt đầy vẻ không nỡ, nhưng chỉ nói một câu: “Thật sao?”
Vương Phẩm Hà cũng không mời ông vào nhà, chỉ đưa cho ông chiếc xe đẩy trong sân, bên trong chứa một ít vải vóc trang sức.
Nàng nhẹ giọng an ủi: “Cha đừng lo, con đã chuẩn bị rồi, đến lúc đó dùng bạc mở đường là được. Người ta muốn tìm xui xẻo, chắc chắn sẽ tìm nhà Vương Thị Lang.”
Mới lạ, kiếp trước nhà Vương Thị Lang, nhà Lư Thượng Thư đưa không ít chỗ tốt, tên đầu mục kia không làm tròn trách nhiệm, hai mẹ con nguyên chủ chết thật oan uổng.
Con rối Tiểu Ất đã dán bùa ẩn thân ra ngoài, khiến tên đầu mục bị xe ngựa của quý nhân đè gãy chân, đảm bảo hắn sau này bán thân bất toại mới rời đi.
Còn nhà Lư Thượng Thư và nhà Vương Thị Lang, kho hàng, mật thất và phòng bếp sớm đã bị con rối cướp sạch.
Hệ thống mang theo đám tiểu đệ rối đi làm việc, còn cung cấp dịch vụ cất giữ không gian, giúp Vương Phẩm Hà đỡ không ít chuyện.
Hoàng thượng hiện tại sẽ phản ứng thế nào? Chẳng liên quan gì đến nàng Vương Phẩm Hà.
Tiếp tục an ủi cha đẻ thêm vài câu, khuyên ông đứng xa ra một chút, rồi kéo Vương Tuyển Vân vào nhà, thì có sai dịch bao vây sân.
Cha Vương cố gắng lắm mới nhịn được không lại gần, giả vờ mình chỉ là kẻ xem náo nhiệt, đứng bên rìa đám đông.
Từ khe hở có thể thấy con gái và cháu ngoại, có người đang kiểm tra xem họ có giấu đồ đạc gì không.
Chắc là không tìm được thứ gì tốt, nên bọn họ lấy nghiên mực, bút lông, bạc vụn của chồng nguyên chủ, bọc trong quần áo của nhà họ rồi mang đi.
...
Nửa đêm.
Trong ngục tù bẩn thỉu, gián chuột bò khắp nơi.
Có người đói đến mất ngủ, có người không nhịn được nức nở khóc, còn có người bệnh nên hơi thở trở nên yếu ớt.
Còn những kẻ bị đánh gậy, sớm đã không phát ra được tiếng nào.
Chịu không nổi thì biến thành từng xác chết được khiêng đi.
Cha Vương và anh trai nguyên chủ trước khi trời tối đã đến lo lót, nhờ người đưa cho Vương Phẩm Hà hai bộ quần áo và một gói bánh.
Ở trong ngục ăn uống quá tệ, người nhà Vương Thị Lang còn ỷ đông người muốn cướp.
Xì, đúng là một lũ gà chết.
Vậy mà cũng dám bắt nạt người trong tộc, những kẻ cùng tộc kia vậy mà cũng nuốt trôi, không sợ đến lượt mình sao.
Vương Phẩm Hà và con trai đánh cho bọn chúng mặt mày bầm dập.
Cũng không thèm để ý đến chúng nữa, cùng Vương Tuyển Vân chiếm một khoảng đất trống dựa vào nhau ngủ gật.
Khí chất người qua đường hoàn toàn được bật.
Nhà họ Lư, nhà họ Vương bị lưu đày là do tranh đấu phe phái trong triều đình.
Có lẽ vài năm nữa khi sóng gió qua đi, vận động một chút là có thể về.
Cho nên trên đường lưu đày bọn họ mới ngang ngược như vậy.
Tiểu Giáp và Tiểu Ất cả đêm bận rộn, tìm khắp gia sản mà hai nhà họ giấu khắp nơi, để sau này bọn họ có thể làm người đàng hoàng.
Sau đó mới đến nhà chỗ dựa của hai nhà họ mà gây họa.
...
Trong điện Thái Hòa, lão hoàng đế không lo việc nước, còn đang chơi trò bịt mắt bắt người với đám cung nữ trẻ.
Tiếng cười đùa, tiếng trang sức va chạm, tiếng thở dốc của lão hoàng đế vang lên không ngớt.
Nhìn bộ da kia như vỏ cây, bụng thì như mang thai mười năm, Quý phi đứng bên cạnh nhìn mà thấy buồn nôn.
Nhưng trên mặt nàng vẫn giữ vẻ yêu mà không được, ghen tuông chua ngoa.
Chỉ vội ra hiệu cho đám cung nữ, lập tức có hai bóng dáng yêu kiều bị lão hoàng đế ôm lấy.
Ba người bán đẩy bán ép đi vào hậu điện nghỉ ngơi.
Còn tấu chương, tự có Quý phi “giúp” bệ hạ chọn ra những thứ quan trọng, lão hoàng đế vui vẻ nhàn nhã.
Nhà mẹ đẻ Quý phi đã không còn ai, ngoài mình ra nàng còn có thể dựa vào ai đây.
...
Trên đầu nắng gắt, một đoàn người như trâu bò bị bọn sai dịch đuổi ra khỏi thành.
Người trong thành chỉ trỏ, hai bên đường ngoài thành đều là người đến tiễn.
Nhìn dáng vẻ đã đợi từ lâu.
Vương Phẩm Hà từ xa đã thấy cha mẹ và anh trai của nguyên chủ, họ nhét bạc cho bọn sai dịch rồi đi tới.
Anh Vương đưa chiếc xe đẩy nhỏ trên tay cho Vương Tuyển Vân, lại đưa thêm hai cái bọc.
Thấy còn thời gian, liền bắt đầu dặn dò Vương Tuyển Vân mấy kinh nghiệm sống ở bên ngoài, cũng không quan tâm có dùng được hay không.
Chỉ hận không thể đổ hết vào đầu Vương Tuyển Vân.
Mẹ của nguyên chủ nắm chặt tay con gái, khóc không thành tiếng.
Mẹ con họ kiếp này còn có thể gặp lại nhau sao?
