Chương 90: Ai nói tôi là thẻ bài phế phẩm xinh đẹp 5
Ánh nắng ban mai len lỏi qua khe cửa sổ, rơi trên sống mũi và xương lông mày cao thẳng của Lạc Duy Tư.
Lạc Duy Tư cau nhẹ mày, đưa tay che lên mắt, cố gắng chặn ánh nắng chói chang này lại.
“Hửm? Đêm qua mình ngủ thiếp đi lúc nào vậy?”
Lạc Duy Tư ngồi bật dậy, ngơ ngác mở to mắt.
Khuôn mặt tuấn tú vốn luôn trầm ổn sắc bén giờ lại lộ ra vẻ ngốc nghếch.
Cậu tự lẩm bẩm, gãi gãi đầu,
“Chẳng lẽ mình đã vượt qua nỗi sợ rồi sao?”
Trong đầu Lạc Duy Tư vô thức hiện lên hình ảnh vầng trăng tròn, cảnh tượng máu me đầy trời, mùi máu tanh nồng xộc vào mũi.
Sắc mặt chàng trai trẻ bỗng trắng bệch trong giây lát, cảm giác nghẹt thở quen thuộc lại dâng lên trong lòng.
Lạc Duy Tư trầm ngâm thở ra một hơi, sau nỗi sợ hãi là quyết tâm muốn trở nên mạnh mẽ hơn bao giờ hết.
“Quả nhiên vẫn chưa được…” Lạc Duy Tư nhìn đôi tay đang nắm chặt của mình, cười khổ một tiếng.
“Chắc là hôm qua may mắn thôi.”
Nói đến đây, Lạc Duy Tư khựng lại,
May mắn? Chẳng lẽ là Mộc Mộc?!
Đồng tử chàng trai đột nhiên co lại, khóe môi không kìm được mà nhếch lên.
“Lạc Duy Tư? Lạc Duy Tư! Cậu vẫn còn ngủ à?!”
Từ ngoài ký túc xá vọng vào một giọng nói ồm ồm, sau đó là tiếng đập cửa ‘bành bành bành bành’.
Lạc Duy Tư hít sâu một hơi, không kịp triệu hồi An Mộc ra,
Cậu chỉ có thể xoa xoa mặt, đi cứu cánh cửa ký túc xá sắp hỏng của mình.
Ở Học viện Thẻ bài Trung ương, mỗi triệu hồi sư cấp vàng đều có một phòng ký túc xá riêng,
Một phòng ngủ, một phòng khách, một bếp, một nhà vệ sinh, đơn giản mà sang trọng, có thể tự do cải tạo theo sở thích.
Còn Lạc Duy Tư trước giờ chỉ chú tâm vào việc báo thù, nên không hề cải tạo ký túc xá, đến giờ vẫn y như lúc mới vào ở.
“Này Lạc Duy Tư, hôm nay cậu lười quá đấy nhé!”
Bá Cách với mái tóc xanh bay phấp phới, cười hì hì nhìn khuôn mặt lạnh lùng không biểu cảm của Lạc Duy Tư,
Anh ta chẳng hề bận tâm mà tiếp tục lải nhải:
“Mặc dù mấy hôm nay vì kỳ thi năng khiếu triệu hồi nên chúng ta không cần lên lớp hay làm nhiệm vụ, nhưng cậu ngủ đến 9 giờ sáng như vậy có phải là quá lười biếng rồi không?”
Bá Cách vừa nói vừa định khoác vai Lạc Duy Tư.
Kết quả có thể thấy rõ, Lạc Duy Tư dễ dàng né tránh.
Lạc Duy Tư mặt không cảm xúc nhìn chằm chằm vào bàn tay đang giơ ra của Bá Cách, có vẻ không muốn nói thêm lời nào.
Bộ dạng này, hoàn toàn không có chút dáng vẻ của chú chó vàng nhỏ khi đối mặt với Mộc Mộc tối qua.
Nhưng chỉ có Lạc Duy Tư mới biết trong lòng mình kinh ngạc đến nhường nào,
Thì ra lần này cậu ngủ lâu như vậy sao?
Khó trách giờ cậu cảm thấy toàn thân nhẹ nhõm, cái đầu đau âm ỉ vì thiếu ngủ cũng không còn đau nữa.
Bá Cách nhìn Lạc Duy Tư lạnh lùng như một tảng đá, bất lực nhún vai,
Miệng vẫn không quên lải nhải:
“Thôi được rồi, không ôm cậu nữa được chưa! Trời ơi, đúng là dùng mặt để chửi người còn bẩn hơn.”
Nói xong, Bá Cách rất tự nhiên đẩy Lạc Duy Tư vào cửa, rồi cũng theo chân vào,
“Nhanh lên, cậu dọn dẹp một chút, hôm nay chúng ta ra Đài Tỷ Thí xem náo nhiệt.
Nghe nói hôm nay Áo Đỗ Lợi Tư sẽ khiêu chiến Cole lớp mình đấy, đó là Áo Đỗ Lợi Tư với vận may khó lường mà! Chắc chắn sẽ rất có kịch tính.”
Lạc Duy Tư nhìn Bá Cách đang thúc giục không ngừng, hơi đau đầu quay người đi rửa mặt.
Cậu và Bá Cách là những triệu hồi sư vào Học viện Thẻ bài Trung ương cùng đợt, ngay ngày đầu tiên đến đây, cậu đã bị tên này quấn lấy.
