Biển Truyện
Trang chủThể loạiBảng xếp hạngHoàn thànhBảng vàng
💎XuKiếmtiền
fZalo

Tất cả nội dung truyện chữ và truyện audio trên website được tổng hợp từ nhiều nguồn công cộng hoặc do người dùng tải lên. Chúng tôi không sở hữu bản quyền, không chỉnh sửa nội dung và không chịu bất kỳ trách nhiệm pháp lý nào liên quan đến bản quyền, tính chính xác hay quan điểm trong tác phẩm. Nếu bạn là chủ bản quyền và phát hiện nội dung vi phạm, vui lòng liên hệ ngay với chúng tôi qua email để kiểm tra và gỡ bỏ trong thời gian sớm nhất. Người dùng tự chịu trách nhiệm toàn bộ khi sử dụng nội dung trên website. Chúng tôi không khuyến khích sao chép, phát tán trái phép và khuyến nghị mọi người tôn trọng quyền tác giả.

Xuyên Qua Vạn Giới: Ta Là Mèo Nhỏ Được Cả Thế Giới Cưng Chiều > Chương 97

Chương 97

Font
Cỡ chữ18
Nền
Rộng760px
← TrướcMục lụcSau →

Chương 97 có bản audio.

Chương 97: Ai nói ta là thẻ bài đẹp mà vô dụng (12)

 

Bá Cách: ...Không phải chứ, sao cậu không cười nữa? Trông tớ xúi quẩy lắm à?!

 

Lạc Duy Tư, sau này cậu đi ngủ tốt nhất là mở một mắt canh chừng, một mắt ngủ đấy, không thì sớm muộn gì tớ cũng đấm cho một trận.

 

Trong lúc Lạc Duy Tư và Bá Cách nói chuyện, Áo Đỗ Lợi Tư trên đài đã bị đánh đến mức bò cũng không dậy nổi.

 

Bộ quần áo của Áo Đỗ Lợi Tư đã dính đầy bụi bẩn, hòa cùng mồ hôi càng trông thảm hại, xung quanh hắn vương vãi những vết máu loang lổ, làn da lộ ra ngoài cũng bị đánh tím bầm, khuôn mặt vì máu dồn lên mà sưng đỏ, hắn thở hổn hển, hết lần này đến lần khác cố gắng đứng dậy.

 

Cuối cùng, sau những nỗ lực không ngừng, hắn lại đứng dậy được.

 

Còn chưa kịp để Áo Đỗ Lợi Tư lại lao vào Cole, Hắc Ác Long đã lên tiếng trước.

 

“Thôi, dừng tay đi nhóc.”

 

Giọng nói trầm thấp, thô kệch, pha chút tà khí vang lên, khiến Áo Đỗ Lợi Tư nghe rõ mồn một.

 

Bàn tay đang giơ nắm đấm của Áo Đỗ Lợi Tư chợt cứng đờ.

 

Thông thường, chỉ khi chủ thẻ bài đã xem đủ náo nhiệt và muốn kết thúc trò hề này thì mới nói câu đó.

 

Ánh mắt như có thực chất của Hắc Ác Long dừng trên người Áo Đỗ Lợi Tư, như tia X quét qua một lượt rồi lên tiếng:

 

“Nhóc con tính tình không tệ, chỉ tiếc là vận khí quá kém, cách đánh và động tác cũng chưa đủ già dặn.”

 

Nghe vậy, trái tim Áo Đỗ Lợi Tư chùng xuống tận đáy, hắn há miệng nhưng phát hiện mình không nói nên lời, không thể chối cãi, đúng là hắn kém cỏi thật.

 

Ánh sáng và sự kiên định trong mắt Áo Đỗ Lợi Tư dần tan biến, cả người như bị rút hết sức lực, đứng trơ trọi ngây ngốc bên rìa Đài Tỷ Thí, như bị cả thế giới bỏ rơi.

 

Nhưng câu tiếp theo của Hắc Ác Long lại là:

 

“Bất quá, với triệu hồi sư ký khế ước với ta, quan trọng nhất chính là tâm tính.

