Chương 69: Công chúa điện hạ thật sự không thu nhận nam sủng nữa 33
“Ưm ~ được thôi!” Mộc Mộc có chút thất vọng đáp một tiếng,
Thôi thôi ~ xem ra giấc mộng thổ phỉ của nàng không thể thực hiện được rồi.
Chỉ trong một khoảnh khắc ngắn ngủi, Lâu Diệp đã nghĩ thông suốt,
Tuy rằng hắn đến bên cạnh Mộc Mộc có hơi muộn, nhưng không sao, hắn tự mình sẽ tranh giành.
Trước khi rời khỏi Thanh Phong Lâu, một ám vệ nhân lúc thích hợp tiến lên bẩm báo,
“Chủ tử, thuộc hạ khi mang người con gái tên Tuyết Nhu đó xuống xử lý, thì gặp phải một nhóm ám vệ khác.
Những kẻ đó hành sự trông có vẻ là người của Mạc Quốc ở Tây Vực, khi chúng ta giao thủ với nhóm ám vệ đó, lại bị con nhỏ tên Triệu Tuyết Nhu chạy thoát, thuộc hạ chỉ kịp đâm nó ba nhát.”
Lâu Diệp bình tĩnh dùng đầu ngón tay gõ nhẹ lên cánh tay, hắn biết bẩm báo của ám vệ còn chưa xong.
Quả nhiên, ám vệ dừng lại một chút rồi mới tiếp tục nói:
“Sau đó thuộc hạ lần theo vết máu đuổi theo, phát hiện người con gái đó vào phủ Vinh Uy tướng quân, còn xông vào phòng của tiểu tướng quân Ninh Hạo.”
Ngay từ trước đó, Lâu Diệp đã biết Triệu Tuyết Nhu xuất thân từ phủ thừa tướng,
Nhưng hắn không hề biết Triệu Tuyết Nhu còn dính dáng đến phủ Vinh Uy tướng quân.
Phủ thừa tướng và phủ Vinh Uy tướng quân... chẳng lẽ Thái tử và Tam hoàng tử bây giờ đã bắt đầu liên thủ rồi sao?
Con nhỏ Triệu Tuyết Nhu đó không chạy thoát được, muốn giết lúc nào cũng được, việc cấp bách bây giờ là dò la hành tung của Thái tử và Tam hoàng tử.
Nghĩ vậy, Lâu Diệp lạnh giọng phân phó: “Phái người theo dõi kỹ con nhỏ Triệu Tuyết Nhu đó, phái người đi dò la hành tung của Thái tử và Tam hoàng tử.
Ngoài ra phái thêm một nhóm người đi theo dõi ám vệ của Mạc Quốc đến, chú ý đừng để bọn chúng phát hiện.”
“Vâng, chủ tử, thuộc hạ tuân lệnh.”
......
Trong một căn phòng tối tăm nào đó, Huyền Thừa Diệc ngồi chễm chệ trên chiếc ghế gỗ tử đàn trải da thú.
Người đàn ông có một khuôn mặt tuấn tú, xương mày cao và dựng đứng, sống mũi cao thẳng, đôi đồng tử đen mang theo sự dã man và phóng khoáng độc đáo của thảo nguyên.
Làn da màu lúa mì khỏe mạnh, cơ bắp rõ ràng, đường nét mượt mà săn chắc, chỉ cần nhìn là biết sức mạnh của người này tuyệt đối không thể xem thường.
Cả người hắn như một con đại bàng bay lượn trên thảo nguyên, sắc bén dã man lại pha chút tự do tản mạn phóng túng bất kham.
Nhưng lúc này Huyền Thừa Diệc rõ ràng đang rất không vui,
Hắn khẽ cười khẩy một tiếng, giọng nói mang áp lực khó nói thành lời,
“Ý các ngươi là vừa nãy đi ra ngoài dò la tin tức, kết quả không những không dò la được tin tức gì, mà lại suýt chút nữa bị người ta đuổi theo đến tận đây?
Một đám phế vật!”
Nghe lời Huyền Thừa Diệc, một người đàn ông ăn mặc như thị vệ đứng ở hàng đầu bên phải nhất bỗng lên tiếng,
Hắn phản bác: “Đại vương tử, ngài nói vậy là không đúng rồi, lần này chúng ta đến đây không có nhiệm vụ dò la tin tức.”
Kha Vũ vừa nói, vừa đắc ý,
Hắn là người của Quốc vương và Tam vương tử, lần này đi theo là để giám sát Đại vương tử, Đại vương tử không động vào hắn được.
Đại vương tử của Mạc Quốc bọn họ có đầu não là tốt, nhưng tiếc là đối xử với thuộc hạ quá nghiêm khắc,
không cho bọn họ tùy tiện bắt cóc những cô gái Ngự Quốc ở biên cảnh,
đám hán tử Mạc Quốc bọn họ thích nhất chuyện đó, từ khi Đại vương tử nghiêm lệnh cấm chỉ, bọn họ sắp bị nhịn đến chết rồi.
Hơn nữa, những người đó chỉ là con gái Ngự Quốc, không phải người nước mình,
dù có chơi chết, thì bọn họ vẫn có thể sinh nở tiếp, thật không hiểu tại sao Đại vương tử lại hướng ra ngoài như vậy.
Nếu không phải Đại vương tử này ở Mạc Quốc uy nghiêm quá lớn, ngay cả Quốc vương cũng khó lòng động vào hắn,
thì bọn họ đã sớm đè hắn xuống để ủng hộ Tam vương tử của bọn họ rồi.
