Chương 88: Đại hồng thủy toàn cầu 1
Mưa ngoài cửa sổ rơi khiến lòng người bực bội.
Trông chẳng có vẻ gì là sắp tạnh.
Khương Bình ngồi trên sofa vừa xem TV vừa ăn tôm kho, vỏ đã có Dung Dung lột sẵn.
Hệ thống trong lòng thầm ghen tị, nhưng hệ thống không nói ra.
Lúc này, điện thoại trên bàn trà rung lên mấy tiếng, báo có tin nhắn mới.
Thì ra là Tiểu Vương, nhân viên cửa hàng tiện lợi của nguyên chủ gửi tới.
【Chị Lương, mấy hôm nay mưa to quá, nhà em bị ngập, thật sự không qua được *hình ảnh*, không thể đi làm được (khóc)】
【Không sao, dạo này cũng chẳng có khách nào, em cứ ở nhà nghỉ ngơi đi. *chuyển khoản* Đây là nửa tháng lương, ở nhà tự bảo trọng nhé.】
【*emoji cảm ơn sếp*】
Nguyên chủ Lương Phù Bình, người thành Mộng.
Năm nay ba mươi tám tuổi, cha mẹ mất vài năm trước, bản thân đã ly hôn, không có con.
Cô có làn da hơi vàng, mái tóc hơi xoăn, thân hình hơi mập, từng theo video trên mạng học vài năm Trần thị cuồng quyền.
Cha mẹ nguyên chủ lần lượt qua đời, trông cô cũng chẳng thân thiết với họ hàng.
Chồng cũ Diêu Sơ Quy liền nhân lúc đó mà to gan, lái xe mới của nguyên chủ đi gặp mối tình đầu.
Còn bàn tính chuyện chiếm đoạt nhà cửa, tiền tiết kiệm, cửa hàng và xe của nguyên chủ.
Chưa được mấy lần thì đã bị nguyên chủ phát hiện, cô ta lừa Diêu Sơ Quy uống rượu ở nhà, rồi hạ gục hắn, trói lại và đánh cho một trận.
Dù sao tên này cũng chẳng đi làm đàng hoàng gì, bình thường chỉ chạy ship đồ ăn kiếm ít tiền mua thuốc lá.
Chắc chắn chẳng có ai đến tìm.
Trước đây Lương Phù Bình nhẫn nhịn là vì cha mẹ vẫn còn.
Nếu mẹ cô biết cô lại đánh người như thế, sẽ ngồi ở nhà khóc lóc, hận không thể dùng nước mắt dìm chết cô.
Phiền phức vô cùng.
Bây giờ không ai quản, nguyên chủ đương nhiên muốn thả mình theo ý thích.
Mấy ngày liền đánh cho chồng cũ ngoan ngoãn, ít nhất là hắn tạm thời không dám chống cự, mà học theo mấy người khác trong khu, đi nhờ cậy cộng đồng và cảnh sát.
Không ngờ rất nhanh đã có người đến nhà hòa giải chuyện này.
Thái độ của nguyên chủ khá thành khẩn, nói rằng mình chỉ là không kiềm chế được cảm xúc, lần sau chắc chắn sẽ không thế nữa.
Kết quả người ta vừa đi khỏi, đóng cửa lại là một trận đòn tiếp.
Trong khoảng thời gian sau đó, nhà họ Lương ngày nào cũng ồn ào.
Có người rảnh rỗi nói xấu nguyên chủ, nguyên chủ chỉ đáp lại một câu: đánh là thân, mắng là yêu.
Cuối cùng vẫn thấy chưa đã tay, mới đồng ý ly hôn với chồng cũ.
Ai ngờ lại còn có thời gian chờ ly hôn?
Thế là Diêu Sơ Quy lại phải chịu thêm một tháng khổ sở mới thoát được.
Sau khi ly hôn, hắn cũng chẳng dám gây chuyện với con đàn bà chanh chua này.