Tên này nói là muốn kết bạn với người đẹp trai lạnh lùng, thế là đuổi thế nào cũng không đi.
Chẳng qua tên này cũng không phải người an phận, không những tự nhiên như người quen mà còn thích xem náo nhiệt. Còn tại sao cậu không ra tay đuổi thẳng…
“À đúng rồi Lạc Duy Tư, hôm qua phụ hoàng ta uống say rồi chuyển cho ta kha khá tiền, lát nữa ta mời cậu ăn một bữa thịnh soạn nhé~”
Giọng ồn ào của Bá Cách vọng từ phía sau, Lạc Duy Tư khẽ “ừm” một tiếng.
Đúng vậy, lý do rất đơn giản,
Cậu nghèo, không có tiền.
Trước đây cứ bận rộn sinh tồn, đến Học viện Thẻ bài Trung ương rồi lại bận học hành và kỳ thi năng khiếu triệu hồi lần này,
Cho đến tận bây giờ trong tay Lạc Duy Tư vẫn chẳng có mấy đồng.
Thậm chí cả số Đá tinh dùng để triệu hồi Mộc Mộc hôm qua cũng phải vay của Bá Cách.
…
Hôm nay Đài Tỷ Thí đông nghịt người, chật kín chỗ ngồi.
Không có lý do gì khác, hôm nay có không ít người muốn khiêu chiến Cole, tất cả đều nhắm đến tấm thẻ vàng Hắc Ác Long.
Cole đứng dưới Đài Tỷ Thí, chưa lên, trên khuôn mặt hiền lành đã thoáng chút bất lực.
“Cole~ Cậu vẫn chưa lên Đài Tỷ Thí à, xem ra bọn tớ đến không muộn!”
Giọng của Bá Cách từ xa đã vọng đến tai Cole trước tiên.
Cole quay đầu lại, liền thấy Bá Cách hùng hùng hổ hổ lao thẳng về phía mình.
Cole: “!!!”
Cole trợn to mắt, một tay chặn đầu Bá Cách, một tay đặt lên vai anh ta,
Cậu dùng sức, vô thức điều động năng lực của Hắc Ác Long, mới chặn được Bá Cách đang lao tới như một con bò tót,
Cole nhẹ nhõm thở ra một hơi, vỗ vai Bá Cách rồi lên tiếng hỏi:
“Bá Cách, cậu có thể đứng đắn một chút được không? Bộ dạng tớ vất vả lắm mới tạo được suýt nữa bị cậu phá hỏng.”
Đúng vậy, nhìn thì hiền lành tốt bụng, nhưng thực ra Cole là một chàng trai rất coi trọng ngoại hình,
Nói ngắn gọn là, có gánh nặng thần tượng rất nặng.
“Hề hề, tớ không phải nghe nói hôm nay cậu lên Đài Tỷ Thí nên kéo Lạc Duy Tư đến xem cậu đấy sao.”
“Xem tớ hay xem náo nhiệt, trong lòng cậu rõ rồi đấy.”
Cole trêu chọc nhìn Bá Cách, sau đó gật đầu chào Lạc Duy Tư đang chậm rãi bước tới.
Lạc Duy Tư bình thản liếc nhìn Cole, coi như đã chào hỏi.
Thực ra cậu không hiểu nổi,
Tại sao Bá Cách có thể lúc nào cũng tràn đầy năng lượng như vậy, mà còn có thể nói chuyện với bất kỳ ai,
Lạc Duy Tư bề ngoài trông có vẻ đứng đắn, nhưng thực ra đầu óc đã bắt đầu bay bổng,
Cậu đang nghĩ, Mộc Mộc rất thích Đá tinh, xem ra cậu phải tranh thủ chạy đến Rừng Bào Tử Huyết Tinh nhiều hơn,
Rừng Bào Tử Huyết Tinh là khu rừng gần Học viện Thẻ bài Trung ương nhất, bên trong có rất nhiều dị chủng,
Chỉ là đa số dị chủng ở đó đều không lợi hại lắm, dùng để tích lũy kinh nghiệm cho các triệu hồi sư trẻ tuổi.
Trong lúc Lạc Duy Tư đang suy nghĩ về những chuyện tiếp theo, cuộc trò chuyện giữa Bá Cách và Cole cũng đã đi đến hồi kết.
“Này, dù sao thì Cole, cậu cố lên nhé, cố gắng giữ vững tấm thẻ vàng của mình.”
Bá Cách vỗ mạnh vào vai Cole,
Mặc dù anh ta biết điều này rất khó khăn, tính cách của Cole và Hắc Ác Long khác nhau một trời một vực.
Cole lại mỉm cười một cách thoải mái,
“Đừng làm vẻ mặt đó, thật ra tối qua tớ đã mời Hắc Ác Long ra ngoài một lần.
Lúc đó tớ đã biết, chúng tớ chắc chắn không thể trở thành đồng đội chiến đấu vai kề vai được.
Thôi, tớ đi trước đây!”
Cole nói rồi gật đầu với Bá Cách và Lạc Duy Tư, bước lên Đài Tỷ Thí.
Đã không thể sánh vai cùng Hắc Ác Long, vậy thì hãy để bản thân làm một thử thách, giúp chủ nhân của tấm thẻ này chọn ra một người bạn đồng hành phù hợp.