Còn ám vệ đứng ở phía bên kia nghe Kha Vũ phản bác, nghiến răng nghiến lợi,
Nếu không phải người của Kha Vũ cố tình gây ra tiếng động, thì bọn họ đã không bại lộ.
Kha Vũ sớm đã thu hết vẻ mặt của mấy người đó vào mắt,
nhưng lúc này trong lòng chỉ thấy khoái trá, bởi vì giọng điệu nói chuyện của hắn càng ngày càng đắc ý.
Hắn nói: “Đại vương tử, Quốc vương và Tam vương tử đều nói, lần này chúng ta đến Ngự Quốc chỉ là tiếp xúc với một số thương gia có thể đến Mạc Quốc thôi.
Chúng ta căn bản không cần phải dò la tin tức của Thượng Kinh này, mà vừa nãy chúng ta gặp phải người còn là ám vệ của Nhiếp Chính Vương Ngự Quốc... ơ”
Lời còn chưa nói hết, hắn đã ngã thẳng xuống.
Nhìn kỹ, trên cổ họng Kha Vũ còn cắm một mũi tên xương phát ra ánh sáng xanh lục u u.
Đến chết hắn vẫn không hiểu, tại sao Đại vương tử lại dễ dàng giết hắn như vậy.
Huyền Thừa Diệc bình tĩnh nhấp một ngụm trà, chậm rãi hỏi:
“Bây giờ, còn ai có thắc mắc không?”
Lần này, bất kể là ám vệ hay thị tùng đều im lặng không nói gì,
Mọi người: Căn bản không dám mở miệng! Ngay cả người của Quốc vương phái đến mà Đại vương tử cũng nói giết là giết, luôn cảm thấy kẻ tiếp theo gặp Diêm Vương chính là bọn họ.
Huyền Thừa Diệc đảo mắt nhìn một vòng, rồi mới từ từ thu hồi ánh mắt,
“Rất tốt, lần này ta tin các ngươi sẽ không bại lộ hành tung nữa chứ?
Nếu ai lộ ra một lần nữa, thì mang đầu đến gặp ta.”
“Vâng, chủ tử.”
Nói xong, mấy tên ám vệ nhanh chóng rời đi.
Cùng lúc đó, Lâu Diệp cũng đã thành công giành được cơ hội hầu hạ đêm nay.
Lâu Diệp mặc một bộ y phục lụa đỏ, tư thế quyến rũ nằm nghiêng trên giường, mái tóc dài mềm mại hơi trượt xuống trước ngực,
Do tư thế của người đàn ông, lớp lụa mềm mại ôm sát cơ thể làm lộ ra thân hình đẹp đẽ săn chắc và ***, dưới ánh nến chiếu rọi càng trở nên dâm đãng hơn vài phần.
An Mộc tắm rửa xong bước vào, nhìn thấy chính là bức tranh mỹ nhân này.
Khóe môi Lâu Diệp nở một nụ cười nhạt, vẻ mặt trông có vẻ nắm chắc phần thắng,
nhưng bàn tay bị chăn lụa che khuất đã âm thầm nắm chặt.
Hắn không chắc chắn tư thế này của mình có thể câu dẫn được Mộc Mộc hay không, đây là thứ hắn học được từ nhỏ khi tai nghe mắt thấy.
Ở Ngự Quốc này rất ít người biết, Nhiếp Chính Vương quyền thế ngập trời Lâu Diệp thực ra là con của một kỹ nữ thanh lâu,
Hắn vì khuôn mặt này mà bị mụ tú bà coi trọng, chuẩn bị bồi dưỡng hắn ra tiếp khách,
nhưng Lâu Diệp lại điên cuồng hấp thụ dinh dưỡng từ nơi mục nát đó, chờ đến thời cơ rồi trốn thoát khỏi cái hố sâu ăn thịt người đó,
Sau đó hắn lại phí hết chín trâu hai hổ mới thi đỗ trạng nguyên, thành công có được sự sủng ái của đương kim thánh thượng, rồi dựa vào nỗ lực của bản thân từng bước một leo lên ngôi vị Nhiếp Chính Vương.
Có thể nói mỗi bước đi của Lâu Diệp đều giẫm lên muôn vàn khổ đau và núi thây biển máu mà đi lên.
Đã từng không phải không có người muốn công kích thân thế của hắn, nhưng những kẻ thích bép xép đó bây giờ cỏ trên mộ đã cao hai mét rồi.
Giờ đây, vị Nhiếp Chính Vương khiến người ta khiếp sợ lại đang khẩn trương không biết phải làm sao,
Mặc dù hắn học được tư thế câu dẫn mười phần, nhưng do bóng ma thời thơ ấu, hắn chưa từng tìm bất kỳ nha hoàn thông phòng nào,
nên phương diện đó hơi lạ lẫm, không biết so với những nam sủng khác trong phủ công chúa thì ai hơn ai kém, lỡ như kỹ thuật của hắn không thể làm Mộc Mộc hài lòng...
Nghĩ vậy, Lâu Diệp có chút cứng ngắc cử động cơ thể, tim đập càng nhanh hơn.
An Mộc tiện tay rót cho mình một cốc nước uống, nhưng ánh mắt lại dán chặt vào người Lâu Diệp,
Hành động này của con mèo nhỏ suýt chút nữa làm Lâu Diệp dựng lông, yết hầu của Lâu Diệp càng không khống chế được mà lăn lên lăn xuống.