Chỉ có thể ngày nào cũng đến chỗ đăng ký ly hôn, chửi bới om sòm cả tuần mới thôi.
Cha mẹ Diêu Sơ Quy nghe tin liền kéo đến, định bênh vực con trai.
Không ngờ họ già yếu, cũng bị nguyên chủ giữ ở nhà bắt phải nghe theo quy củ.
Mấy ngày sau cảm giác xương cốt như muốn rời ra, liền kéo đứa con trai vẫn còn đang chửi bới mà chạy mất.
Hê hê.
Dù sao thì họ hàng cũng vì sợ cô ta mới không liên lạc.
Anh chồng cũ cũng sau khi ly hôn mới phát hiện ra sự thật này.
Hồi nguyên chủ chưa đủ tuổi thành niên, cha mẹ thường xuyên vắng nhà.
Có người họ hàng thích động tay động chân lấy đồ của cô, cô liền cầm dao phay đến đập phá nhà mấy nhà đó.
Sau đó cha mẹ cô luôn để cô ở ngay trước mắt mà sống.
Tránh việc lỡ đánh người bị thương thì phải vào tù, chẳng lẽ họ còn phải nuôi thêm một đứa con khác sao?
Khi lớn hơn, nguyên chủ cũng học cách giả vờ ngoan ngoãn, còn học cách tìm một người để kết hôn.
Cha mẹ cô thấy con gái không cần giục mà đã chịu lấy chồng, lại không còn phát điên nữa, liền mở cửa hàng, mua nhà, mua xe cho cô.
Kiếp trước, nguyên chủ gặp phải bão, mưa lớn và lũ lụt, chịu nhiều khổ cực, cuối cùng chết trong trận sóng thần.
Tâm nguyện của cô là được mang theo con ngỗng lớn mà cô nhặt được để sống thật tốt.
*
Khi Lương Phù Bình đến thế giới nhỏ này, bên ngoài đang mưa rất to.
Ngồi trong phòng khách là có thể nhìn thấy khu dân cư, bên ngoài bây giờ chẳng có ai ra ngoài đi lại.
Tiểu Vương xin nghỉ không đến làm, nguyên chủ kiếp trước cũng đồng ý ngay.
Người khác không đi làm, bản thân nguyên chủ cũng chẳng muốn đi làm lắm.
Thế là cô báo cho một nhân viên mới khác là Thạch Kiệt Phi nghỉ.
Thời tiết này thật kỳ lạ, nếu người trong cửa hàng xảy ra chuyện gì, cô còn phải đền tiền.
Dù sao cô cũng tự tìm cho mình một đống lý do.
Nghĩ thế nào cũng thấy không đáng.
Chưa đầy hai ngày, cửa hàng đã bị cúp điện, có mấy chủ cửa hàng còn phải dùng máy phát điện.
Nguyên chủ chuẩn bị kỹ càng, đeo ba lô trước ngực, chân mang ủng chống nước cao, sau lưng đeo cây cán bột rồi ra khỏi nhà.
Cô định đến cửa hàng xem tình hình, rồi gói ít đồ ăn vặt mang về.
Kết quả phát hiện cả ba người nhà Thạch Kiệt Phi đang cạy cửa, nhìn có vẻ định trộm (cướp) đồ.
Không phải, một cửa hàng tiện lợi thì cạy cửa làm gì?
Đồ này có đáng không?
Có gan thì đi cạy cửa tiệm vàng, cướp ngân hàng kìa!
Nguyên chủ không hiểu thì không hiểu.
Cầm cây cán bột lên là xông vào đánh, ba người không kịp phòng bị nên bị cán bột quật trúng.
Nước mưa rơi vào mắt, làm mờ tầm nhìn, ba người chỉ biết ôm đầu chạy loạn trên phố.
Cha ruột của Thạch Kiệt Phi nhìn rõ người tới là sếp của con trai, cũng không dám ở lại nữa, dìu vợ con chạy xa.