 

Thân thủ và thể chất có thể rèn luyện sau, có ta – thẻ bài vàng hệ tấn công đỉnh cấp ở đây, thân thủ của ngươi sớm muộn cũng sẽ được mài giũa.”

 

Lời nói của Hắc Ác Long mang theo sự tự tin vô song, đó là niềm kiêu hãnh của một thẻ bài vàng.

 

“Còn về vận khí... An Mộc, lão bằng hữu, không phiền giúp ta một chuyện chứ?”

 

Đôi mắt rồng vàng to lớn của Hắc Ác Long nhìn thẳng vào An Mộc, ánh mắt mang theo ý cười và sự cầu khẩn.

 

An Mộc: “...”

 

An Mộc trừng mắt nhìn Lạc Duy Tư bên cạnh,

 

Cái đồ phiền phức này, bị người ta giành mất rồi chứ gì!

 

Lạc Duy Tư: Mắt của Mộc Mộc đẹp thật! Nhưng sao Mộc Mộc lại trừng mình? Chẳng lẽ mình làm sai gì à? Phải nhanh chóng kiểm điểm lại mới được!!

 

An Mộc một chân chạm đất, phóng người lên Đài Tỷ Thí.

 

Khí tràng độc tôn của thẻ bài cấp S tỏa ra, đôi mắt dị đồng ánh lên vẻ bất nhẫn.

 

Đám đông vây xem lúc này nín thở, ánh mắt dán chặt vào hai thẻ bài vàng trên đài,

 

Hu hu hu~ Đây quả là khoảnh khắc mang tính sử thi, mẹ ơi con nổi tiếng rồi!

 

Mọi người chỉ thấy vị thẻ bài Vận mệnh tóc trắng mắt dị đồng kia khẽ mở đôi môi mỏng, chậm rãi lên tiếng:

 

“Hắc Ác Long, bớt kéo quan hệ với ta! Muốn ta ra tay, hãy thể hiện thành ý của ngươi đi.”

 

Hắc Ác Long nghe An Mộc nói vậy, xấu hổ xoa xoa chóp mũi.

 

Không hiểu sao mọi người lại nhìn thấy một chút... ngại ngùng?! khi bị vạch trần trên khuôn mặt đen thui của con rồng ấy.

 

Sự ngại ngùng của Hắc Ác Long chỉ kéo dài một lúc,

 

Sau đó hắn quay đầu nhìn về phía triệu hồi sư ngốc nghếch mà mình đã chọn, ra lệnh:

 

“Này! Nhóc, đưa Đá tinh của ngươi cho ta.”

 

Nghe Hắc Ác Long nói, Áo Đỗ Lợi Tư cuối cùng cũng hoàn hồn,

 

“À... vâng vâng, được ạ, ngài chờ chút.”

 

Áo Đỗ Lợi Tư cố kìm nén sự vui mừng trong lòng,

 

Hắn luống cuống mở không gian trữ vật, gần như lôi hết toàn bộ số Đá tinh mà mình tích cóp được ra.

 

Một bao tải Đá tinh đầy ắp, trông có vẻ không hề ít.

 

Đám đông bên dưới lại đồng loạt hít một hơi khí lạnh,

 

Áo Đỗ Lợi Tư nhóc này cũng khá đấy, không ngờ lại âm thầm tích cóp được nhiều Đá tinh như vậy!

 

An Mộc nhìn đống Đá tinh trước mặt, khóe môi hài lòng nhếch lên,

 

Vung tay một cái, Đá tinh đã nằm gọn trong tay nàng.

 

Con mèo nào đó tâm trạng vui vẻ nhìn Hắc Ác Long nói:

 

“Này~ Thấy các ngươi thành ý đầy đủ, vậy ta đành miễn cưỡng đồng ý yêu cầu của ngươi vậy.”

 

An Mộc vừa dứt lời, lời nói thành phép, một luồng ánh sáng vàng rơi xuống người Áo Đỗ Lợi Tư.

 

Áo Đỗ Lợi Tư chỉ cảm thấy một luồng hơi ấm dễ chịu lướt qua toàn thân, rồi cảm giác đó nhanh chóng biến mất.