Dù sao nguyên chủ cũng nổi tiếng hung dữ khắp vùng, nghe nói còn đánh cho chồng cũ tàn phế.
Đây là chỗ khó xơi, tốt nhất đừng nên đụng vào...
Sau này cạy khóa phải đi sớm hơn! Không thì sẽ bị người ta bắt gặp như hôm nay.
Còn tại sao sợ cô ta mà vẫn dám cạy cửa?
Chẳng phải vì con trai nói sếp có rượu ngon để trong kho sao...
Hắn nghĩ dù sao cũng không có camera...
Đuổi ba người đi rồi, trong cửa hàng lại có khá nhiều khách vào, nhưng không có điện nên chỉ nhận tiền mặt.
Những khách hàng đã thấy dáng vẻ oai phong của nguyên chủ đều không dám giở trò.
Dù sao trong tay họ vẫn còn nắm tiền mặt vừa rút ra.
Đều nhanh chóng mua vài trăm tệ đồ rồi mới rời đi.
Nguyên chủ cũng không tăng giá, chỉ muốn nhanh chóng làm xong, gói ít đồ rồi đóng cửa đi về.
Cũng may trên phố chưa có nhiều người, đợi đám đông tản đi, nguyên chủ đeo ba lô 25 lít, xách chiếc vali mới mở, bên hông cài một con dao, trở về khu dân cư.
Cũng nhờ cô có sức khỏe tốt, bị mưa, đánh người, bị gió thổi mà vẫn không thấy khó chịu gì.
Thấy mưa to còn có vẻ sẽ tiếp tục rơi, nguyên chủ quyết định đến nhà cha mẹ ở mấy ngày.
Không thì lúc đó nước cống trào lên mặt đất, bẩn thỉu kinh khủng.
Xe hơi bị ngập dưới hầm để xe cô cũng chẳng quan tâm, thu dọn đồ đạc đơn giản rồi phóng xe máy đi.
Nguyên chủ dọn đến căn nhà này, ngày nào cũng bận rộn, còn phải đến cửa hàng tiện lợi vận chuyển đồ tiếp tế.
Đến khi cô phát hiện có người bắt đầu cướp bóc, thì không đến cửa hàng tiện lợi nữa.
Chỉ mỗi ngày ra ngoài nhặt nhạnh đồ đạc mang về, hàng xóm thấy cô cứ đi nhặt đồ cũ còn đi rêu rao khắp nơi, vô tình giúp cô tránh được không ít rắc rối.
Có lúc có người chặn đường, vừa hay cho cô luyện tay, nguyên chủ thậm chí còn cướp được cả thuyền bơm hơi.
Con ngỗng lớn cũng là cô nhặt được ở chợ gần đó, định mang về làm lương thực dự trữ.
Mực nước vẫn tiếp tục dâng cao, thành Mộng đã trở thành một thành phố trên mặt nước.
Trong thành liên tục xảy ra các vụ thương người ác tính, đội cứu hộ và cảnh sát lo không xuể.
Bây giờ chỉ có thể đảm bảo những kẻ phạm tội bị bắt sẽ bị trừng trị nghiêm khắc.
Nhưng nghe người ta nói, trận mưa lớn và lũ lụt lần này là thảm họa toàn cầu, nguyên chủ lập tức trở nên bi quan.
Lại không muốn sống chung với đám đông, nên từ chối đi theo đội cứu hộ để di dời.
Cô một mình dẫn theo con ngỗng lớn sống ở đây, vừa lo sợ vừa phải nghĩ cách ra ngoài vớt đồ mỗi ngày.
Trong nhà có đồ dự trữ từ trước, nên cũng không đến nỗi bị đói.
Một người một ngỗng vừa mới nảy sinh tình cảm, thì đã cùng nhau chết trong trận sóng thần, coi như là chết cùng một huyệt vậy.