 

An Mộc làm xong việc của mình, liền nhanh chóng xoay người rời đi.

 

Hắc Ác Long cười lớn một tiếng, nhìn Áo Đỗ Lợi Tư nói:

 

“Nhóc à, gặp được Thẻ bài Vận mệnh An Mộc, coi như ngươi gặp may rồi đấy.”

 

Thẻ bài Vận mệnh vốn luôn kiêu ngạo, chỉ có An Mộc là hoạt bát (?) hơn một chút, nếu hôm nay gặp phải một Thẻ bài Vận mệnh khác,

 

thì e là nói được một câu với người ta cũng khó, đừng nói đến chuyện mời tới để xoay chuyển vận khí cho Áo Đỗ Lợi Tư.

 

Áo Đỗ Lợi Tư nghe Hắc Ác Long nói câu chẳng đâu vào đâu,

 

tuy trong lòng không hiểu, nhưng vẫn không quên lên tiếng cảm ơn:

 

“Cảm ơn ngài, Hắc Ác Long, và cả cô nữa, Thẻ bài Vận mệnh An Mộc.”

 

Đáp lại hắn là bóng lưng An Mộc túm lấy Lạc Duy Tư quay người rời đi.

 

Còn Cole, người đã đấu với Áo Đỗ Lợi Tư một trận dài, lúc này mới thở phào nhẹ nhõm,

 

Cậu vẫy tay chào Áo Đỗ Lợi Tư, trên mặt nở nụ cười chúc phúc.

 

Thực ra, ngay từ khi Áo Đỗ Lợi Tư bị đánh bay lần thứ hai, cậu đã nhận được tín hiệu từ Hắc Ác Long.

 

Không có gì đặc biệt, chỉ là yêu cầu Cole dùng hết sức để đấu với Áo Đỗ Lợi Tư,

 

Hắc Ác Long muốn xem tiềm lực và tâm tính cực hạn của Áo Đỗ Lợi Tư,

 

May thay, Áo Đỗ Lợi Tư đã không khiến Hắc Ác Long thất vọng.

 

...

 

Trở về ký túc xá,

 

An Mộc nhìn Lạc Duy Tư đang cười ngốc nghếch, bỗng nhiên tức giận.

 

‘Bốp——’

 

“Cười gì mà cười? Chỉ mình cậu biết cười chắc? Thẻ bài vàng Hắc Ác Long của cậu đã bị người ta ký khế ước rồi, còn cười được à?!”

 

Tất nhiên, nửa câu sau An Mộc không nói ra.

 

Lạc Duy Tư vô duyên vô cớ bị đánh một cái, ôm một bên má,

 

Cậu há miệng định nói gì đó,

 

“Tớ...”

 

Nhưng con mèo nóng tính chẳng cho Lạc Duy Tư cơ hội giải thích,

 

Trực tiếp tan biến, mang theo bao tải Đá tinh mới thu được về không gian thẻ bài.

 

Mộc Mộc trong không gian vẫn còn lẩm bẩm:

 

“Thôi bỏ đi, mắt không thấy thì tâm không phiền, ta vẫn nên nhanh chóng hấp thụ năng lượng Đá tinh, dù sao tỷ lệ chuyển hóa năng lượng cũng vừa mới tăng lên.”

 

Lạc Duy Tư đứng trong ký túc xá ngơ ngác xoa đầu,

 

Cậu ngẩn người một lúc, rồi bắt đầu nhanh chóng thu dọn hành lý, chuẩn bị đến rừng Bào Tử Huyết Tinh.

 

Lạc Duy Tư nhận ra Mộc Mộc thực sự rất thích Đá tinh, vì vậy cậu cần phải cố gắng nhiều hơn.

 

Lạc Duy Tư vừa thu dọn xong trang bị và lương khô cần mang theo, đang định xuất phát,

 

thì một luồng ánh sáng vàng lóe lên, An Mộc lại xuất hiện trước mặt cậu.

← TrướcMục lụcSau →

Bình luận (0)

Sắp xếp:
Ctrl+Enter để gửi